Chương 316: Benjamin: Rothschild
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~30 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch đang phân vân không biết có nên liều mạng đi gõ cửa từng phòng bao một hay không.
Dù sao với cái tính nết của một đứa mắc hội chứng sợ xã hội (SAD) như cậu thì cái việc này vẫn có chút khiến cậu sợ hãi và rụt rè. Thế nhưng vì hạnh phúc của vợ yêu Thu Hy, Hạ Tiểu Bạch cũng chỉ biết cắn răng mà liều một phen vậy.
Ngay vào lúc này, lại có thêm một cô nàng nhân viên phục vụ khác diện quần tất đen và giày cao gót thanh lịch rảo bước đi tới.
Vừa nhìn thấy nhan sắc của Hạ Tiểu Bạch, cô nàng phục vụ này cũng không khỏi thốt lên một tiếng kinh ngạc trong lòng.
Cái dung nhan hoàn mỹ, thanh thuần đến độ cực hạn kia, ngay đến cả con gái nhìn vào còn không kiềm chế nổi cái ham muốn muốn tiến lên phía trước để bắt chuyện, làm quen nữa là.
• Vị tiểu thư này ơi, xin hỏi cô có cần tôi giúp đỡ điều gì không ạ?
Hạ Tiểu Bạch đưa đôi mắt đẹp nhìn đối phương, thái độ vô cùng ung dung, không chút hoảng loạn mà nhẹ nhàng lên tiếng hỏi: • Dạ thực xin lỗi cô, tôi có hẹn đột xuất với một người bạn ở đây.
• Cô có thể vui lòng cho tôi hỏi tiểu thư Sở Thu Hy hiện tại đang ở phòng bao nào không ạ?
Cô nàng phục vụ này nghe vậy thì cũng chẳng mảy may nghi ngờ mà lập tức đáp lời ngay: • Dạ, Sở tiểu thư hiện tại đang ở phòng bao số 6 trên tầng hai ạ.
Có được cái vị trí chính xác rồi, Hạ Tiểu Bạch khẽ nở một nụ cười mỉm ngọt ngào, lên tiếng cảm ơn cô nàng phục vụ tốt bụng kia: • Dạ tôi thực sự là vô cùng cảm ơn cô nhé.
Nói xong, cậu liền xoay người, rảo bước đi thẳng về phía khu vực thang máy mà mình vừa mới đi ngang qua lúc nãy.
Cô nàng nhân viên phục vụ kia bỗng nhiên sực nhớ ra điều gì liền đưa bàn tay nhỏ nhắn định gọi cậu lại, bởi vì theo như cái danh sách báo cáo lượng khách hàng đang lưu trữ trong tay cô. Thì toàn bộ số lượng khách khứa đặt chỗ ở phòng số 6 trên tầng hai hiện tại đã đến đông đủ hết cả rồi.
Trong danh sách hoàn toàn không có ghi chú là sẽ có thêm khách khứa phát sinh đột xuất nào khác nữa.
Thế nhưng cô nàng mới vừa bước lên phía trước được hai bước... Thì đã bị một nhóm khách hàng khác réo gọi phục vụ, cuối cùng cô cũng đành phải tặc lưỡi bỏ qua cho chuyện này.
Dù sao thì một cô gái có ngoại hình xinh đẹp như tiên nữ giáng trần kia, chắc chắn là không phải cái loại người vô văn hóa, dám cả gan lẻn vào đây để gây chuyện quấy rối đâu nhỉ?
Lúc này, ở bên trong căn phòng bao số 6 của Sở Thu Hy. Cô đang dắt theo cô nàng thư ký nhỏ của mình ngồi ở một bên.
Đối diện với cô là hai người đàn ông ngoại quốc, đôi bên lúc này đang cùng nhau bàn bạc về một số hạng mục hợp tác làm ăn của hai công ty.
Có điều, cô nàng thư ký nhỏ của cô lúc này đã bị chuốc cho say khướt đến mức không biết trời trăng mây đất gì nữa rồi, đang nằm bẹp gí ở trên mặt bàn mà không ngừng phát ra những tiếng lầm bầm "ư ử" đầy bất lực. Rõ ràng là cô nhóc này đã bị đám người bên kia cố tình ra tay, chuốc cho say mèm từ trước rồi.
Sở Thu Hy cầm bản hợp đồng thương mại trong tay rồi nhẹ nhàng đặt lên mặt bàn.
Sắc mặt của cô lúc này cũng đã phảng phất một chút men say, hai má ửng hồng, rõ ràng là cô cũng đã bị ép uống không ít rượu vào bụng rồi.
• Thưa ngài Benjamin, hiện tại cái dự án hợp tác đôi bên của chúng ta cơ bản đã bàn bạc ổn thỏa, các điều khoản chi tiết cũng đã được hoàn thiện vô cùng đầy đủ rồi.
• Hay là chúng ta mau chóng đặt bút ký kết hợp đồng luôn đi ạ.
• Như vậy thì phía công ty của chúng tôi mới có thể lập tức triển khai công việc theo đúng như tiến độ đã thỏa thuận được.
Benjamin Rothschild đưa đôi mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đẹp như tranh vẽ của Sở Thu Hy.
Anh ta hoàn toàn không có chút gì gọi là vội vã đưa tay ra đón lấy bản hợp đồng từ đôi bàn tay trắng muốt như ngọc của cô cả.
Đối với một kẻ có thân phận như anh ta mà nói, cái dự án hợp tác làm ăn nhỏ nhoi này thực chất chỉ là cái thứ có cũng được mà không có cũng chẳng sao, căn bản nó hoàn toàn không phải là cái mục đích chính yếu của anh ta trong buổi tối ngày hôm nay.
Ngay từ khi còn nhỏ, Benjamin đã có một niềm đam mê và yêu thích cuồng nhiệt đối với nền văn hóa phương Đông huyền bí, đặc biệt là anh ta cực kỳ ưa chuộng những người con gái mang vẻ đẹp thuần khiết của phương Đông.
Mặc dù bản thân anh ta là một người Do Thái chính gốc, thế nhưng tư duy giáo dục trong gia tộc của anh ta từ nhỏ đã ngấm sâu một triết lý: bất kỳ cái thứ gì xuất sắc, ưu việt trên thế giới này thì đều xứng đáng để bản thân học hỏi và tiếp thu.
Quốc gia Hoa Hạ trong dòng chảy lịch sử cổ đại đã từng có một khoảng thời gian dài đằng đẵng luôn đứng ở vị trí bá chủ, dẫn đầu toàn thế giới.
Bất kể là xét về mặt quân sự, khoa học công nghệ, của cải vật chất hay là quy mô dân số đi chăng nữa, thì Hoa Hạ luôn bỏ xa toàn bộ thế giới phương Tây một khoảng cách rất lớn.
Tuy rằng trong dòng chảy lịch sử cận đại, phương Tây đã thông qua hai cuộc cách mạng công nghiệp vĩ đại cùng với thời kỳ đại hàng hải để vươn lên chiếm lấy vị thế của người dẫn đầu.
Dưới sự cướp bóc, vơ vét dã man của các nước phương Tây, đất nước Hoa Hạ cổ kính thậm chí đã phải gánh chịu một vết nhơ lịch sử, một thời kỳ bách niên nhục nhã kéo dài suốt cả trăm năm.
Thế nhưng chỉ cần trải qua vài mươi năm ngắn ngủi nỗ lực phát triển, Hoa Hạ một lần nữa lại trỗi dậy một cách vô cùng mạnh mẽ.
Không... Nói một cách chính xác và chuẩn văn phong hơn thì phải gọi đó là một cuộc vĩ đại phục hưng mới đúng.
Chính cái sự trải nghiệm thăng trầm, lên voi xuống chó đầy kỳ tích lịch sử này. Đã khiến cho Benjamin ngay từ thuở thiếu thời đã ôm một niềm si mê, sùng bái tột độ đối với nền văn hóa Hoa Hạ.
Mà cái cơ duyên dẫn dắt anh ta đến với niềm đam mê này chính là vào một lần vô cùng tình cờ, anh ta gặp gỡ được một vị nữ gia sư trẻ tuổi người Hoa Hạ. Khi đó bản thân anh ta thậm chí còn chưa đầy mười tuổi.
Chính từ người nữ gia sư xinh đẹp người Hoa hạ kia, Benjamin đã được tiếp thu và học hỏi rất nhiều mớ kiến thức hay ho về lịch sử văn hóa của quốc gia này. Và cũng chính từ cái khoảnh khắc đó trở đi, anh ta bắt đầu đem lòng yêu thích những cô gái người Hoa Hạ.
Tất nhiên, với cái địa vị cao sang quyền quý của Benjamin hiện tại, việc muốn quen biết hay tiếp cận dăm ba cô gái Hoa Hạ là một chuyện dễ như trở bàn tay.
Sau khi trưởng thành, anh ta cũng đã từng tiếp xúc qua với không ít những cô nàng du học sinh người Hoa Hạ ở nước ngoài. Thế nhưng đáng tiếc thay, sau một khoảng thời gian tiếp xúc ngắn ngủi, những cô gái đó đều khiến cho anh ta cảm thấy vô cùng thất vọng và chán ngấy.
Bởi vì đại đa số bọn họ đều ôm một niềm sùng bái, cuồng si một cách mù quáng đối với nền văn hóa phương Tây. Trong khi đó, đối với mớ kiến thức lịch sử văn hóa của chính quốc gia mình thì bọn họ lại chẳng hay biết một chút gì, đúng nghĩa mù tịt chữ.
Cái cơ duyên gặp gỡ giữa anh ta với Sở Thu Hy thực ra cũng vô cùng tình cờ, đó là tại một buổi tiệc giao lưu của giới thượng lưu, thông qua sự giới thiệu của một người quen mà hai người mới biết đến nhau.
Sau một vài câu trò chuyện xã giao. Benjamin liền phát hiện ra cô gái Hoa Hạ trước mặt này không chỉ sở hữu một dung mạo vô cùng xinh đẹp, hoàn toàn đúng gu và hợp khẩu vị của anh ta. Mà ngay đến cả phong thái trò chuyện, cách cư xử của cô cũng vô cùng thanh lịch, lịch sự, lại còn sở hữu một chỉ số thông minh vô cùng cao, băng tuyết thông minh.
Đây thực sự là một người con gái Hoa Hạ vô cùng xuất sắc và hoàn mỹ trong mắt anh ta.
Benjamin khẽ chớp đôi mắt, nhìn chằm chằm vào Sở Thu Hy rồi từ tốn mở miệng lên tiếng: • Thu Hy tiểu thư, cái chuyện làm ăn kinh doanh trên thương trường thì chúng ta cứ việc từ từ mà tiến hành, không cần phải vội vã làm gì đâu.
• Bản thân tôi ngày hôm nay thực chất là càng mong muốn đôi bên chúng ta có thể đứng trên danh nghĩa là những người bạn thân thiết, cùng nhau uống vài ly rượu, trò chuyện tâm tình với nhau hơn.
• Hình như trước đây tôi đã từng nói với cô rồi thì phải, tôi cực kỳ là yêu thích cái nền văn hóa Hoa Hạ của các bạn.
• Cô có thể vui lòng kể cho tôi nghe một vài câu chuyện lịch sử thú vị của đất nước Hoa Hạ được không?
• Hoặc giả là, nếu cô có thể chia sẻ thêm cho tôi nghe một vài câu chuyện riêng tư của bản thân cô thì cái điều đó lại càng tuyệt vời hơn nữa.
• Sau đó, chúng ta sẽ cùng nhau thưởng thức những loại mỹ tửu trứ danh của Hoa Hạ. - Vừa nói, anh ta vừa đưa tay lôi ra mấy chai rượu ngon đã chuẩn bị sẵn từ trước đặt lên bàn.
• Ở đây tôi có chuẩn bị rượu hoàng tửu, rượu hoa quế, rượu mơ, và tất nhiên là không thể nào thiếu được cái loại rượu Mao Đài lừng danh thiên hạ của các bạn rồi.
Sở Thu Hy nhìn cái bộ dạng lấp liếm của đối phương thì đôi lông mày liễu khẽ nhíu chặt lại đầy khó chịu.
Cứ mỗi lần cô chủ động đá đưa câu chuyện sang cái vấn đề ký kết hợp đồng cốt lõi, là cái gã này lại tìm đủ mọi cách để đánh trống lảng, lảng tránh sang chủ đề khác ngay lập tức.
Nếu như không phải vì cái lai lịch và bối cảnh chống lưng phía sau của cái gã này quá mức khủng bố. Nếu như cái dự án hợp tác này một khi đàm phán thành công sẽ mang lại một nguồn lợi nhuận khổng lồ, thúc đẩy sự phát triển vượt bậc cho công ty chi nhánh nói riêng và toàn bộ tập đoàn nói chung. Thì cô thề là cô đã lười chẳng buồn mở miệng nói chuyện nửa lời với cái gã đàn ông rách việc này từ lâu rồi.
Thành tích học tập thuở nhỏ của Sở Thu Hy quả thực là vô cùng xuất sắc, điểm số môn lịch sử năm xưa của cô cũng thuộc hàng top đầu. Thế nhưng ngặt nỗi ba cái mớ kiến thức sách vở đó qua bao nhiêu năm lăn lộn thương trường thì giờ cô cũng đã trả lại hết cho thầy cô, quên sạch sành sanh từ đời thuở nào rồi.
Mấy cái câu chuyện lịch sử quan trọng, cốt lõi nhất thì trong mấy cái buổi hẹn gặp mặt trước đó cô đã lôi ra kể cho cái gã này nghe sạch bách rồi còn đâu. Để chuẩn bị cho cái buổi tiệc tối ngày hôm nay, mấy ngày vừa qua Sở Thu Hy đã phải vắt chân lên cổ mà ôn tập, học vẹt lại đống kiến thức lịch sử một phen đấy chứ.
Cô vừa mới định mở miệng lên tiếng đáp lời.
Thì cái gã đàn ông người Pháp ngồi chễm chệ ở bên cạnh Benjamin liền tỏ ra có chút không vui và mất kiên nhẫn.
Gã ta cũng chẳng thèm quan tâm xem liệu Sở Thu Hy ở đối diện có nghe hiểu được tiếng Pháp hay không, liền cao giọng, dùng tiếng Pháp mà lớn tiếng phàn nàn đầy khinh bỉ: • Benjamin này, nếu như cậu thực sự có cái ham muốn muốn tán tỉnh, muốn cưa cẩm gái ngoan, thì tụi mình thiếu gì chỗ để đi cơ chứ, cứ việc kéo nhau ra mấy cái quán bar, hộp đêm vũ trường hoặc là đến thẳng mấy trường đại học mà tìm.
• Mấy cái con nhỏ con gái Hoa Hạ này á, muốn tán tỉnh tụi nó là cái chuyện dễ như trở bàn tay luôn nhé.
• Đặc biệt là đối với cái thân phận người nước ngoài, mắt xanh mũi lõ như tụi mình thì tụi nó lại càng ôm một niềm sùng bái, cuồng si vô điều kiện luôn ấy chứ.
• Tôi nói cho cậu biết nhé, tôi đến đất nước Hoa Hạ này thời gian tuy không nhiều đâu. Thế nhưng số lượng gái Hoa Hạ mà tôi từng ngủ qua, từng tán đổ được thì ít nhất cũng phải lên tới mười mấy đứa rồi đấy nhé.
• Chỉ cần buông vài ba câu tán tỉnh ngon ngọt, dụ dỗ vài đường cơ bản là đã có thể dễ dàng xoay tụi nó như chong chóng, đứa nào đứa nấy đều ngoan ngoãn, tự nguyện dắt tay nhau cùng đi vào khách sạn với tôi hết cả rồi.
Benjamin nghe vậy thì chỉ đưa đôi mắt tràn ngập sự khinh bỉ và coi thường mà nhìn gã ta một cái. Tuy rằng bản tính của đàn ông đàn ang trên đời thì ai ai cũng đều ham mê sắc dục như nhau cả thôi. Thế nhưng cái tiêu chuẩn lựa chọn phụ nữ của Benjamin anh ta từ nhỏ đến lớn luôn ở cái mức cực kỳ cao.
Ngay đến cả mấy cô nàng công chúa lá ngọc cành vàng của các hoàng thất phe Âu châu kia, anh ta cũng đã từng hẹn hò, yêu đương qua vài ba cô rồi đấy chứ. Thế nhưng đáng tiếc là mối tình kéo dài lâu nhất của anh ta với bọn họ thì cũng chưa từng vượt quá thời hạn ba tháng bao giờ.
Benjamin cũng lạnh lùng dùng tiếng Pháp mà đáp trả lại một câu: • Nếu như bản thân cậu cảm thấy cái buổi tiệc này quá mức nhàm chán, thì cậu cứ việc tự mình cút đi mà tìm mấy cái loại con gái dung tục, rẻ tiền ngoài kia mà chơi đùa.
• Còn đối với tôi, tôi hoàn toàn không có một chút hứng thú nào với cái loại phụ nữ rẻ mạt đó cả.
Cái gã đàn ông người Pháp kia nghe vậy thì chỉ biết nhún nhún đôi vai, dang rộng hai tay ra tỏ vẻ bất lực nói: • Thật sự là không thể nào hiểu nổi cái đám con gái Hoa Hạ này thì có cái vẹo gì tốt đẹp mà cậu lại say mê đến thế cơ chứ.
• Cá nhân tôi thấy thì đám phụ nữ phương Tây của chúng ta vẫn là xuất sắc và ưu tú hơn cái đám này vạn lần.
• Với lại, cái mục đích chính của chúng ta trong cái chuyến đi đến Hoa Hạ lần này là để bàn chuyện hợp tác làm ăn với Ngũ Đại Gia Tộc tài phiệt đứng đầu cái đất nước này cơ mờ.
• Cái quy mô của cái công ty nhỏ nhoi trước mặt này á, tuy là trông cũng có vẻ khá khẩm đấy, tài sản cũng thuộc diện tầm cỡ chục tỷ tệ đi. Thế nhưng nếu đem đi so sánh với cái thế lực khổng lồ của Ngũ Đại Gia Tộc kia thì đúng là còn thua kém một trời một vực, xách dép cũng không xứng đáng đâu nhé.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn