Chương 306: Cái chén trà gả con gái này, con chắc chắn sẽ bưng cho ông rồi
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~21 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Sở Vân Chính hung thần ác sát nhìn chằm chằm Hạ Tiểu Bạch đang lộ rõ vẻ sợ hãi trước mặt.
Ông cần chính là cái cảm giác này. Muốn tăm tia con gái rượu của ông á? Cái loại bạch diện thư sinh trói gà không chặt thế này còn non và xanh lắm.
Sở Vân Chính đắc ý ra mặt, lên giọng tinh tướng: • Đánh hội đồng hay là đấu tay đôi, mày chọn một cái đi.
Sở Thu Hy thấy bố mình ngang ngược, vô lý đến mức nực cười như vậy, cô tức giận dậm dậm đôi chân dài miên man, bàn tay ngọc ngà kéo mạnh lấy Hạ Tiểu Bạch: • Tiểu Bạch tụi mình đi, không thèm đôi co với cái lão già khú đế này nữa, lão ta khôn lỏi và xấu tính lắm.
Sở Vân Chính còn đang định vênh váo thêm chút nữa, ai ngờ lại nghe chính chiếc áo bông nhỏ tri kỷ của mình mắng mình là "lão già khú đế vừa khôn lỏi vừa xấu tính". Đầu óc ông suýt chút nữa là sụp đổ hoàn toàn. (ó﹏ò。) Đây là lần đầu tiên trong đời, kể từ khi con gái sinh ra cho đến tận bây giờ, ông mới phải nghe con bé nói về mình như vậy. Chẳng lẽ chỉ vì một thằng ranh con mặt búng ra sữa mà chiếc áo bông nhỏ ấm áp ngày nào giờ đã biến thành chiếc áo len rách tả tơi, lùa gió bốn bề rồi sao?
Sở Thu Hy kéo tay Hạ Tiểu Bạch, định bụng dắt cậu ra phía sau lái chiếc cano tốc độ cao trên tàu để rời đi. Thế nhưng khi cô nắm lấy bàn tay ngọc ngà mềm mại của Hạ Tiểu Bạch, cô mới phát hiện ra mình căn bản chẳng hề lôi động được đối phương.
Cô nhìn Hạ Tiểu Bạch với ánh mắt lo lắng, ái ngại: • Không phải là cậu bị dọa đến mức nhũn chân không đi nổi nữa rồi đấy chứ?
Hạ Tiểu Bạch lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh và dửng dưng. Cậu dù sao cũng là người có hệ thống bám càng cơ mà. Dạo gần đây, Hạ Tiểu Bạch cũng tự nhận thấy sức lực của bản thân đã tăng tiến lên rất nhiều. Có vẻ như các điểm thuộc tính thể chất mà hệ thống ban thưởng đang âm thầm cải tạo, nâng cấp cho cơ thể của cậu.
Ngay từ lúc liên kết ban đầu, cái hệ thống chết tiệt kia đã từng tuyên bố rõ ràng: Hệ thống là để đào tạo ra một vị tiên tử phát triển toàn diện về mọi mặt, tuyệt đối không phải là một cô nàng liễu yếu đào tơ, trói gà không chặt. Cho nên cho dù có xui xẻo gặp phải bọn hung đồ, tiễn tặc đi chăng nữa thì tiên tử vẫn có thể dư sức tẩn cho tụi nó ra bã.
Vì vậy, muốn đánh thắng Sở Vân Chính cũng không phải là chuyện hoàn toàn bất khả thi. Dù sao thì đối phương bây giờ cũng đã là một lão già xấp xỉ sáu mươi tuổi rồi còn gì.
Đôi mắt to tròn của Hạ Tiểu Bạch nhìn chằm chằm Sở Vân Chính một cách vô cùng nghiêm túc: • Con chọn đấu tay đôi! Nhưng nếu con thắng, chú bắt buộc phải gả Thu Hy cho con. Sau này cho dù có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa, chú cũng tuyệt đối không được lật lọng, nuốt lời!
Sở Vân Chính bật cười, đám đàn em bảo vệ xung quanh cũng được một trận cười nghiêng ngả. Nhìn Hạ Tiểu Bạch với cái dáng vẻ yếu ớt như cành liễu trước gió, trông chẳng khác nào một đứa con gái thế kia mà lại hoang tưởng đòi solo, phân cao thấp với Sở Vân Chính ông đây á?
• Tốt lắm, tốt lắm! Đây là lần đầu tiên trong đời tao gặp một đứa chán sống như mày đấy.
• Mày thực sự nghĩ mình là bậc anh hùng hào kiệt, vì hồng nhan mà nổi trận lôi đình đấy à? Nhưng tỉnh lại đi con trai, đây là đời thực chứ không phải phim kiếm hiệp, càng không phải là mấy cuốn tiểu thuyết mạng đâu. Ngoài đời thực làm gì có mấy cái câu chuyện súp gà sến lúa về việc mấy thằng nghèo hèn, hèn mọn lội ngược dòng thành công cơ chứ.
Thấy Sở Vân Chính vẫn còn đang lải nhải, ra rả giảng đạo lý, Hạ Tiểu Bạch liền lớn tiếng cắt ngang một lần nữa: • Con đang hỏi chú đấy! Con mà thắng chú, có phải chú sẽ gả Thu Hy cho con đúng không? Sau này bất luận có chuyện gì xảy ra cũng tuyệt đối không được nuốt lời!
Sở Vân Chính thấy bộ dạng nghiêm túc, không giống như đang đùa của Hạ Tiểu Bạch liền thu lại nụ cười, lạnh lùng lên tiếng: • Đương nhiên là không vấn đề gì, nhưng tiền đề là mày phải thắng được tao đã!
Sở Thu Hy thấy Hạ Tiểu Bạch muốn động tay động chân, đấu võ đài với bố mình thì cuống cuồng hết cả lên. Tuy trong lòng cô cảm động vô cùng, nhưng phần nhiều vẫn là nỗi lo lắng khôn nguôi: • Tiểu Bạch cậu đừng có làm loạn nữa, hồi trẻ bố tớ từng giật đai vô địch quyền anh đấy. Tuy bây giờ ông ấy đã 58 tuổi rồi... nhưng muốn thắng ông ấy với cái thân hình tay chân nhỏ nhắn, eo thon dáng mềm này của cậu á? Ông ấy hoàn toàn có thể nện một đấm khiến cậu phải rú lên vì khóc lóc đấy!
Hạ Tiểu Bạch chỉ quay sang nhìn Sở Thu Hy, khẽ nở một nụ cười ấm áp: • Đây là trận quyết đấu giữa những người đàn ông với nhau, tớ tuyệt đối sẽ không chùn bước.
Sở Thu Hy nghe xong suýt chút nữa là vấp chân ngã nhào. Cái gì mà quyết đấu giữa những người đàn ông cơ? Này này này, ngay đến cả "củ khoai nhỏ" cậu còn chẳng có nữa là, đàn ông cái nỗi gì hả trời!
Sở Vân Chính dẫn Hạ Tiểu Bạch đi lên phía trên du thuyền. Ở tầng boong cao nhất ngoài trời của du thuyền thực sự có dựng sẵn một võ đài đấm bốc chuyên nghiệp. Xung quanh là vùng biển khơi bao la rộng lớn, một màu xanh thẳm của đại dương hòa quyện cùng sắc xanh của bầu trời, tạo nên một khung cảnh hải thiên nhất sắc vô cùng hùng vĩ. Trên bầu trời, một đàn hải âu đang sải cánh chao liệng, dưới mặt nước thi thoảng lại có những chú cá heo xinh đẹp nhảy vọt lên khỏi mặt biển.
Ánh mắt Hạ Tiểu Bạch vô cùng ngưng trọng, quả này mà lỡ chân lộn cổ xuống dưới thì đúng là chỉ có nước làm mồi cho cá thật.
Sở Vân Chính đứng hiên ngang trên võ đài, có thể nói là oai phong lẫm liệt, uy phong sừng sững. Một tên đàn em vội vàng chạy lên giúp ông cởi bỏ chiếc áo vest bên ngoài ra. Bên dưới lớp áo sơ mi mỏng manh là những khối cơ bắp cuồn cuộn, căng tràn sức mạnh.
Đám đệ tử nịnh hót bên dưới đã bắt đầu reo hò cổ vũ, vỗ tay rầm rầm như sấm dậy. Dù sao thì trên đời này chẳng ai chê tiền bao giờ, nếu hôm nay ông chủ mà thắng trận, kiểu gì tụi hắn cũng được thưởng một khoản tiền kếch xù cho mà xem.
• Ông chủ tất thắng!
• Ông chủ uy vũ!
• Ông chủ ơi em muốn sinh con cho anh!!!
Sở Thu Hy vẫn nắm chặt lấy bàn tay ngọc ngà của Hạ Tiểu Bạch không buông: • Tiểu Bạch đừng bốc đồng mạo hiểm mà, bố tớ ra tay thực sự không biết nặng nhẹ đâu.
Hạ Tiểu Bạch trao cho cô một ánh mắt bảo cô cứ yên tâm, bàn tay ngọc ngà khẽ vuốt ve khuôn mặt tuyệt mỹ của cô: • Không sao đâu, tớ tự có chừng mực mà, mấy chuyện chịu thiệt thòi tớ không bao giờ làm đâu.
Thực ra trong lòng cậu lúc này đã hoảng loạn đến mức muốn khóc thét lên rồi. Thế nhưng để có thể rước được cô nàng Sở Thu Hy đẹp nghiêng nước nghiêng thành này về dinh, đây chính là cơ hội duy nhất và cuối cùng của cậu rồi.
Hạ Tiểu Bạch dứt khoát bước chân lên võ đài, thân hình mảnh mai, thon gọn thẳng tắp của cậu đứng hiên ngang đón những làn gió biển thổi lồng lộng.
Sở Vân Chính ở phía đối diện cũng đang thong thả xoa tay bóp móng, phải thừa nhận rằng cái thằng ranh con này đúng là có cái gan hùm không sợ chết. Trong lòng ông thực sự cũng có chút nể phục cái bản lĩnh liều mạng của thằng nhóc này rồi đấy. Nhưng đáng tiếc, chỉ có sự bốc đồng thôi thì chẳng giải quyết được vấn đề gì cả.
Ngay vào lúc này, ông bỗng nhiên cảm nhận được một luồng oán khí lành lạnh đang phả tới từ phía dưới đài. Sở Vân Chính dời tầm mắt nhìn về hướng luồng oán khí đó, lúc này mới phát hiện ra người phát ra luồng khí đó không ai khác chính là con gái rượu của mình.
Xong đời rồi, chiếc áo bông nhỏ của ông quả nhiên là đã rách nát, lùa gió bốn bên thật rồi. o(╥﹏╥)o Trong lòng ông bỗng chốc nguội lạnh mất một nửa...
Ánh mắt của Sở Thu Hy tràn ngập vẻ đe dọa, hai tay cô khoanh trước ngực, cố tình ưỡn lồng ngực đẫy đà của mình lên, bộ dạng hệt như đang muốn cảnh cáo ông bố rằng: "Nếu hôm nay bố mà dám làm Tiểu Bạch nhà con sứt mẻ một sợi tóc, con sẽ đoạn tuyệt quan hệ, không thèm nhìn mặt bố nữa luôn!".
Sở Vân Chính tức đến mức muốn khóc thét lên trong lòng, con gái còn chưa gả đi gối đất nằm bông mà đã một lòng một dạ quay sang bênh vực thằng người yêu rồi. Nếu sau này mà gả đi thật, liệu trong lòng con bé có còn có chỗ cho ông bố già này nữa không cơ chứ.
Càng nghĩ đến đây, Sở Vân Chính lại càng nhìn Hạ Tiểu Bạch bằng ánh mắt ngứa mắt, khó chịu muôn phần.
Ông cười như không cười, cất giọng đầy mỉa mai: • Mày tên là Hạ Tiểu Bạch đúng không? Tốt lắm, sau khi mày xuống suối vàng, tao sẽ đích thân lập cho mày một tấm bia vị thật khang trang.
Hạ Tiểu Bạch cũng cố rặn ra một nụ cười gượng gạo, đáp trả đầy đanh thép: • Cái chén trà gả con gái này, con chắc chắn sẽ bưng cho chú bằng được rồi!
Nói đoạn, cậu còn thẳng tay giơ ngón tay thối về phía Sở Vân Chính: • Chó con, nhào vô đây đi!
Hạ Tiểu Bạch thừa biết nếu đấu trực diện bằng sức mạnh cơ bắp thuần túy, cậu tuyệt đối không phải là đối thủ của cái gã hộ pháp này. Muốn thắng thì chỉ có nước dùng mưu mẹo, tìm sơ hở để đánh lén thì mới có cơ hội lật ngược thế cờ thôi.
Sở Vân Chính nổi điên thật rồi!!! Ông thực sự đã tức lộn ruột lộn gan lên rồi.
Cái thằng ranh con này không chỉ dám hốt mất chiếc áo bông nhỏ tri kỷ của ông, mà hết lần này đến lần khác cứ mở mồm ra là réo tên cúng cơm "chó con" của ông ra mà nhục mạ. Kể từ sau khi bố ông qua đời đến nay, thằng nhóc này là người đầu tiên trên đời dám to gan lớn mật gọi ông là đồ chó con như vậy đấy!
• Thằng ranh con, ăn một đấm to như cái bao cát này của tao đi!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn