Chương 248: Màn tự bổ não của Hạ Thiên Minh
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~34 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Thiên Hạo bị Hạ Thiên Vũ gặng hỏi đến mức cứng họng, ú ớ không thốt nên lời. Cái cảm giác bị bóc phốt, vạch trần ngay tại trận khiến gã vừa thẹn thùng vừa cay cú.
Gã liền quay sang gầm gừ, nổi trận lôi đình với Hạ Thiên Vũ:
"Hạ Thiên Vũ, mày còn dám nói linh tinh nữa là anh mày vả vỡ mồm mày ra đấy nhé!"
"Tóm lại là hộp sô-cô-la thằng Hạ Tiểu Bạch tặng tao đã bị tao vứt xó rồi!"
"Hôm nay cho dù có là Thiên lôi thiên tướng xuống đây thì cái hộp sô-cô-la đó cũng là do chính tay tao ném thẳng vào thùng rác, nghe rõ chưa!"
Nhậm Nhã Nhã đang ngồi bên cạnh tỉ mỉ bôi thuốc cho con trai, nghe thấy thế liền liếc xéo cái thằng con cứng đầu một phát đầy khinh bỉ. Cái tính cách bướng bỉnh, ngạo kiều của thằng con này thì người làm mẹ như bà còn lạ lẫm gì nữa. Nhìn cái bộ dạng xù lông nhím kia là biết ngay mười mươi những lời Hạ Thiên Vũ vừa nói hoàn toàn là sự thật rồi. Cái thằng nhóc này đúng nghĩa là loại vịt chết rồi nhưng cái mỏ vẫn còn cứng.
Bà thím ba Nhậm Nhã Nhã liền dùng lực, ấn mạnh chiếc khăn mặt vừa nhúng nước nóng sùng sục lên tấm lưng chằng chịt vết thương của Hạ Thiên Hạo.
Hạ Thiên Hạo bất thình lình ăn một cú thốn tận rốn, đau đến mức hét lên thảm thiết như heo bị chọc tiết:
"Ái chà chà! Đau quá mẹ ơi! Mẹ nương tay, nhẹ nhàng chút xíu hộ con cái được không vậy!"
Nhậm Nhã Nhã lườm gã một cái cháy mặt:
"Cái thằng ranh này sao mày lại dùng cái giọng điệu đó để nói chuyện với em Thiên Vũ hả? Ngày thường mày đi bắt nạt người ta thì tao tạm bỏ qua nhé."
"Nhưng món quà gặp mặt người ta có lòng tốt tặng cho, mày đã nhận rồi thì cứ thành thật nhận đi, còn ở đó mà cãi chày cãi cối chết cũng không nhận là sao hả?!"
Nói đoạn, Nhậm Nhã Nhã quay sang nhìn Hạ Tiểu Bạch, nở một nụ cười vô cùng hiền hậu và dịu dàng:
"Tiểu Bạch à, cái thằng Thiên Hạo nhà thím từ nhỏ cái tính nó đã ngang bướng, ngạo kiều như thế rồi, cháu có chấp nhặt nó làm gì nhé."
"Sau này rảnh rỗi thì cứ thường xuyên qua đây chơi với nó nha cháu."
"Nếu cái thằng trời đánh này mà có gan dám bắt nạt cháu việc gì, cháu cứ trực tiếp mách với thím."
"Thím không tẩn được nó thì thím sẽ lôi đầu bố nó ra tẩn một trận ra trò, để bố nó phải tự biết đường mà dạy dỗ lại thằng con nghịch tử này!"
Hạ Tiểu Bạch bấy giờ mới nở một nụ cười vô cùng ngoan ngoãn, lễ phép đáp:
"Dạ cháu biết rồi thím ba."
"Anh hai thực ra là một người vô cùng tốt bụng, anh ấy sẽ không bắt nạt cháu đâu ạ."
Hạ Văn Xuyên đang đứng xun xoe bên cạnh nghe thấy thế thì cạn lời toàn tập, ông đau khổ, khúm núm phân trần:
"Bà xã đại nhân ơi... Hai mẹ con nói chuyện với nhau, sao tự dưng cái tai bay vạ gió này lại bay thẳng lên đầu anh thế hả em..."
Đôi mắt sắc sảo của Nhậm Nhã Nhã lườm Hạ Văn Xuyên một phát sắc lẹm:
"Ông không biết cách dạy dỗ con cái thì đúng là 'con hư tại bố' rồi còn gì nữa."
"Đã là lỗi của bố thì tôi lôi đầu ông ra tẩn là hoàn toàn hợp tình hợp lý nhé!"
Hạ Văn Xuyên lúc này bất lực vô cùng, trước mặt bao nhiêu đứa cháu nhỏ thế này mà vợ cứ lột sạch sành sanh thể diện của ông ra như thế thì đúng là nhục nhã quá đi mất. Thế nhưng nhìn cái bộ dạng siêu cấp hung dữ, bá đạo của Nhậm Nhã Nhã, gã cũng chẳng có cái gan hùm nào mà dám mở mồm bật lại vợ cả...
Gã chỉ đành khúm núm, lí nhí đáp:
"Bà xã ơi... Lần này rõ ràng là do cái thằng Thiên Hạo nó làm sai nên anh mới ra tay dạy dỗ, quất roi phạt nó đấy chứ."
"Thế nhưng sao em vẫn nổi giận lôi đình với anh, đòi tẩn anh, lại còn phạt anh tối nay phải quỳ trên vỏ sầu riêng nữa là sao..."
Nhậm Nhã Nhã khoanh tay trước ngực, hừ lạnh một tiếng:
"Ý ông là tôi sai, tôi không biết lý lẽ, tôi ngang ngược có đúng không?!"
Hạ Văn Xuyên sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, đầu lắc lia lịa như con lật đật:
"Không dám, không dám... Bà xã nói gì cũng đúng, em là nhất, em nói cái gì cũng chuẩn chỉnh hết ạ..."
Sau màn hỏi thăm đầy "bão giông" ấy, Hạ Tiểu Bạch cùng đám người liền nói lời cáo biệt với gia đình ba người chú ba để rời khỏi khu viện.
Cánh tay trắng nõn, mềm mại của Lý Tư Tư từ đầu đến cuối vẫn cứ ôm chặt, dán khít lấy cánh tay của Hạ Tiểu Bạch không chịu buông. Cô nàng có chút thẹn thùng khẽ ngước đôi mắt long lanh lên nhìn Hạ Tiểu Bạch, vừa vặn lại bắt gặp ánh mắt của cô nàng đang nhìn trộm mình từ lúc nào.
Hạ Tiểu Bạch bấy giờ phải nói là được một phen "đã mắt" vô cùng. Hôm nay Lý Tư Tư diện một bộ đồ lót có tông màu trắng nhạt bó sát cơ thể, tổng thể nhìn qua vừa mang nét ngây thơ đáng yêu, lại vừa toát lên vẻ quyến rũ, gợi cảm chết người. Mặc dù cái lý trí trong não của cô đã ra sức gào thét, ra lệnh cấm bản thân không được phép nhìn bậy bạ nữa. Thế nhưng đôi mắt không chịu nghe lời kia lại hoàn toàn phản bội lại lý trí, cứ không tự chủ được mà liếc nhìn về phía những chỗ nhạy cảm trên người Lý Tư Tư.
Cô bấy giờ cũng bất lực hoàn toàn với chính mình rồi. Nghĩ bụng trên đời này làm gì có thằng đàn ông đích thực nào có thể cưỡng lại được cái sức hút từ một vóc dáng chuẩn chỉnh, lồi lõm quyến rũ của một cô gái xinh đẹp tuyệt trần như thế này cơ chứ?
Ánh mắt của Lý Tư Tư đột nhiên chạm nhau với Hạ Tiểu Bạch.
Hạ Tiểu Bạch bấy giờ hoàn toàn không có lấy một chút căng thẳng hay chột dạ nào, dù sao thì cô cũng đã là một tay lái lụa lão luyện (lão tư cơ) trong làng thả thính rồi. Cô nàng vô cùng bình tĩnh, thản nhiên khen ngợi một câu:
"Tư Tư muội muội ơi, hôm nay em mặc bộ đồ này trông đáng yêu xỉu luôn á."
Lý Tư Tư nghe xong thì khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên như gấm vì thẹn thùng. Bản thân cô nàng lúc này cũng bắt đầu hoang mang, không hiểu nổi tại sao mình lại liên tục bày ra cái bộ dạng xấu hổ, tim đập thình thịch trước mặt một người con gái như vậy. Rõ ràng cả hai đều là con gái với nhau, vậy mà sao mỗi lần ở cạnh chị ấy, mình lại dâng lên cái cảm giác rung động như đang yêu thế này được cơ chứ. Chẳng lẽ... bản thân mình thực chất lại là một đứa đồng tính nữ (gái vị bách hợp) sao?
Lý Tư Tư khẽ cúi cái đầu nhỏ xuống, lí nhí đáp lời:
"Tiểu Bạch ca... Cái đợt trước chị mặc đồ của em... hình như vẫn chưa thèm trả lại cho em đâu đấy nhé..."
Cái câu nói đầy ẩn ý này vừa mới thốt ra khỏi miệng cô nàng, thì cái gã Hạ Thiên Minh đang đi bộ lững thững bên cạnh ngay lập tức đờ người ra, đầu óc quay cuồng lú mề toàn tập.
Ban đầu, gã nhìn thấy thằng ranh Hạ Tiểu Bạch dám to gan lớn mật, lén lút nhìn trộm vòng một của Lý Tư Tư – nữ thần trong mộng mà gã đã thầm thương trộm nhớ suốt bao năm qua, gã đã định hùng hổ lao lên tẩn cho thằng ranh này một trận để dằn mặt rồi. Thế mà giờ đây, đột nhiên lại nghe thấy chính miệng nữ thần tiết lộ cái chuyện động trời là thằng Hạ Tiểu Bạch vậy mà đã từng mặc đồ của Lý Tư Tư, rồi còn cái chuyện gì gì đó nữa... Làm cho toàn thân gã đứng hình mất năm giây, đầu óc bốc khói nghi ngút.
Cái thằng Hạ Tiểu Bạch này... rốt cuộc là loại biến thái cuồng dâm gì thế này?! Đến ngay cả bản thân gã là người si mê Lý Tư Tư như điếu đổ, cao tay lắm cũng chỉ dám nuôi hy vọng được lén lút sưu tầm, cất giấu một vài món đồ nhỏ của cô nàng để ngắm nghía cho đỡ thèm mà thôi... Thế mà cái thằng ranh này vậy mà đã trực tiếp mặc luôn đồ của nữ thần lên người rồi á?!
Chưa dừng lại ở đó! Lý Tư Tư sao có thể tự nguyện đem đồ của mình cho thằng Hạ Tiểu Bạch mặc cơ chứ! Chẳng lẽ... giữa hai đứa tụi nó... đã âm thầm xảy ra cái chuyện "người lớn" vô cùng kích thích và khó nói nào rồi sao?!
Hàng loạt những thước phim với nội dung vô cùng đồi bại, kỳ quái và đen tối bắt đầu nhảy số, vận hành điên cuồng trong bộ não đầy rẫy sự ghen tuông của Hạ Thiên Minh.
"Anh!"
"Anh ba! Anh đứng đực mặt ra đấy làm cái trò gì thế hả?!"
Mãi cho đến khi thằng em út Hạ Thiên Vũ đứng bên cạnh lên tiếng gọi giật giọng... Hạ Thiên Minh mới từ trong cái đống ảo tưởng đen tối ấy mà bừng tỉnh, bị kéo tuột trở về với hiện thực phũ phàng.
"Em hỏi thật là anh ba đang đứng mơ mộng giữa ban ngày cái gì thế không biết?!"
Hạ Thiên Minh bấy giờ mới định thần lại, gã xắn tay áo lên định lao vào đấm thẳng vào mặt Hạ Tiểu Bạch một trận lôi đình, thế nhưng khi gã dáo dác đưa mắt nhìn quanh bốn phương tám hướng để tìm kiếm mục tiêu thì tịnh không thấy một bóng người nào cả. Gã bàng hoàng nhận ra bóng dáng của Hạ Tiểu Bạch và Lý Tư Tư từ lâu đã biến mất hút từ đời nào rồi.
"Ơ hay, Lý Tư Tư với thằng Hạ Tiểu Bạch đâu mất tiêu rồi?!" Gã cuống cuồng, vội vã gặng hỏi em trai!
Hạ Thiên Vũ nhìn cái bộ dạng có phần thần hồn nát thần tính của ông anh trai mình thì khẽ thở dài, bất lực đáp:
"Người ta đi từ tám đời rồi anh ạ, dắt nhau về khu nhà gỗ của Tiểu Bạch ca để nướng cá rồi."
Hạ Thiên Minh cắn răng suy nghĩ một lát rồi vội vàng tìm cớ thoái thác:
"À... Anh đột nhiên nhớ ra mình có hẹn với mấy đứa bạn rồi, anh đi trước đây."
Hạ Thiên Vũ cũng không mảy may suy nghĩ nhiều, bởi vì ông nội hằng ngày cũng có chút việc quan trọng cần gọi cậu qua phụ giúp, nên cậu cũng đành phải co giò chạy vội sang sảnh chính.
Lúc này, tại khu nhà gỗ nhỏ, hai cô nàng Hạ Tiểu Bạch và Lý Tư Tư đang vui vẻ ngồi cạnh nhau trước đống lửa sưởi ấm. Trên bếp than hồng lúc này vẫn đang để thêm vài con cá trắm cỏ, cá rô phi béo múp míp mà Hạ Tiểu Bạch vừa mới rảnh rỗi câu được dưới hồ lên.
Đôi mắt đẹp của Lý Tư Tư thỉnh thoảng lại liếc nhìn sang ngắm nghía khuôn mặt tinh xảo, đẹp không góc chết của Hạ Tiểu Bạch, một mùi hương thiếu nữ dịu nhẹ, thoang thoảng từ người đối phương cứ thế quẩn quanh, vương vấn nơi đầu mũi của cô nàng.
Nghĩ bụng Tiểu Bạch tỷ tỷ cho dù hiện tại đang để kiểu tóc ngắn của con trai đi chăng nữa thì cái diện mạo này vẫn cứ gọi là đẹp xuất sắc, làm say đắm lòng người. Đôi đồng tử trong veo, sáng lấp lánh như sương mai, hàng lông mày thanh tú cong vút như lá liễu, hàng lông mi dài rợp bóng...
Mọi ngũ quan hoàn hảo trên khuôn mặt cô dưới sự phản chiếu của ánh lửa bập bùng lại càng trở nên lung linh, rực rỡ, làn da mịn màng không một tì vết, khóe môi anh đào khẽ nhếch lên nở một nụ cười nhẹ nhàng, trông dịu dàng và đáng yêu vô cùng.
Thế nhưng, trong thâm tâm của Lý Tư Tư, cô nàng vẫn chung thủy yêu thích cái dáng vẻ mỹ nhân với mái tóc dài thướt tha tung bay trong gió, khoác lên mình bộ váy trắng tinh khôi thoát tục như một nàng tiên tử hạ phàm của Hạ Tiểu Bạch hơn. Bởi vì trong những giấc mơ xuân nồng dạo gần đây, cô nàng toàn mơ thấy mình được cùng một nàng tiên tử Hạ Tiểu Bạch ngọt ngào ân ái, quấn quýt lấy nhau không rời mà thôi.
Trong giấc mơ ấy, làn da toàn thân của nàng tiên tử mịn màng, trắng trẻo như ngọc thạch, mềm mại đến từng milimet, đúng nghĩa là một món cực phẩm ngon lành, ngon nhức nách. Đôi chân dài miên man, thẳng tắp và thon gọn ấy lại càng chứa đựng một sức hút quyến rũ vô bờ bến.
Trong mơ, một tay cô khẽ luồn vào nâng niu mái tóc đen dài mượt mà của Tiểu Bạch tỷ, tay còn lại thì nhẹ nhàng ôm chặt lấy vòng eo con kiến thon gọn của chị ấy. Chỉ cần khẽ ngẩng cái đầu nhỏ lên là đã có thể đặt một nụ hôn nồng cháy lên bờ môi anh đào mềm mại, ngọt ngào của Tiểu Bạch tỷ tỷ rồi. Cái cảm giác đê mê, phê pha ấy... thật sự là...
Càng nghĩ đến những phân cảnh kích thích ấy, khuôn mặt xinh đẹp của Lý Tư Tư lại càng trở nên đỏ bừng lên như quả gấc chín, tim đập thình thịch liên hồi. Trời đất ơi! Cô nàng bấy giờ mới bàng hoàng phát hiện ra mình vậy mà đã vô thức nuốt nước bọt ừng ực từ lúc nào rồi!
Bản thân cô tại sao lại có thể lún sâu, nghiện ngập cái cảm giác được ôm ấp, hôn hít một người con gái đến mức này cơ chứ. À không! Nói một cách chính xác và chuẩn chỉnh hơn, là cô đã hoàn toàn bị u mê, nghiện nặng cái quá trình được môi kề môi, lưỡi quấn lưỡi đầy nồng cháy với Tiểu Bạch tỷ tỷ mất rồi!
Hạ Tiểu Bạch ngồi bên cạnh bấy giờ cũng tinh mắt phát hiện ra cái bộ dạng thất thần, kỳ quái của Lý Tư Tư, cô nàng liền tò mò hỏi:
"Tư Tư ơi, sao chị thấy lần nào em ăn cá nướng mặt mũi cũng đỏ gay đỏ gắt lên như uống rượu thế kia hả em?"
Lý Tư Tư giật nảy mình, tưởng đâu cái bí mật đen tối, đồi bại trong đầu mình đã bị Hạ Tiểu Bạch nhìn thấu rồi, cô nàng cuống cuồng lắc đầu lia lịa phủ nhận:
"Dạ... Dạ không có gì đâu ạ! Em... em xin phép vào nhà vệ sinh một lát đây!"
Hạ Tiểu Bạch cũng không mảy may nghi ngờ gì, cô nhiệt tình chỉ tay về phía căn nhà gỗ nhỏ của mình:
"Nè, trong phòng ngủ của chị có sẵn nhà vệ sinh khép kín luôn đấy, em cứ tự nhiên vào đó mà dùng."
Thế nhưng Lý Tư Tư hoàn toàn không có cái gan dũng cảm để bước vào phòng ngủ của cô vào lúc này, cô nàng thẹn thùng quay đầu chạy thục mạng ra khỏi khuôn viên bờ hồ.
Hạ Tiểu Bạch bất lực gãi gãi đầu, lầm bầm:
"Cái con bé này buồn cười thật, đã bảo là trong phòng có nhà vệ sinh rồi mà cứ thích chạy ra ngoài làm gì không biết..."
Ở một diễn biến khác, gã anh ba Hạ Thiên Minh lúc này đang rón rén núp sau một bụi cỏ rậm rạp cách đó không xa, chăm chú chứng kiến toàn bộ cái màn tương tác vừa rồi. Thế nhưng do khoảng cách địa lý hơi xa, cộng thêm việc hai cô nàng nói chuyện với âm lượng lí nhí như muỗi kêu nên gã hoàn toàn không tài nào nghe rõ hai người họ đã thầm thì to nhỏ những chuyện gì với nhau.
Cái duy nhất đập vào mắt gã bấy giờ chính là cảnh tượng hai cô nàng đang ngồi dính sát lấy nhau vô cùng thân mật và ám muội. Cái khung cảnh tình thương mến thương ấy trông có khác gì một cặp đôi tình nhân đang trong giai đoạn mặn nồng, nương tựa vào nhau để phát cẩu lương đâu cơ chứ.
Cảnh tượng này làm cho Hạ Thiên Minh ăn một hũ giấm chua lòm, trong lòng dâng lên một ngọn lửa ghen tuông ngùn ngụt, gã lại càng thêm căm ghét và ngứa mắt với thằng ranh Hạ Tiểu Bạch. Gã hận không thể ngay lập tức lao ra khỏi bụi cỏ để tẩn cho thằng ranh này một trận thừa sống thiếu chết cho bõ tức.
Nghĩ bụng cái thằng này đúng là tai họa của gia tộc mà, vừa mới quyến rũ thằng út Hạ Thiên Vũ biến thành gã sai vặt xong, bây giờ lại dám cả gan ngang nhiên ở đây chim chuột, phát cẩu lương với nữ thần trong mộng của gã. Quả nhiên chính xác là một tên biến thái ăn tạp, nam nữ ăn tất không chừa một ai mà!!
Ngay khoảnh khắc gã đang nghiến răng kèn kẹt, gồng mình chuẩn bị lao thẳng ra ngoài để hành hung đối phương.
Thì đột nhiên, gã lại phát hiện ra có một bóng người với hành tung vô cùng lén lút, rón rén, trên tay đang xách theo một đống túi lớn túi nhỏ lỉnh kỉnh đang đi về phía cổng khu viện. Người nọ trước khi bước vào còn cẩn thận đứng lại vuốt vôi mái tóc, chỉnh đốn lại trang phục từ đầu đến chân một cách vô cùng tươm tất, điệu đà, cái bộ dạng ấy trông có khác gì một gã đàn ông đang chuẩn bị đi lén lút hẹn hò, vụng trộm với nhân tình nhân ngãi bên ngoài đâu cơ chứ.
Trời đất ơi, không lẽ ở cái Hạ gia này lại có thêm một nạn nhân tội nghiệp nữa bị cái thằng ái nam ái nữ Hạ Tiểu Bạch kia dùng bùa mê thuốc lú quyến rũ rồi sao?!
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc Hạ Thiên Minh căng mắt ra nhìn rõ diện mạo của gã đàn ông lén lút kia, toàn thân gã ngay lập tức hóa đá, đầu óc đóng băng hoàn toàn, mồm há hốc ra không khép lại nổi.
Cái người đang lén lút đi hẹn hò vụng trộm kia... vậy mà lại chính là ông bố đẻ kính yêu của gã! Hạ Văn Niên!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn