Chương 294: Tớ tên là Hạ Hiểu Bạch
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~30 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch đưa đôi mắt trong veo như pha lê, không một chút tì vết của mình nhìn xuống phía dưới, quan sát đám bạn học mà cô đã quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn được nữa. Dẫu sao thì cả lũ cũng đã gắn bó với nhau suốt gần bốn năm trời rồi còn gì.
Cô đặc biệt lia ánh mắt dừng lại ở vị trí của mấy thằng khốn cùng phòng ký túc xá. Mấy cái thằng cha này đứa nào đứa nấy mắt cũng đang sáng lên lấp la lấp lánh như sao sa, trưng ra cái bộ mặt dê xồm hám gái nhìn mà phát tởm. Thậm chí, cô còn tinh mắt phát hiện ra có thanh niên đang lén lút thò tay xuống dưới gầm bàn để làm cái trò mờ ám gì đó.
Vạch đen trên trán Hạ Tiểu Bạch lập tức chảy dài. Đậu mớ, cái lũ này dám đem cô ra làm đối tượng để quay tay thẩm du tinh thần luôn rồi đấy à? Cô tức đến mức suýt chút nữa là nhảy dựng lên, tung một cú sút bạt tai để đá bay màu thằng khốn Triệu Trình cho khuất mắt. Nhưng điều khiến Hạ Tiểu Bạch cạn lời và hoang mang tột độ hơn chính là việc cô phát hiện ra có vài bạn nữ trong lớp cũng đang có những hành động rạo rực, xoắn xuýt y hệt như vậy.
Kìa kìa mấy má ơi, các bà là con gái con lứa đấy nhé, giữ chút liêm sỉ và rớt cái nghị lực nghị lực hộ tôi cái đi được không hả...
Hạ Tiểu Bạch lúc này cũng chỉ biết gồng mình nặn ra một nụ cười ngọt ngào chuyên nghiệp, coi như bản thân bị mù, hoàn toàn không nhìn thấy mấy cái hành động biến thái kia. Đến khi cô quay người lại định viết tên mình lên bảng đen, ánh mắt cô vô tình lướt qua khuôn mặt của Triệu Phi Phi đang đứng bên cạnh...
Ơ hay, sao mặt mũi mụ này lại đỏ bừng bừng lên như đít khỉ thế kia, đôi chân dài miên man kia còn đang khép chặt, kẹp lấy nhau nữa chứ? Ánh mắt thì cứ gọi là long lanh, nước chảy thành sông luôn rồi kìa......................
Hạ Tiểu Bạch triệt để cạn lời. Cô vươn bàn tay ngọc ngà cầm lấy viên phấn, nhanh nhẹn viết rẹt rẹt ba chữ to tướng lên bảng: [Hạ Hiểu Bạch]. Nét chữ thanh tú, gãy gọn, đúng chuẩn kiểu "chữ nhìn như người", vô cùng mướt mắt. Xong xuôi, cô mới quay mặt lại đối diện với đám đông bên dưới, khẽ nở một nụ cười mỉm nết na: "Tớ tên là Hạ Hiểu Bạch, đến từ Yên Kinh, sau này mong được mọi người giúp đỡ nhiều hơn nhé."
Giọng nói của cô thiếu nữ cất lên tựa như tiếng chim oanh hót giữa thung lũng vắng, vô cùng trong trẻo, êm tai và có tính sát thương cực cao.
"Oa, lại còn là mỹ nhân đến từ Yên Kinh nữa chứ!"
"Hạ Hiểu Bạch? Cái tên này nghe có vẻ quen tai thế nhỉ?"
"Đúng rồi, lớp mình chẳng phải cũng có một thằng mặt trắng tên là Hạ Tiểu Bạch đó sao?"
Triệu Trình vốn dĩ đang nằm bò ra bàn như cọng bún thiu, vừa nghe thấy nàng tiểu tiên nữ trên bục giảng báo danh tính là Hạ Hiểu Bạch, cả người hắn lập tức bật bãi, dựng đứng thẳng người lên như có điện giật.
"Cái tên của bạn này nghe giống tên của thằng Tiểu Bạch nhà mình vãi chưởng!"
Chu Thanh thì vốn đã biết thừa cái thân phận thật của Hạ Tiểu Bạch là con gái rồi. Cậu ta tập trung cao độ, chăm chú quan sát từng nhất cử nhất động của cô nàng tràn đầy tiên khí đang đứng trên kia. Xét về đường nét khuôn mặt thì quả thực là có vài phần tương đồng thật, thế nhưng xét về mặt khí chất thì hai người lại một trời một vực, khác nhau hoàn toàn.
Cô nàng Hạ Hiểu Bạch này mang một phong thái vô cùng ôn nhu, dịu dàng, từng cử chỉ, điệu bộ, cái liếc mắt hay nụ cười thoáng qua đều toát lên một vẻ cao quý, thanh lịch của một tiểu thư khuê các. So sánh ra thì cậu ta vẫn thích cái tính cách hoạt bát, hào sảng, bỗ bã của Hạ Tiểu Bạch trước đây hơn, kiểu đấy nhìn đáng yêu và dễ gần hơn nhiều. Chưa kể, Hạ Tiểu Bạch trước đây rõ ràng là một cái sân bay phẳng lì không hơn không kém. Còn cái cô nàng Hạ Hiểu Bạch trước mắt này...
Đậu mớ, đây rõ ràng là combo hai quả đu đủ hàng khủng luôn rồi chứ lị, nhìn mà chính cậu ta còn muốn thò tay vào bóp một phát cho bõ thèm đây này.
Triệu Phi Phi đưa đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào góc nghiêng thần thánh của Hạ Hiểu Bạch, ánh mắt cô loé lên những tia sáng mờ ám, khẽ đưa đầu lưỡi liếm liếm bờ môi đỏ mọng:
"Bạn Hiểu Bạch này, em cứ tự do nhìn xem có vị trí nào mình thích thì cứ xuống ngồi nhé."
Câu nói này của Triệu Phi Phi lập tức làm cho toàn thể đấng mày rựa trong lớp rơi vào trạng thái kích động tột độ. Nếu như nàng tiểu tiên nữ Hạ Hiểu Bạch này mà chọn trúng cái ghế trống ngay cạnh mình thì đúng là tổ tiên gánh còng lưng, sướng rên cả người luôn chứ còn gì nữa!
Hạ Hiểu Bạch chậm rãi bước xuống khỏi bục giảng, cô dời tiêu điểm ánh mắt hướng thẳng về phía vị trí ngồi cũ của mình trước đây. Triệu Trình thấy vậy liền giật mình một cái thon thót, suýt chút nữa là nhảy dựng lên khỏi ghế.
"Đại ca!! Chu Thanh ơi!! Hình như em ấy đang nhìn chằm chằm vào tôi kìa!!!"
Chu Thanh nghe vậy liền khinh bỉ, hận không thể phun một bãi nước bọt cho thằng khốn Triệu Trình chết chìm luôn cho rảnh nợ:
"Bố tổ sư ông, lão tử đẹp trai lai láng hơn ông bao nhiêu lần thế này, em ấy chắc chắn là đang bị cái vẻ ngoài nam thần của tôi hớp hồn rồi."
Đào Na Na lườm nguýt hai thằng điên cạnh mình một cái cháy mặt:
"Cái lũ ảo tưởng sức mạnh, người ta rõ ràng là đang nhìn tớ đây này."
Hạ Hiểu Bạch chậm rãi sải bước đi qua đến đâu là lại để lại một luồng hương hoa dành dành thoang thoảng, thanh khiết đến đó, mùi hương dịu mát mà không nồng, thanh tao mà độc nhất vô nhị. Thằng béo Phùng ngồi góc kia đã nhịn không được mà há hốc mồm, nước dãi chảy ròng ròng ra ngoài bàn.
"Mấy ông nhìn kìa, hình như cô ấy đang đi về phía tôi thật kìa!!! Không lẽ cái học kỳ này là vận đào hoa của thằng béo này nở rộ rồi sao!!!"
Chu Thanh, Triệu Trình cùng Đào Na Na quay sang nhìn cái bản mặt đang chảy nước dãi ròng ròng của thằng béo Phùng, trong lòng chỉ muốn lao vào đấm cho hắn một trận nhừ tử. Cái cô nàng tiểu tiên nữ kia mà không thèm đi về phía này, thì chắc chắn 100% là do bị cái bản mặt biến thái, dâm đãng của thằng béo này dọa cho chạy mất dép rồi. Triệu Trình nhanh tay lẹ mắt, không biết từ xó xỉnh nào vác ra một cái bao tải, một phát úp sọt thẳng vào đầu thằng béo Phùng rồi thô bạo ấn gục đầu hắn xuống dưới gầm bàn.
Bởi vì lúc này, Hạ Hiểu Bạch đã chính thức đi đến và đứng ngay trước mặt mấy người bọn họ rồi.
Chỉ khi được đứng ở một cự ly gần sát sạt như thế này, bọn họ mới thấu hiểu được cái định nghĩa thế nào là một vẻ đẹp hoàn mỹ không một tỳ vết. Người con gái trước mắt mang một khí chất thanh cao thoát tục như tiên tử, dung nhan nghiêng nước nghiêng thành, làn da trắng ngần mịn màng như băng như tuyết, vóc dáng lại vô cùng thon thả, thướt tha. Một chiếc váy trắng muốt diện trên người cô tựa như một sự kết hợp hoàn hảo do tạo hóa ban tặng, ngập tràn tiên khí ngút ngàn.
Triệu Trình lắp ba lắp bắp, đang định mở mồm định ho he buông lời mời gọi mỹ nhân ngồi xuống cạnh mình. Thì Hạ Tiểu Bạch đã cúi đầu nhìn xuống Đào Na Na, bờ môi mọng khẽ mấp máy, cất tiếng hỏi:
"Cho hỏi tớ có thể ngồi ở vị trí này được không?"
Đào Na Na lúc này đã kích động đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng lên như gấc chín. Cô có nằm mơ cũng không thể ngờ được nàng tiểu tiên nữ này lại chủ động chọn ngồi ngay cạnh mình. Cái mùi hương thanh khiết kia cứ thế ập thẳng vào mũi, đập vào mắt là làn da trắng bóc như sứ, dung nhan hoàn mỹ không tỳ vết, lồng ngực nàng lúc này dường như chứa chan toàn là hơi thở thơm tho của mỹ nhân.
Và cái luồng hương thơm ấy dường như có khả năng làm cho tinh thần người ta chấn phấn hẳn lên, tựa như dòng nước suối mát lành giải nhiệt giữa ngày hè oi bức vậy. Đào Na Na thậm chí còn dâng lên một nỗi tự ti mặc cảm, cảm giác bản thân chẳng khác nào một con vịt bầu xấu xí đang ngước nhìn một nàng thiên nga trắng kiêu sa. Mặc dù vậy, cô nàng vẫn rụt rè, lý nhí lên tiếng:
"Tớ thì thế nào cũng được thôi, nhưng mà... đây lại là chỗ ngồi cố định của một đứa bạn thân của tớ hay ngồi trước đây rồi..."
Hạ Tiểu Bạch thấy Đào Na Na vẫn còn nhớ và quan tâm đến cái vị trí ngồi của mình trước đây, trong lòng bỗng dâng lên một niềm vui sướng và ấm áp khôn tả. Thế nhưng cái thằng khốn Triệu Trình ngồi bên cạnh lại lập tức nhảy vào cướp lời, bởi vì cái chỗ của Hạ Tiểu Bạch ngày trước chính là nằm ngay phía trước mặt hắn ta.
"Kìa Bạch nữ thần ơi, đứng thế làm gì cho mỏi chân, cậu cứ tự nhiên ngồi xuống đi!"
"Cái thằng bạn kia của tụi tớ hiện tại đang rơi vào trạng thái sinh tử huyền ảo, tung tích bất định, nói không chừng là kiếp này chẳng còn cơ hội quay lại để ngồi cái ghế này nữa đâu."
"Mà cứ cho là vạn nhất nó có vác xác quay lại đi chăng nữa, thì phía sau tôi vẫn còn thừa cả đống chỗ trống cơ mà, nên là không có ảnh hưởng gì hòa bình thế giới đâu nha."
Vừa nói, Triệu Trình vừa cố gắng nặn ra một bộ mặt quý ông lịch lãm, làm một động tác mời đầy sến súa để chào đón Hạ Tiểu Bạch ngồi xuống.
Hạ Tiểu Bạch nhìn cái bộ dạng đấy mà ngứa ngáy chân tay, chỉ muốn lao vào đấm cho hắn một phát thôi!
Đúng là cái đồ mê gái bỏ bạn, vì gái quên thân, cái thằng khốn kiếp này! (▼皿▼#) Tuy nhiên, biểu hiện bên ngoài của Hạ Tiểu Bạch vẫn phải gồng mình giữ nét dịu dàng, nết na của một thục nữ. Mặc dù trên vầng trán trắng ngần đã nổi lên một đường gân xanh giật giật, cô vẫn phải nén cái ham muốn bạo lực xuống đáy lòng:
"Nhưng mà làm như vậy liệu có ổn không nhỉ, lỡ đâu người bạn đó của các cậu quay lại trường thì sao..."
Đào Na Na lúc này cũng xua xua bàn tay nhỏ nhắn:
"Ôi dào cái đó không thành vấn đề đâu nè."
"Nếu cậu ấy có quay lại thật, thì ba đứa tụi mình chịu khó ngồi dịch vào, chen chúc nhau một tí là được rồi mà."
"Chỉ sợ là bạn Hiểu Bạch đây lại chê chật chội, có ý ngại ngần thôi chứ..."
Hạ Tiểu Bạch lúc này mới nở một nụ cười rạng rỡ, khẽ vén tà váy rồi ngồi xuống một cách vô cùng quý phái, thanh lịch:
"Là tớ chen ngang chiếm chỗ của cậu ấy trước mà, nếu cậu ấy có về thì ba đứa mình ngồi tụm lại một chỗ, tớ đương nhiên là không có ý kiến gì rồi."
Triệu Trình nghe vậy liền không kìm được mà nhảy dựng lên chen ngang:
"Bạch nữ thần ơi, cái đứa ngồi chỗ này ngày trước là một thằng đực rựa chính hiệu đấy nhé!!"
"Nếu như nữ thần mà không ngại cái chuyện ngồi chen chúc chung một ghế với con trai, thì ngay bây giờ có thể chuyển sang đây ngồi chung ghế với tôi luôn này!"
Hạ Tiểu Bạch lập tức lia ánh mắt sắc như dao cau về phía bản mặt trơ tráo của thằng khốn Triệu Trình. Khuôn mặt thanh cao thoát tục khẽ nở một nụ cười ngọt ngào chết người, bờ môi mọng như cánh hoa khẽ mấp máy, lộ ra hàm răng trắng muốt như tuyết đọng:
"Dạ, tớ xin ghi nhận tấm chân tình này của bạn học đây nhé, nhưng mà tớ vẫn thích được ngồi cạnh bạn gái xinh xắn này hơn cơ."
Triệu Trình lập tức đơ toàn tập, đứng hình ngây dại tại chỗ. Hắn cảm giác cái khoảnh khắc vừa rồi hệt như có một nàng tiên tử đích thân giáng trần, anh linh thanh khiết, đúng chuẩn cái định nghĩa thế nào là "nhất tiếu khuynh thành" (một nụ cười làm điên đảo cả kinh thành) trong truyền thuyết.
Đào Na Na bên cạnh thì thẹn thùng đến mức mặt đỏ lựng lên như quả cà chua chín, vội vàng xua xua hai bàn tay nhỏ nhắn:
"Ủa, đâu có đâu, nếu mà đem ra so sánh với Hiểu Bạch cậu thì tớ làm sao mà dám nhận mình là gái xinh cơ chứ."
Hạ Tiểu Bạch vươn một bàn tay ngọc ngà ra, chủ động nắm chặt lấy bàn tay trắng trẻo của Đào Na Na. Cô khẽ nghiêng cái đầu nhỏ, mái tóc đen dài mượt mà như suối đổ xuống:
"Đâu có, tớ thấy cậu cực kỳ xinh đẹp luôn ấy chứ."
Cô vừa nói vừa tranh thủ dùng tay sờ soạng, bóp bóp cái bàn tay trắng trẻo đã lâu ngày không được chạm vào của nàng lớp trưởng.
Uầy... đúng là bất kể có sờ bao nhiêu lần đi chăng nữa, thì cái bàn tay của nàng lớp trưởng vẫn cứ gọi là mềm mại, mịn màng, không có một chút xương cốt nào như thế này cơ chứ, sướng dã man. ꉂ(ˊᗜˋ*) Đào Na Na đột nhiên bị cô thiếu nữ ngập tràn tiên khí trước mặt chủ động cầm tay sờ soạng, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác rạo rực, suýt chút nữa là chảy cả nước miếng ra ngoài.
Cô thậm chí bắt đầu nảy sinh nghi ngờ về xu hướng tính dục của bản thân, không lẽ mình bỗng dưng bị dính bùa bách hợp rồi sao, thật sự là thèm khát cái cảm giác được lao vào ôm ấp, dính như sam với nàng tiểu tiên nữ này quá đi mất. Đào Na Na lén lút dời ánh mắt lên ngắm nghía khuôn mặt đẹp đến mức nghẹt thở của Hạ Hiểu Bạch.
Cái nhan sắc này sao mà nó lại thanh khiết, trong trẻo, hoàn toàn không dính một chút bụi trần, ngập tràn tiên khí đến thế kia cơ chứ. Nghĩ đến đây, trong lòng nàng bỗng trỗi dậy một cảm giác tội lỗi và xấu hổ vô cùng.
Trời đất ơi, sao bản thân mình lại có thể nảy sinh những ý nghĩ đen tối, dơ bẩn đối với một cô thiếu nữ thuần khiết, không một tỳ vết như thế này cơ chứ, mình thật là tội lỗi quá đi.
Trong khi đó, Triệu Trình ngồi phía sau thì đang sướng phát điên lên được, hắn điên cuồng vươn tay ra túm lấy áo của Chu Thanh và Lý Lương mà giật lấy giật để:
"Mấy ông có nhìn thấy gì không! Vừa rồi Bạch nữ thần rõ ràng là đang nhìn tôi rồi nở một nụ cười thả thính đấy nhé! Em ấy chắc chắn là có ý với tôi rồi!"
Lý Lương cạn lời toàn tập, quay sang bảo Chu Thanh:
"Chu Thanh ơi, phiền ông nhanh tay gọi ngay cái xe cấp cứu 115 hộ tôi cái, ở đây có một bệnh nhân tâm thần đang lên cơn hoang tưởng giai đoạn cuối rồi kìa."
Chu Thanh cũng gật đầu lia lịa đồng tình:
"Theo tớ thì nên gọi thẳng cho bên bệnh viện tâm thần luôn cho nó nhanh, bảo người ta vác áo xích kích cỡ đại đến xích cổ cái thằng cha này lôi đi luôn cho rảnh nợ."
Triệu Trình nghe hai thằng bạn chí cốt xỉa xói mình liền hứ một tiếng rõ dài:
"Xì, tôi biết thừa là hai ông đang ghen ăn tức ở, đố kỵ với cái nụ cười vừa rồi của Bạch nữ thần dành cho tôi chứ gì, chấp làm gì cái lũ FA."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn