Chương 289: Tái ngộ Sở Thu Hy (Hai)
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~14 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch và Sở Thu Hy hai tay đan chặt vào nhau, vừa uống trà sữa vừa tung tăng đi lượn trung tâm thương mại. Nhưng mà trong quá trình đi chơi, Sở Thu Hy rốt cuộc nhịn không nổi nữa, liền kéo tuột Hạ Tiểu Bạch vào thẳng nhà vệ sinh công cộng để "hành sự" một trận ra trò.
Đến khi lết được về tới nhà, Hạ Tiểu Bạch đã mệt đến mức tê liệt toàn thân, trên người thì treo lỉnh kỉnh đủ loại túi lớn túi nhỏ. Sở Thu Hy nhìn cô nàng người yêu đang nằm bò ra sô pha thở không ra hơi như một con cá ươn, liền bật cười: "Được rồi, để tớ đi nấu cơm trước, cậu mau vào tắm rửa đi cho khỏe."
Hạ Tiểu Bạch nhìn cô vợ vừa hiền thục lại vừa đảm đang, năng nổ thế này thì trong lòng sướng râm ran, liền "vâng" một tiếng ngọt xớt. Cô nhổm người dậy, ghé môi hôn chụt một phát dính vách lên bờ môi đỏ mọng của Sở Thu Hy như chuồn chuồn lướt nước. Xong xuôi, cô nàng còn tinh nghịch thè cái lưỡi nhỏ thơm tho ra trêu chọc một cái rồi mới chịu quay người chạy biến vào phòng tắm.
Sở Thu Hy chỉ biết bất lực nhìn theo bóng lưng cô với ánh mắt ngọt ngào ngập tràn mật ý: "Cái cậu này thật là..."
Vì Sở Thu Hy đã dọn về đây từ trước, nên toàn bộ các phòng trong căn hộ chung cư đều đã được nàng lau dọn, thu xếp sạch bong kin kít. Nhìn qua còn ngăn nắp, gọn gàng hơn hẳn cái thời điểm trước khi Hạ Tiểu Bạch lên đường đi thành phố Tân Hải.
Đứng trước tấm gương lớn kịch trần trong phòng tắm. Hạ Tiểu Bạch vừa nghĩ đến việc tối nay mình có thể tha hồ "vùi hoa dập liễu", muốn làm gì thì làm với Sở Thu Hy là trong lòng lại rạo rực. Cô vội vàng vặn vòi hoa sen, xả dòng nước mát lạnh từ đỉnh đầu xối xuống để hạ hỏa cái sự phấn khích đang dâng trào trong lòng. Những giọt nước mát lạnh men theo mái tóc dài ướt đẫm của cô, thi nhau chảy dài xuống sườn mặt rồi trượt dọc khắp cơ thể.
Đến khi cô tắm rửa sạch sẽ bước ra ngoài, Sở Thu Hy vẫn còn đang lúi húi trong bếp. Người ta nói cấm có sai, con gái lúc đang đứng nấu ăn chính là lúc quyến rũ và xinh đẹp nhất. Hạ Tiểu Bạch vô thức bước những đôi chân dài miên man trắng bóc đi về phía nhà bếp.
"Thu Hy ơi, hay là để tớ vào phụ cậu nấu cơm nha?"
Sở Thu Hy khẽ lườm cô một cái sắc lẹm bằng đôi mắt đẹp:
"Cậu á? Thôi xin cô nương, đứng ngoài giùm cái, đừng có vào đây mà phá đám."
"Tiểu tiên nữ thì chỉ cần ngoan ngoãn ngồi vào bàn chờ dâng tận mồm là được rồi."
Hạ Tiểu Bạch tức khắc phồng má trợn mắt, đôi lông mày liễu khẽ nhíu lại, khuôn mặt thanh cao thoát tục bày ra vẻ không vui:
"Ơ hay, sao lại bảo tớ vào phá đám? Tớ cũng biết nấu ăn chứ bộ!"
Sở Thu Hy gật gật đầu đồng tình:
"Ừ, nấu mì tôm thì cậu là nhất rồi."
"Còn nếu thực sự muốn phụ tớ... thì lát nữa lên giường nhớ bỏ thêm chút sức lực vào."
"Nói trước rồi nha, người ta đây không có dễ dàng bị thỏa mãn đâu đó nhe?"
Cô vừa nói vừa ghé sát vào tai Hạ Tiểu Bạch hít hà, hôn nhẹ một cái. Bàn tay ngọc ngà khẽ nâng mấy lọn tóc đen nhánh như mực của cô nàng tiên tử lên, mùi hương thiếu nữ thơm ngát lập tức xộc thẳng vào mũi... Ngay khi Hạ Tiểu Bạch đang rạo rực tính chủ động tiến thêm bước nữa, thì Sở Thu Hy lại phũ phàng đẩy cô ra.
"Đừng có làm loạn, người ta còn phải nấu nướng cho xong đã."
Hạ Tiểu Bạch nghẹn họng trân trối, đúng là bất lực toàn tập mà. Lần nào cũng thế, cứ mồi chài cho cô nổi máu dê lên xong là mụ này lại phủi mông đẩy cô ra chỗ khác.
Nửa tiếng sau. Sở Thu Hy rốt cuộc cũng đã chuẩn bị xong xuôi bữa tối cho hai người. Bàn ăn trong phòng đã được bày biện vô cùng đẹp mắt, ngay cả hệ thống đèn led chỉnh màu để tăng thêm không khí lãng mạn cũng đã được bật lên. Dưới ánh đèn mờ ảo đầy mờ ám, cô còn thắp thêm vài ngọn nến thơm ngào ngạt. Ánh lửa bập bùng nhảy nhót phản chiếu lên khuôn mặt trắng ngần mướt mắt của hai nàng đại mỹ nữ, trông lại càng thêm phần tinh tế, quyến rũ vạn phần.
Hôm nay Sở Thu Hy trổ tài làm món Tây kiểu Ý. Nàng hớn hở chỉ tay, giới thiệu từng món ăn trên bàn cho Hạ Tiểu Bạch nghe:
"Đây đều là những món tớ phải đặc biệt đi tầm sư học đạo, thỉnh giáo mấy đầu bếp người Ý chính gốc để làm riêng cho Tiểu Bạch ăn đấy."
"Món này là Cá chẽm sốt cà chua, Bít tết bò cuộn giăm bông phô mai, Salad bơ, Súp kem hạt dẻ."
"Và món cuối cùng, cũng là món tráng miệng mà tớ yêu thích nhất: Tiramisu!"
"Tiramisu này được làm từ bánh quy ngón tay nhúng qua cà phê hoặc rượu Rum, kết hợp với kem Mascarpone, lòng đỏ trứng, phô mai, đường... xếp chồng lên nhau thành 7 lớp đan xen giữa bánh và sốt, sau đó phủ một lớp bột ca cao lên bề mặt."
"Nói chung là ăn vào vừa thơm, vừa ngọt lại vừa ngậy, ngon tuyệt cú mèo luôn!"
Hạ Tiểu Bạch ngoài tai thì nghe nàng giới thiệu say sưa, nhưng thực chất lúc này, toàn bộ ánh mắt của cô đã dán chặt vào khuôn mặt tuyệt mỹ của Sở Thu Hy rồi. Thức ăn ngon đến mấy thì làm sao "ngon mắt", bổ béo và kích thích bằng nàng mỹ nhân trước mặt này cơ chứ. Hạ Tiểu Bạch đưa một bàn tay ngọc lên chống cằm, bờ môi mọng khẽ mở, nở nụ cười đầy tà mị:
"Nếu như... tớ ăn món tráng miệng này chung với Thu Hy, thì liệu có vị ngon ngọt hơn không nhỉ?"
Sở Thu Hy đời nào lại không hiểu cái ý đồ đen tối trong lời nói của Hạ Tiểu Bạch. Dẫu sao thì mấy bộ phim "bách hợp học tập" kia nàng cũng đã được cày qua hết rồi. Cái kiểu bôi kem tươi, vắt sữa lên trên... Cô thẹn thùng đỏ ửng cả mặt, nhưng vẫn cắn môi bảo:
"Nếu Tiểu Bạch muốn... thì cũng không phải là không thể."
"Nhưng mà trước tiên tớ phải đi tắm cái đã, đi lượn lờ ngoài đường cả ngày trời người bẩn chết đi được."
Hạ Tiểu Bạch thấy Sở Thu Hy một phát gật đầu đồng ý ngay thì sướng phát điên lên được. Cái trò kích thích này cô đã muốn thử nghiệm từ lâu lắm rồi, chẳng qua sợ Sở Thu Hy ngại ngùng, từ chối nên trước giờ cô cứ giữ khư khư trong lòng không dám mở mồm nói ra thôi.
"Đa tạ Thu Hy vợ yêu nhiều nhaaaa!"
Sở Thu Hy khuôn mặt đỏ bừng như gấc chín, khẽ mím bờ môi mọng quyến rũ đầy tinh nghịch:
"Cậu đừng có mà vội mừng sớm thế, người ta có câu 'có qua có lại mới toại lòng nhau'."
"Lát nữa Tiểu Bạch cũng phải ngoan ngoãn nằm im để tớ bôi kem tươi lên người nữa đấy nhá!"
Hạ Tiểu Bạch: "..."
Thôi thì thôi vậy, chỉ cần Thu Hy vui vẻ là được, lão tử chấp nhận hy sinh tấm thân này!
"Tớ thì thế nào cũng được tuốt á, chiều cậu hết nấc luôn!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn