Chương 299: Hạ Tiểu Bạch: Tớ bị cắm sừng rồi ư?
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~22 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch dùng đôi bàn tay ngọc ngà ấn Diệp Trường Ca ngồi trở lại băng ghế sofa: • Chị Trường Ca ơi, chị cứ lo cày phim tiếp đi nhé. Em phải đi tìm Thu Hy đây.
Diệp Trường Ca đưa ánh mắt như đang làm nũng nhìn Hạ Tiểu Bạch: • Thi thoảng ra ngoài hái hoa dại đổi vị cũng là một ý kiến không tồi đâu nha.
Cô nàng cố tình để một bên dây áo váy tuột xuống, lộ ra bờ vai trần mướt mịn, ngón tay sơn móng đỏ rực rỡ ngoắc ngoắc Hạ Tiểu Bạch: • Lại đây với chị đi, chị có phần thưởng cho cưng đấy nhé.
Cảnh tượng đó dọa cho Hạ Tiểu Bạch sợ tới mức cuống cuồng chạy thẳng về phía phòng ngủ.
Bước chân của Hạ Tiểu Bạch nhẹ bẫng, trong lòng hí hửng chuẩn bị tạo cho Sở Thu Hy một bất ngờ nho nhỏ. Thế nhưng khi cô nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, bên trong phòng lại là một khoảng không gian yên ắng. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, chỉ có tiếng nước chảy róc rách từ trong phòng tắm vọng ra.
Hạ Tiểu Bạch lại càng thêm phấn khích. Cô liền chuẩn bị trút bỏ quần áo trên người để lao vào tắm chung với mỹ nhân có vóc dáng thướt tha phía sau lớp kính mờ kia.
• Thu Hy ơi tớ về rồi nè, tớ vào tắm cùng cậu nhé, tụi mình cùng kỳ lưng cho nhau đi.
Hạ Tiểu Bạch gọi với vào vài tiếng, nhưng Sở Thu Hy ở trong phòng tắm vẫn không hề có phản hồi nào. Cô nhẹ nhàng tiến lại gần lớp kính phòng tắm thì mới phát hiện ra Sở Thu Hy dường như đang gọi điện thoại cho ai đó.
Nếu chỉ có thế thì đã chẳng sao. Đằng này, Hạ Tiểu Bạch hình như còn nghe thấy Sở Thu Hy ngọt ngào gọi đầu dây bên kia là "cục cưng"?
Cả người cậu đờ đẫn ngay tại chỗ, bỗng nhiên có cảm giác trên đầu mình vừa mọc thêm một cặp sừng xanh mướt. Không thể nào, không thể nào đâu... Thu Hy làm sao có thể phản bội một tiên nữ nhỏ đáng yêu xinh xắn như cô cơ chứ. Chắc chắn là do cô nghe nhầm rồi.
Hạ Tiểu Bạch âm thầm nép sang một bên, bên trong lại vọng ra tiếng cười khúc khích đầy vui vẻ của Sở Thu Hy: • Yên tâm đi mà, cục cưng, con biết tự chăm sóc bản thân mà.
• Được rồi, hôn cục cưng một cái nhé, con đang tắm dở nên không buôn chuyện nữa đâu.
• Bye bye nha, cũng phải chú ý giữ gìn sức khỏe rồi đi ngủ sớm đi đấy, lần sau gặp con sẽ đấm bóp vai cho.
Nghe xong đoạn đối thoại của Sở Thu Hy với người trong điện thoại, Hạ Tiểu Bạch suy sụp hoàn toàn, ngã rạp xuống đất. Trông cô lúc này chẳng khác nào một con cá ươn đã mất hết niềm tin vào cuộc sống. (√ ζ ε:) Sao chuyện này lại có thể xảy ra cơ chứ, Thu Hy vậy mà lại lén lút có người khác bên ngoài sau lưng cô... Đã thế còn thân mật gọi người ta là cục cưng nữa chứ...
Hạ Tiểu Bạch đã thử nghĩ xem liệu đối phương có phải là Sở Tiêu Tiêu hay không. Thế nhưng giọng điệu của Thu Hy khi nói chuyện với Tiêu Tiêu căn bản không bao giờ như thế này, lúc nào cũng sẽ có chút hung dữ đanh đá. Còn vừa rồi, cô thậm chí có thể nghe ra một chút nũng nịu, ngọt ngào trong chất giọng của Thu Hy.
Bên trong phòng tắm.
Sở Thu Hy đặt điện thoại xuống mới chợt nhớ ra vừa rồi hình như có tiếng ai đó gọi mình ở ngoài phòng. Thế nhưng khi nhìn qua lớp kính ra ngoài, căn phòng vẫn chỉ có ánh đèn vàng hiu hắt, chẳng có bất kỳ động tĩnh nào khác.
• Chẳng lẽ vừa rồi mình nghe nhầm sao nhỉ?
Sở Thu Hy thoải mái lau sạch những giọt nước còn vương trên cơ thể, quấn một chiếc khăn tắm quanh người rồi bước ra ngoài. Thế nhưng, khi vừa vững vàng sải đôi chân trắng ngần bước ra, cô nàng suýt chút nữa đã hụt chân ngã nhào xuống đất.
Sở Thu Hy đứng vững lại, quay đầu nhìn thì thấy có một con cá ươn đang nằm bò ra đất... À không đúng... Phải nói là có một vị tiên nữ nhỏ trông giống hệt một con cá ươn đang nằm bò ra đất, gương mặt hiện rõ vẻ chán đời, chẳng còn thiết tha gì nữa.
Cô nàng cũng chẳng buồn bận tâm đến chiếc khăn tắm trên người đang chực chờ tuột xuống, dù sao thì cái căn hộ này hiện tại cũng cấm cửa con trai rồi. Sở Thu Hy cúi đầu nhìn Hạ Tiểu Bạch đang nằm bẹp dưới đất, bỗng thấy có chút buồn cười. Bàn tay ngọc ngà ôm lấy đầu cô áp vào lồng ngực đầy đặn của mình, gương mặt tuyệt mỹ hiện lên nụ cười đầy nuông chiều: • Tiểu Bạch này, mới ngày đầu tiên trở lại trường thôi mà, làm gì mà trông ủ rũ như mất sổ gạo thế kia.
Nghỉ hè một chuyến xong là vẫn chưa bắt nhịp lại được đúng không?
Hạ Tiểu Bạch vốn dĩ đang cực kỳ tức giận, định bụng sẽ lên tiếng chất vấn Sở Thu Hy cho ra lẽ. Thế nhưng lúc này, nhìn Sở Thu Hy vừa mới tắm xong trông quyến rũ như đóa hoa sen mới nở, lại cảm nhận được sự mềm mại của hai "quả đào" đang áp sát vào mặt mình, mùi sữa tắm thơm thoang thoảng ngọt ngào cứ thế quanh quẩn nơi đầu mũi, khiến lòng cô bỗng chốc mềm nhũn ra.
Cô vẫn có chút hậm hực đứng bật dậy: • Tớ đi tắm đây, không thèm điên với cậu nữa.
Sở Thu Hy nhìn dáng vẻ giận dỗi của Hạ Tiểu Bạch, chỉ nghĩ đơn giản là cô vừa gặp chuyện gì bực mình ở trường thôi. Chiều tối nay Hạ Tiểu Bạch đã gọi điện cho cô bảo là Triệu Trình mời khách ăn cơm nên không cần đợi cậu về ăn cùng. Chẳng lẽ là cái tên Triệu Trình đáng ghét kia đã làm cậu tức giận sao?
Sở Thu Hy cũng không nghĩ ngợi nhiều: • Đúng rồi Tiểu Bạch ơi, tớ có mua cho cậu một chiếc váy đấy, lát nữa tắm xong nhớ mặc thử xem sao nhé.
Cô nàng đi tới cạnh giường, cầm một chiếc váy liền thân màu xanh lam nhạt đưa cho Hạ Tiểu Bạch. Bàn tay ngọc ngà của Hạ Tiểu Bạch giật phắt lấy chiếc váy rồi đi thẳng vào phòng tắm, thẳng tay đóng sập cửa kính lại.
Sở Thu Hy thấy vậy thì khẽ nghiêng đầu, tổng kết lại thì thấy hôm nay Hạ Tiểu Bạch cứ kỳ kỳ quái quái làm sao ấy. Cô nàng cũng không để tâm quá nhiều, tự nhủ lát nữa đến giờ đi ngủ hỏi một câu là rõ ngay ấy mà.
Sở Thu Hy mặc quần áo chỉnh tề xong xuôi liền chuẩn bị xuống lầu mua ít đồ.
• Tiều Bạch ơi, tớ xuống siêu thị dưới nhà mua ít đồ nhé, cậu có cần mua cái gì không? Hoặc là có thèm ăn món gì không để tớ mua về cho?
Hạ Tiểu Bạch ở bên trong chỉ lạnh lùng đáp lại cụt lủn hai câu: • Không cần, không đói.
Hạ Tiểu Bạch lúc này hoàn toàn chẳng còn tâm trạng đâu mà tận hưởng cảm giác thư giãn khi tắm rửa nữa, cô chỉ dội qua nước lạnh một lượt lên cơ thể ngọc ngà của mình rồi bước ra ngoài. Ra đến phòng ngoài thì thấy Sở Thu Hy vẫn chưa về.
Hạ Tiểu Bạch chợt phát hiện chiếc điện thoại cá nhân mà Thu Hy vẫn hay dùng đang được đặt chình ình trên mặt bàn. Thấy Sở Thu Hy chưa về, cô liền tiến tới cầm chiếc điện thoại lên. Đây cũng chẳng phải lần đầu tiên cô nghịch điện thoại của Thu Hy, những bức ảnh chụp chung của hai đứa phần lớn đều được lưu giữ trong chiếc máy này.
Hạ Tiểu Bạch trốn tọt vào trong chăn, bắt đầu lật tìm lịch sử trò chuyện. Quả nhiên, vừa mở trang đầu tiên của danh sách trò chuyện lên, Hạ Tiểu Bạch đã nhìn thấy trong danh bạ xuất hiện thêm một số điện thoại được lưu tên là "Cục cưng".
Cô lập tức cảm thấy như có một tiếng sét đánh ngang tai. Ngay đến cả số điện thoại của cô mà Thu Hy cũng chỉ lưu đơn giản là "Tiểu Bạch" mà thôi, rốt cuộc là kẻ nào lại có tư cách được Sở Thu Hy lưu tên là "Cục cưng" cơ chứ.
Hạ Tiểu Bạch càng nghĩ càng thấy lộn ruột, đúng lúc này thì chiếc điện thoại bỗng dưng đổ chuông. Trên màn hình hiển thị chính là cái kẻ tên "Cục cưng" kia gọi đến.
• Được lắm, được lắm, đêm hôm thế này rồi mà còn dám gọi điện đến cơ à. Xem bổn công tử không chửi cho ngươi vuốt mặt không kịp, hỏi thăm cả tổ tông mười tám đời nhà ngươi mới là lạ!
Hạ Tiểu Bạch hắng giọng một cái, quyết định dùng chất giọng nam tính, trầm ấm và có khí phách nhất của mình để nghênh chiến với đối phương. Cô bấm nút nghe.
• Cục cưng nhỏ ơi, ngại quá, vừa nãy có chút chuyện tôi quên chưa nói với cậu.
Hạ Tiểu Bạch nghe giọng nói ở đầu dây bên kia, quả nhiên là một gã đàn ông, tức đến mức suýt chút nữa là bay luôn cả "bà dì" ra ngoài. Cô nghiến răng nghiến lợi nói lớn: • Thằng khốn kia, ngươi rốt cuộc là ai hả? Sao dám gọi điện thoại cho bạn gái của tao! Tao nói cho mày biết, Thu Hy nhà tao đã có bạn trai rồi. Phiền mày từ nay về sau đừng có đến làm phiền Thu Hy nhà tao nữa, bằng không tao sẽ cho mày biết tay đấy!
Đầu dây bên kia im lặng mất nửa giây, sau đó lập tức vang lên một chất giọng còn phẫn nộ, tức tối hơn cả Hạ Tiểu Bạch gấp mười lần: • Thằng ranh con kia! Ngươi là đứa nào mà dám léng phéng cua cục cưng nhỏ Thu Hy nhà ta hả!
Hạ Tiểu Bạch lại hắng giọng một tiếng, hừ lạnh đầy thách thức: • Bố mày tên là Hạ Tiểu Bạch, là bạn trai chính thức hàng thật giá thật của Thu Hy. Hơn nữa tụi này đã dọn về sống chung và ngủ cùng một giường với nhau rồi. Biết điều thì khôn hồn mà xóa số đi, từ nay về sau cấm tuyệt đối không được liên lạc với Thu Hy nữa, bằng không thì hậu quả tự gánh lấy nhé!
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng nghiến răng ken két, kèm theo đó là một câu nói tràn ngập sự phẫn nộ tột cùng, gằn lên từng chữ một: • Ngươi... ngươi dám ngủ với Thu Hy của ta cơ à!!!! Ta phải giết chết ngươi! Ta phải băm vằm ngươi ra thành trăm mảnh, đổ tro cốt của ngươi đi!!!!
Hạ Tiểu Bạch thấy đối phương còn ngang tàng, hống hách hơn cả mình thì bật cười: • Nực cười! Cái đồ chó con nhà mày đòi băm vằm tao ra thành trăm mảnh á? Tao thấy ngươi xem truyện tổng tài chiến thần nhiều quá rồi bị ngáo đá đúng không. Tao nói cho ngươi biết nhé, tối nay tao vẫn sẽ tiếp tục ngủ cùng Thu Hy đấy. Ngươi không biết mỗi lần Thu Hy ở dưới thân ta rên rỉ, kêu la gào thét là lúc cậu ấy trông xinh đẹp, quyến rũ nhất đâu.
Ta thấy ngươi cùng lắm cũng chỉ là một thằng lốp dự phòng, một con chó liếm tội nghiệp của Thu Hy mà thôi.
Đến cái móng tay của Thu Hy chắc ngươi còn chưa từng được chạm vào ấy chứ, bố mày không rảnh nói nhảm với ngươi nữa, bye bye nhé!
Chỉ kịp nghe thấy một tiếng gầm rú tức tối đến điên cuồng ở đầu dây bên kia: "Bố mày phải giết chết ngươi!", Hạ Tiểu Bạch đã thẳng tay ngắt kết nối cuộc gọi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn