Chương 263: Thiếu nữ tóc vàng
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~24 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Trong đại viện nhà họ Nhậm.
Nhậm lão gia tử lúc này đang vô cùng vui vẻ nhìn cô cháu gái Nhậm Sơ Tuyết vừa mới từ nước ngoài trở về.
"Con bé Sơ Tuyết này, chỉ còn vài ngày nữa là đến cuộc thi Hoa khôi Danh viện rồi, con nhất định phải giật giải Nhất về cho ông nội đấy nhé."
"Thể diện của ông nội đợt này đều đặt hết vào con rồi."
"Nếu mà để thua lão già thối tha nhà họ Hạ... thì ông nội con coi như xong đời!"
Đứng bên cạnh Nhậm Thiên Tề là một thiếu nữ tóc vàng có nhan sắc tuyệt mỹ. Tuổi đời của cô nàng vừa vặn mười tám, khoác trên người một bộ trang phục mang đậm phong cách Âu Mỹ cực kỳ bắt mắt. Gương mặt thanh thuần, trắng nõn như tuyết chỉ điểm xuyết một lớp trang điểm nhạt, mái tóc dài thướt tha xõa xuống tận thắt lưng, vài lọn tóc mai lơ đãng rủ xuống bên tai. Cô mặc một chiếc váy kẻ ca-rô màu trắng nhạt, khéo léo tôn lên vóc dáng mảnh mai, uyển chuyển.
Trên cổ tay trắng ngần như củ tỏi có đeo một chiếc vòng bằng bạch kim rất tinh xảo. Toàn bộ cách ăn mặc tuy không hề phô trương xa hoa, nhưng lại vô hình trung toát ra một sự tao nhã và cao quý tột bậc, khiến người đối diện nhìn vào cảm thấy vô cùng dễ chịu. Nhưng điểm khiến người ta chú ý nhất chính là cô sở hữu một đôi mắt màu xanh băng giá, đẹp đến mức hút hồn.
Thiếu nữ này chính là Nhậm Sơ Tuyết. Mẹ cô là người Đức, chính vì vậy mà trên người cô có mang dòng máu của quốc gia này. Tuy nhiên, ngoại trừ màu mắt và màu tóc ra thì các đường nét trên khuôn mặt cô hoàn toàn là của một người Hoa Hạ. Cô sở hữu một gương mặt trái xoan vô cùng xinh đẹp mang đậm nét đặc trưng phương Đông. Chiều cao của cô cũng chỉ ở mức phổ thông của con gái Hoa Hạ, tầm một mét sáu mươi lăm, thuộc diện khá cao ráo và chuẩn dáng.
Nhậm Sơ Tuyết vòng cánh tay trắng như ngó sen của mình qua ôm lấy tay của Nhậm Thiên Tề, nũng nịu:
"Ông nội... Chuyến này con về nước là muốn nói chuyện nghiêm túc với ông về chuyện của con và Vương Hạc."
Nhậm lão gia vừa nghe thấy đứa cháu gái bảo bối nhắc đến cái tên này, sắc mặt lập tức đen như đít nồi.
"Đừng có nhắc đến cái thằng ranh con đó trước mặt ta!"
"Ta thật sự không hiểu nổi rốt cuộc con chấm được cái điểm gì ở một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch như thế nữa."
"Gia tộc của nó chẳng qua chỉ là một cái nhánh nhỏ bám đuôi dựa dẫm vào Vương gia mà thôi."
"Tổng tài sản của cả cái nhà nó góp lại có nổi một trăm triệu tệ (khoảng 350 tỷ VNĐ) hay không còn chưa biết."
"Cái loại như nó mà cũng đòi trèo cao cho xứng với cháu gái của ta à!"
"Ta khinh!"
Nhậm Sơ Tuyết khẽ cau lại đôi mày liễu, bờ môi anh đào mấp máy thanh minh:
"Ông nội, con không cho phép ông mắng Vương Hạc như thế, tụi con thực sự là tình đầu ý hợp, lưỡng tình tương duyệt mà."
"Bây giờ đã là thế kỷ 21 rồi, sao ông nội vẫn cứ giữ khư khư cái tư tưởng cổ hủ của thế hệ trước thế chứ."
"Cái thời đại 'môn đăng hộ đối' nó qua lâu rồi, thời nay người ta tôn trọng tự do yêu đương cơ mà."
Nhậm Thiên Tề đời nào chịu thỏa hiệp trong chuyện đại sự này. Thế nhưng nhìn thấy bộ dạng kích động của đứa cháu gái bảo bối, ông lại có chút rén. Huống chi cái vụ cá cược giữa ông với lão già thối họ Hạ kia còn phải dựa dẫm hoàn toàn vào Sơ Tuyết nữa.
Ông cũng sợ con bé này trong lúc bốc đồng lại làm ra chuyện gì đi quá giới hạn. Nhậm Thiên Tề chỉ đành xuống nước vỗ về:
"Được rồi được rồi, chuyện này cứ để sau này rồi bàn tiếp."
"Nếu cái thằng Vương Hạc đó có thể làm nên trò trống gì xuất sắc, hoặc chứng minh được năng lực của mình, thì ta có thể cân nhắc lại."
Nhậm Sơ Tuyết hậm hực giậm chân, hất cao tà váy rồi đùng đùng quay người đi thẳng về phòng mình. Nhậm Thiên Tề nhìn theo bóng lưng cháu gái, bất lực thở dài. Tự do yêu đương? Đã leo lên đến cái tầng lớp giai cấp như bọn họ rồi, làm gì có cái khái niệm gọi là tự do yêu đương nữa chứ. Ông trợn ngược mắt, quay sang quát tháo thằng con trai cả Nhậm Phi Hồng đang đứng như trời trồng bên cạnh:
"Đến đứa con gái của mình mà cũng quản không xong, anh làm bố cái kiểu gì thế hả!"
"Cái thằng Vương Hạc quái thai gì đó, không biết là từ cái xó xỉnh đầu đường xó chợ nào chui ra."
"Nhà thì mở cái xưởng sản xuất rách nát, tài sản có nổi trăm triệu tệ đã là thắp hương bái Phật rồi."
"Địa vị xã hội thì không có tuổi, ném vào cái vòng tròn giới thượng lưu ở Yến Kinh này thì ngay cả xách dép cho người ta cũng không đủ tư cách."
Nhậm Thiên Tề càng nghĩ càng lộn ruột, trừng mắt nhìn con trai cả:
"Tất cả là tại anh cứ sống chết đòi tống con bé sang nước ngoài du học từ sớm."
"Giờ thì hay rồi, nhiễm một thân đầy thói Tây học chẳng nói, lại còn dám tự tiện yêu đương nhăng cuội nữa. Chẳng lẽ nền giáo dục của Hoa Hạ ta không tốt à? Học xong đại học ở trong nước rồi mới ra nước ngoài tu nghiệp không phải tốt hơn bao nhiêu sao?"
"Cấp một còn chưa tốt nghiệp đã tống đi, giờ thì tây không ra tây, ta không ra ta."
Nhậm Phi Hồng trong lòng cũng đầy rẫy sự bất lực. Năm đó là do mẹ của Sơ Tuyết cứ khăng khăng bắt con bé phải học tập ở nước ngoài cho đến năm 19 tuổi, sau đó mới cho phép quay về Hoa Hạ học tiếp. Tính ra thì còn hai tháng nữa mới chính là sinh nhật tròn 19 tuổi của Nhậm Sơ Tuyết. Nhậm Phi Hồng chỉ đành cung kính thưa:
"Bố đừng giận hại thân, chỉ cần con không gật đầu, con bé Tiểu Tuyết tuyệt đối không có cửa gả cho cái thằng Vương Hạc kia đâu."
"Phải đấy bố ạ, bố bao nhiêu tuổi đầu rồi mà hơi một tí là lại nổi trận lôi đình thế."
Đúng lúc này, một giọng nữ trung niên bỗng nhiên truyền vào. Hai cha con nhà họ Nhậm ngẩng đầu lên nhìn thì ra là Nhậm Nhã Nhã (bà vợ "sư tử Hà Đông" của ông chú ba Hạ Văn Xuyên). Nhậm lão gia thấy con gái cưng trở về, sắc mặt mới dịu đi được vài phần.
"Giờ này con mò về đây làm gì? Không phải là định làm gián điệp hai mang, giúp lão già thối họ Hạ qua đây nghe ngóng tình báo đấy chứ?"
"Về bảo với lão là vụ cá cược lần này lão thua chắc rồi."
Nhậm Nhã Nhã lấy bàn tay trắng trẻo bất lực vỗ lên trán, dở khóc dở cười nói:
"Bố với bố chồng con đúng là một cặp bài trùng, đều đã ở cái tuổi thất thập cổ lai hy rồi mà còn bày đặt học đòi người trẻ đi cá với cược."
"Với lại... đây vốn dĩ là nhà đẻ của con mà, chẳng lẽ con đi về nhà mình cũng không được hay sao?"
Nhậm Phi Hồng cũng nhìn em gái cười xòa:
"Cô út cứ khéo đùa, đây tất nhiên là nhà của cô rồi."
"Anh cả với bố cũng muốn gặp cô suốt đấy chứ, chẳng qua là bố đang sẵn cục tức trong người thôi."
Nhậm Nhã Nhã có chút thắc mắc:
"Bố có chuyện gì mà phải tức giận đến thế?"
Nhậm Phi Hồng bất lực kể khổ:
"Thì còn cái vụ con bé Tiểu Tuyết cứ đòi sống đòi chết ở bên cái thằng Vương Hạc gì đó chứ đâu. Anh với bố khuyên can rát cả cổ họng mà nó có chịu lọt tai chữ nào đâu."
Nhậm Nhã Nhã nghe xong liền nhìn bố và anh cả, mỉm cười đầy ẩn ý:
"Mặc dù khoảng thời gian con ở chung với con bé Tiểu Tuyết không nhiều, nhưng hai cô cháu vẫn thường xuyên nhắn tin tâm sự trên mạng, hầu như chuyện gì cũng kể cho nhau nghe."
"Đối với tính cách của đứa cháu gái này, con cũng nắm rõ được vài phần."
"Thực ra con thấy Tiểu Tuyết cũng chẳng phải là thích cái cậu Vương Hạc kia đến mức chết đi sống lại đâu."
"Con bé chẳng qua là đang phản kháng, không muốn cuộc đời của mình bị bố và anh cả sắp đặt sẵn mà thôi. Hai người càng cấm cản, tâm lý nghịch phản của nó càng mạnh, nó lại càng muốn có bằng được."
"Đợt trước con sang Đức du lịch có đến ở nhờ căn hộ của Sơ Tuyết, cũng vừa vặn chạm mặt cái cậu Vương Hạc kia."
"Cậu ta đúng là có vẻ ngoài rất đẹp trai, lại còn lịch lãm phong độ nữa."
Sắc mặt Nhậm lão gia lại bắt đầu chuyển xấu:
"Con đừng có nói với ta là con định đứng ra ủng hộ Tiểu Tuyết bén duyên với thằng đó nhé?"
Nhậm Nhã Nhã khẽ lắc đầu:
"Tụi nó muốn ở bên nhau là chuyện bất khả thi, hoàn cảnh gia đình chênh lệch quá lớn."
"Huống hồ, con cũng không nghĩ cái cậu Vương Hạc kia đủ trình độ để xứng với con bé Tiểu Tuyết."
"Nếu hai người thực sự không trị nổi Tiểu Tuyết, sao không thử trực tiếp tìm một ai đó để đính hôn với con bé luôn đi?"
"Dùng kế hoãn binh trước đã."
Nhậm Phi Hồng nhíu mày:
"Cô nghĩ Tiểu Tuyết chịu ngoan ngoãn đi đính hôn chắc?"
Nhậm Nhã Nhã phân tích:
"Đối với chúng ta đó là kế hoãn binh, nhưng đối với Tiểu Tuyết thì con cũng sẽ biến nó thành kế hoãn binh của riêng con bé. Con sẽ đứng ra thuyết phục nó đồng ý, dù sao cái đứa nhỏ này từ trước đến nay vẫn khá nghe lời bà cô út này."
Nhậm lão gia tử cũng gật gù cái đầu:
"Thế thì chúng ta nên chọn ai để đính hôn với Tiểu Tuyết bây giờ?"
Nhậm Nhã Nhã nói:
"Người này nhất định phải là người mà chúng ta có thể hoàn toàn tin tưởng."
"Để sau này nếu Tiểu Tuyết tìm được người vừa môn đăng hộ đối, vừa đúng gu của nó, chúng ta cũng có thể hòa bình hủy bỏ hôn ước mà không sợ mất lòng."
Nhậm Phi Hồng sốt sắng hỏi:
"Thế cô út đã nhắm được mối nào thích hợp chưa?"
Nhậm Nhã Nhã liếc nhìn sắc mặt của bố một cái, rồi mới chậm rãi nhả chữ:
"Đã là chọn người đáng tin cậy, con thấy chọn mấy đứa nhỏ nhà họ Hạ là hợp lý nhất."
Khuôn mặt già nua của Nhậm lão gia lập tức sầm xuống, nhưng lạ là ông không hề nổi trận lôi đình như mọi khi. Tuy trong lòng có chút không cam tâm, nhưng thái độ này rõ ràng là đã ngầm thừa nhận.
Nhậm Phi Hồng cũng đồng tình gật đầu:
"Hai nhà Nhậm – Hạ chúng ta vốn dĩ đã có truyền thống thông gia liên hôn từ đời trước, đám trẻ nhà họ Hạ đúng là không có điểm gì để chê."
"Cho dù sau này tụi nó có 'lửa gần rơm lâu ngày cũng bén' mà kết hôn thật, thì đó cũng là một chuyện đại hỷ, đôi bên đều hiểu rõ gốc rễ của nhau."
"Vậy cô út thấy đứa nào thì được?"
"Thằng Thiên Minh hay là thằng Thiên Vũ?"
Nhậm Nhã Nhã bắt đầu phân tích kỹ càng:
"Thằng nhóc Thiên Vũ thì bản tính lương thiện, là một đứa trẻ tốt, nhưng tính tình lại có chút ngây ngô, trẻ con quá. Bọn nó mà yêu nhau thì là 'tình chị em' rồi, em sợ Thiên Vũ không át nổi cái cá tính của Tiểu Tuyết."
"Thằng Thiên Minh thì cũng được... có điều em nghe phong phanh là thằng bé này bên ngoài đã có đứa con gái mình thích rồi."
"Cho nên, con thấy Tiểu Bạch là hợp nhất!"
"Con nhớ không nhầm thì Tiểu Tuyết rất đam mê âm nhạc, từ nhỏ đã được học qua cả piano lẫn violin."
"Thực ra, cái lý do khiến Tiểu Tuyết cảm mến cái cậu Vương Hạc kia, chính là vì cậu ta đánh piano khá hay. Hai đứa nó quen nhau cũng là ở một buổi hòa nhạc piano."
"Dạo gần đây, con lại nghe Tiểu Tuyết nói là đang muốn học thêm về đàn tranh cổ tranh của Hoa Hạ."
"Mà con thì lại vừa khéo biết được, ngón đàn cổ tranh của Tiểu Bạch nhà mình phải gọi là thuộc hàng xuất thần nhập hóa."
"Đến cả cái con bé Đông Phương Thanh Thanh nhà họ Đông Phương ngạo mạn kia, mà còn bị tiếng đàn cổ tranh của Hạ Tiểu Bạch khuất phục hoàn toàn cơ mà."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn