Chương 314: Con gái chủ tịch thì cũng có áp lực riêng thôi
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~30 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Sở Thu Hy ngón tay khẽ vén tà váy, sải đôi chân dài miên man nhanh chóng đi lên phía nóc tàu.
Vừa lên tới nơi, đập vào mắt cô là cảnh tượng Hạ Tiểu Bạch cùng ông bố già của mình đang vừa nướng hải sản vừa nói cười vô cùng rôm rả. Nhìn cái bộ dạng ấy, trông hai người họ thực sự chẳng khác nào một đôi anh em chí cốt, bạn hiền lâu năm cả.
Sở Thu Hy đưa ngón tay ngọc ngà khẽ vuốt vài lọn tóc lòa xòa trước trán, trên khuôn mặt tuyệt mỹ bừng lên một nụ cười nhạt đầy mãn nguyện. Việc bố cô có thể nói chuyện hợp cạ, hòa hợp với Tiểu Bạch như thế này thực sự nằm ngoài dự đoán của cô.
Nếu Hạ Tiểu Bạch là một đứa con trai đích thực thì không nói làm gì, dù sao đàn ông với nhau thì ba cái chủ đề trò chuyện cũng quanh đi quẩn lại có bấy nhiêu đó mà thôi. Thế nhưng đằng này Hạ Tiểu Bạch rõ ràng là con gái, vậy mà cô nàng vẫn có thể hòa nhập, lăn lộn chung một giuộc với bố cô được. Đúng là mười tám năm làm thằng con trai, làm một đứa "gái cá tính" trước đây của cậu không phải là uổng phí mà.
Hạ Tiểu Bạch dường như cũng nhận ra có ánh mắt đang nhìn mình, cậu liền đưa đôi mắt đẹp nhìn sang.
Cậu phát hiện Sở Thu Hy lúc này đang diện một chiếc váy liền thân màu đỏ nhạt, đứng bất động ở đằng kia chú ý nhìn mình và chú chó con. Làn gió biển khẽ lướt qua thân hình cao ráo, chuẩn chỉnh của cô, tôn lên một vóc dáng thon thả, hoàn mỹ vô cùng, đã vậy đôi chân dài trắng muốt như tuyết của cô lúc này còn đang đi chân trần, trông vô cùng thướt tha, kiều diễm.
Mái tóc dài của cô vẫn còn vương chút hơi nước ẩm ướt, rõ ràng là cô nàng vừa mới tắm rửa xong xuôi.
Sở Thu Hy cũng trao cho Hạ Tiểu Bạch một nụ cười ngọt lịm như đường mật, rồi chủ động dang rộng đôi tay mềm mại lao tới ôm chầm lấy cậu.
Hạ Tiểu Bạch định bụng sẽ dang tay ôm trọn Sở Thu Hy vào lòng để thể hiện bản lĩnh đàn ông, thế nhưng ai dè đâu cậu lại bị Sở Thu Hy ra tay trước một bước, kéo tuột cậu vào lòng mà ôm chặt, cô nàng còn không quên hôn chụt một phát rõ kêu lên vầng trán bướng bỉnh của cậu.
• Tiểu Bạch, sao sáng nay thức dậy không thèm gọi em thế hả?
Hạ Tiểu Bạch bị vùi đầu vào khối mềm mại, ngọc nhuyễn hương ôn của người đẹp thì cũng chỉ biết cười trừ một tiếng: • Anh thấy tối hôm qua em mệt phờ người ra rồi, thế nên không nỡ lòng nào gọi em thức giấc sớm làm gì.
Cậu còn nói thầm ghé sát tai Thu Hy mà thì thầm đầy ấm ức: • Mà tối hôm qua anh say quá nên chẳng có một tí cảm giác gì cả, tối ngày hôm nay anh nhất định phải giành quyền làm chủ, lật kèo cho bằng được!
Sở Thu Hy nghe vậy thì nở một nụ cười khúc khích: • Rồi rồi, người ta đồng ý theo ý anh hết là được chứ gì.
Sở Vân Chính đứng một bên chứng kiến cái cảnh tượng sến súa, cơm chó ngập mồm này thì da gà da vịt nổi lên rần rần, có chút chịu không nổi: • Ây da, cái hai đứa tụi mày thật là, mới có xa nhau một lát thôi chứ mấy.
• Mau lại đây phụ tao nướng tôm hùm đi, khói bay nghi ngút cay hết cả mắt tao rồi đây này.
Sở Thu Hy lúc này mới ngượng ngùng đỏ bừng cả mặt, vội vã rảo bước đi tới phụ giúp: • Được rồi, con lại đây phụ bố là được chứ gì.
• Mà tối hôm qua hai người đã nốc một đống hải sản vào bụng rồi, sáng sớm ra lại tiếp tục ăn nữa à.
• Lát nữa tàu cập bến, con phải lôi bố vào bệnh viện để kiểm tra chỉ số axit uric ngay mới được.
Sở Vân Chính vỗ bành bạch lên vòm ngực rắn chắc như đá tảng của mình: • Sức khỏe của lão già này còn tốt chán, ngon lành cành đào luôn, dăm ba cái bữa hải sản này thì có là cái đinh rỉ gì.
Sở Thu Hy đưa đôi mắt đẹp lườm ông một cái sắc lẹm: • Thôi đi ông ạ, gớm, sức khỏe tốt thế mà không biết tối hôm qua bị Tiểu Bạch nhà con đo ván, đánh cho nằm ngửa ra sàn tàu là ai nhỉ...
Sở Vân Chính nghe con gái bóc mẽ thì trên mặt lập tức hiện lên một vẻ vô cùng ngượng ngùng, xấu hổ, ông liền trừng mắt lườm Hạ Tiểu Bạch một cái cháy da cháy thịt. Cái thằng ranh con này, dám phản bội, đi mách lẻo cái chuyện ông thua trận với con gái ông cơ à! (ꐦ°᷄д°᷅) Hạ Tiểu Bạch chỉ biết nhún nhún đôi vai trần, tỏ vẻ oan ức vô cùng. Cậu thề là cậu chưa từng hé môi nửa lời với Thu Hy về cái vụ hai chú cháu "diễn kịch, đánh giả vờ" tối hôm qua đâu nhé.
Sở Thu Hy ghé cái đầu nhỏ nhắn của mình dụi dụi vào cánh tay cơ bắp cuồn cuộn của Sở Vân Chính: • Thôi bỏ đi, con cũng lười chẳng thèm bóc trần cái thể diện hão của ông già nhà bố làm gì.
Sau đó, cả nhà ba người cùng nhau thưởng thức một bữa tiệc hải sản vô cùng thịnh soạn, bầu không khí có thể nói là tràn ngập tiếng cười, vô cùng vui vẻ và ấm áp.
Ăn uống xong xuôi, Sở Thu Hy tựa đầu vào bờ vai gầy của Hạ Tiểu Bạch, khuôn mặt ngập tràn vẻ hạnh phúc ngắm nhìn ánh mặt trời lấp lánh phản chiếu trên mặt biển khơi. Làn gió biển thổi tới mang theo một cảm giác vô cùng mát mẻ và dễ chịu.
Chính bản thân cô cũng không thể ngờ nổi cái chuyến đi dắt Tiểu Bạch về diện kiến ông bố vợ hờ này lại có thể diễn ra thành công mỹ mãn đến thế. Tuy rằng cái quá trình ban đầu có chút sóng gió, trắc trở, thế nhưng chung quy lại thì Tiểu Bạch cũng đã thuận lợi vượt qua được cái vòng thử thách nghiêm ngặt của bố cô rồi.
Cái bước tiếp theo cần làm chính là dắt cậu về nhà ra mắt mẹ cô. Sau đó, sắp xếp cho phụ huynh hai bên gia đình gặp mặt chính thức nữa là vẹn cả đôi đường.
Sở Thu Hy ngước cái đầu nhỏ lên nhìn vào đôi mắt to tròn, xinh đẹp của Hạ Tiểu Bạch rồi cất tiếng hỏi: • Đúng rồi Tiểu Bạch, thế bao giờ tụi mình sắp xếp cho bố mẹ hai bên gặp mặt nhau đây?
Sở Vân Chính ở bên cạnh lúc này đang gặm một cái càng tôm hùm nướng than hoa một cách ngon lành, ông liền thọc mạch xen vào: • Cái chuyện này cách đây không lâu bố đã tự mình bàn bạc với con rể xong xuôi cả rồi.
• Chốt lịch là vào dịp cuối tuần của tuần sau nhé.
• Đến lúc đó ta sẽ dắt theo mẹ con cùng đến quê nhà của Tiểu Bạch một chuyến, để gặp gỡ trực tiếp thông gia bên ấy.
• Tụi mình sẽ ngầu lòi mà lái thẳng trực thăng đến đó luôn!
Sở Thu Hy nghe xong cái ý tưởng này thì chỉ biết cạn lời toàn tập. Cái gì mà lại còn lái cả máy bay trực thăng đến tận nhà người ta cơ chứ? Như vậy chẳng phải là quá mức khoe khoang, phô trương thanh thế rồi sao.
• Thôi đi ông ạ, tụi mình đi bằng ô tô như người bình thường là được rồi...
Sở Vân Chính xua xua tay gạt đi, lần này mục đích chính của ông đi là để khoe khoang, thể hiện cái tiềm lực tài chính hùng mạnh của nhà mình cơ mà. Ông phải tìm cách thuyết phục bằng được ông bố của Hạ Tiểu Bạch chấp nhận cho thằng con trai độc nhất đi ở rể gia tộc họ Sở bọn ông. Cho nên đương nhiên là phải điều động hẳn máy bay trực thăng đi cùng rồi, chứ không thì làm sao mà phô diễn được cái sự giàu sang phú quý của ông cho nhà thông gia lác mắt ra được.
• Cái chuyện này nó liên quan trực tiếp đến thể diện của con gái bố đấy nhé, cho nên bắt buộc phải điều trực thăng đi, với lại tốc độ di chuyển của nó cũng nhanh nữa.
• Bố tính toán sơ sơ rồi, nếu đi bằng ô tô thì phải mất tới nửa ngày đường. Thế nhưng nếu tụi mình bay bằng trực thăng thì vèo một phát chưa đầy một tiếng đồng hồ là đến nơi rồi.
Sở Thu Hy làm sao mà không thấu hiểu được cái tâm lý thích thể hiện, khoe mẽ của ông già nhà mình cơ chứ. Mà thôi kệ đi... Cứ thuận theo cái ý nguyện hão huyền của ông ấy vậy. Cô cũng lười chẳng buồn mở miệng tranh cãi làm gì nữa.
Sau khi con du thuyền cập bến thuận lợi vào mạn cảng. Sở Thu Hy liền vội vã lôi kéo Hạ Tiểu Bạch bước xuống tàu.
Hạ Tiểu Bạch bước đi mà ánh mắt cứ dính chặt lấy Cẩu đản cùng chiếc du thuyền sang chảnh với một vẻ vô cùng luyến tiếc, không nỡ rời xa chút nào. Dù sao thì cái cuộc sống xa hoa trên du thuyền này thực sự là quá đỗi ngọt ngào và sung sướng mà, cứ mỗi sáng thức dậy là có thể mở mắt ra ngắm nhìn biển xanh cát trắng, nắng vàng rực rỡ. Đã vậy còn được thưởng thức biết bao nhiêu là món hải sản tươi ngon, mỹ vị trên đời nữa chứ.
Ở đây hoàn toàn không cần phải đau đầu suy nghĩ về chuyện đi làm kiếm tiền, lại còn có một bầy người hầu kẻ hạ, cung phụng tận răng. Đúng nghĩa là một cuộc sống vô lo vô nghĩ, ung dung tự tại. Mà cái điều quan trọng nhất chính là, những người ở nơi này ăn nói lại vô cùng dễ nghe, ngọt xớt, cậu thực sự là thích mê cái nơi này mất rồi.
Thế nhưng Sở Thu Hy thì lại khác, cô chỉ sợ nếu cứ để cho Hạ Tiểu Bạch tiếp tục nán lại đây ở cùng với ông bố già của mình quá lâu, thì sớm muộn gì cái thân phận nữ nhi của cậu cũng sẽ bị lộ tẩy ra ngoài mất thôi.
• Được rồi mà, để lần sau tụi mình lại hẹn tiếp nhé, giờ chúng mình mau lên bờ tìm cái gì đó lót dạ trước đã nào.
Sở Vân Chính ở phía sau chỉ huy đám đàn em thu xếp, neo đậu con du thuyền vào vị trí an toàn. Nhìn bóng lưng đứa con gái cùng Hạ Tiểu Bạch đang sóng bước bên nhau rời đi dưới ánh hoàng hôn khuất dần, ông liền cao giọng hét lớn một tiếng: • Đi đường chú ý an toàn đấy nhé hai đứa!
Sở Thu Hy cũng chỉ giơ đôi bàn tay thon thả của mình lên vẫy vẫy vài cái ra hiệu cho ông yên tâm.
Nhìn cái bộ dạng vẫn còn tiếc hùi hụi, đi không đành của Hạ Tiểu Bạch, Sở Thu Hy cũng chỉ biết bất lực lắc đầu cười trừ: • Xem ra chuyến đi này anh chơi đùa có vẻ khá là vui vẻ, hòa nhập tốt gớm nhỉ.
Bờ môi anh đào của Hạ Tiểu Bạch khẽ thở dài ra một hơi đầy cảm thán: • Cái cuộc sống ngoài đời thực sự là quá mệt mỏi và áp lực rồi, khó khăn lắm mới có được một cơ hội leo lên du thuyền hạng sang chơi bời xả láng một bữa, cái cuộc sống tươi đẹp như thần tiên thế này ai mà chẳng luyến tiếc cơ chứ.
Sở Thu Hy khẽ cúi đầu hôn chụt một phát lên má cậu dỗ dành: • Được rồi mà, đợi đến khi hai đứa mình chính thức kết hôn xong. Tụi mình cùng nhau nỗ lực kiếm thật nhiều tiền, rồi sau đó hai đứa mình sẽ cùng nhau đi du lịch vòng quanh thế giới mỗi ngày luôn, có chịu không nào?
Hạ Tiểu Bạch nghe vậy thì gật gù cái đầu đồng ý, tiền do chính tay vợ mình làm ra, bản thân tiêu xài hộ thì trong lòng lúc nào cũng cảm thấy an tâm và nhẹ nhõm hơn hẳn mà.
Thế nhưng trong lòng cậu thực chất cũng tự có một khoản toan tính và dự định cho riêng mình. Khó khăn lắm bản thân mới học hành vất vả bao nhiêu năm trời để tốt nghiệp ra trường, nếu như không tự mình bước chân ra đời chứng minh năng lực của bản thân một chút, thì chẳng phải là quá mức lãng phí cái mớ kiến thức bấy lâu nay rồi sao. Huống chi bản thân cậu hiện tại còn đang sở hữu một cái bệ phóng, một cái nền tảng phát triển vô cùng tốt từ phía Hạ gia đứng sau hậu thuẫn nữa chứ.
Nếu như không tự tay kiếm được một mớ tiền tiêu vặt kha khá bỏ túi, thì tối về cậu đi ngủ cũng chẳng thể nào cảm thấy an tâm và ngon giấc cho được.
Sở Thu Hy dắt tay Hạ Tiểu Bạch đi vào bên trong một quán trà sữa có không gian tương đối yên tĩnh và riêng tư.
Hạ Tiểu Bạch thấy vậy liền ân cần, lên tiếng hỏi han: • Thu Hy ơi, nếu em thấy đói bụng thì tại sao tụi mình không đi thẳng vào nhà hàng ăn một bữa cơm tử tế luôn đi? Vào đây uống trà sữa thì làm sao mà no bụng được cơ chứ?
Sở Thu Hy khẽ lắc lắc cái đầu nhỏ nhắn của mình, trong ánh mắt hiện lên một vẻ làm nũng, nũng nịu vô cùng. Cô đem cái đầu nhỏ của mình dụi dụi, cọ cọ vào phần cổ trắng ngần, mịn màng của Hạ Tiểu Bạch: • Bà xã Tiểu Bạch ơi anh không biết đấy thôi, lát nữa đây em lại phải tất bật đi tham gia một buổi tiệc xã giao, tiếp khách làm ăn nữa rồi đây này.
• Đến đó lại phải gồng mình lên mà bôi trơn quan hệ, rồi phải uống rượu tiếp khách ăn uống xã giao mệt mỏi lắm. Thế nên hiện tại em chỉ muốn vào đây gọi một ly nước chanh thanh mát để uống giải khát, thanh lọc cơ thể trước thôi hà.
Đôi lông mày thanh tú của Hạ Tiểu Bạch khẽ nhíu chặt lại, trong lòng thoáng chốc dâng lên một nỗi không vui, có chút xót xa cho người yêu: • Cái gì cơ, chẳng phải em là con gái của chủ tịch tập đoàn lớn cơ mà, thế thì tại sao mấy cái chuyện xã giao, tiếp khách phiền phức này lại phải đích thân em ra mặt làm gì chứ? Cứ việc giao phó, đẩy hết mấy cái việc tiếp khách này cho đám thư ký hoặc những người cấp dưới khác đi làm thay không phải là được rồi sao.
Sở Thu Hy đưa ngón tay ngọc ngà của mình khẽ bẹo nhẹ vào bên má mềm mại, mịn màng như da em bé của Hạ Tiểu Bạch một cái: • Hì hì, chính vì em mang cái danh xưng là con gái của chủ tịch nên bản thân em lại càng phải ra sức nỗ lực, cố gắng nhiều hơn nữa đấy anh ạ, có như vậy thì mới có thể làm gương và khiến cho đám nhân viên kỳ cựu, lão làng trong công ty tâm phục khẩu phục được chứ.
• Anh không biết cái tình hình thực tế đâu, đừng có nghĩ cái danh con gái chủ tịch ở trong tập đoàn là có thể rảnh rỗi, ngồi mát ăn bát vàng, ung dung tự tại đâu nhé.
• Mấy cái lão già, mấy vị trưởng bối kỳ cựu năm xưa từng cùng bố em vào sinh ra tử, nếm mật nằm gai để gầy dựng nên cái giang sơn cơ nghiệp này, bọn họ ai ai cũng đều đang nung nấu cái dã tâm, muốn đẩy con cái của bọn họ leo lên vị trí cao để nắm quyền hành trong công ty đấy thôi.
• Cái áp lực cạnh tranh đấu đá nội bộ ở trong tập đoàn thực sự là lớn kinh khủng khiếp luôn ấy chứ.
• Hiện tại em chỉ mới đang tạm thời quản lý ở cái chi nhánh nhỏ này thì tình hình xem ra vẫn còn dễ thở, dễ sống một chút. Chứ nếu sau này mà phải chuyển công tác quay trở về trụ sở chính của tập đoàn mà làm việc, suốt ngày phải nhìn vào cái sắc mặt nhăn nhó, dò xét của mấy cái lão cổ đông già nua kia thì trong lòng lại càng thêm phần khó chịu và ức chế hơn nữa cơ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn