Chương 64: 병문안 (Thăm Bệnh)
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~40 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương [ㅁㅁㅁ ㅁㅁㅁ ㅁㅁ] Một phòng làm việc tối tăm, không thắp lấy một ngọn nến.
Một người đang ngồi trên chiếc ghế hoa lệ, cúi đầu nhìn chằm chằm vào quả cầu thủy tinh đặt trên bàn.
Bóng tối bao trùm lấy căn phòng đã che khuất đi ngoại hình của gã.
Không thể biết được gã là một người trẻ tuổi, trung niên, hay là một lão già.
"Dù sao thì, chuyện lần này quả thực vượt ngoài mong đợi. Cái lũ súc sinh đó đã làm rất tốt."
Một giọng nói khàn đục vang lên từ quả cầu thủy tinh.
Nếu có kẻ khác nhìn thấy cảnh tượng này, chắc chắn chúng sẽ phải kinh ngạc đến tột độ.
Kinh ngạc trước sự tồn tại của một món bảo vật có thể giúp người ta đàm thoại với nhau bất kể khoảng cách địa lý.
Thiên Không Truyền Lệnh.
Đó là món di vật trong truyền thuyết, vốn được cho là đã tuyệt tích từ thời cổ đại.
"Đúng vậy ạ. Khi phái vài tên Thú nhân xuống dưới lòng đất Đế đô, tôi cứ ngĩ cùng lắm thì bọn chúng cũng chỉ tiêu diệt được khoảng trăm tên học viên rồi kết thúc thôi chứ. Không ngờ vương quốc Thú nhân lại có thể động binh quy mô lớn đến cái mức độ này."
Một giọng nói khác lại vang lên. Đó là chất giọng trầm thấp của một người phụ nữ, nhưng đâu đó lại toát lên một vẻ quý phái, cao sang lạ thường.
"Nhờ vậy mà sau tám năm dài đằng đẵng, Thánh Bôi lại một lần nữa được lấp đầy. Chỉ còn cách thời khắc chén rượu đầu tiên tràn bờ một bước chân nữa thôi."
Kẻ đang ngồi khẽ mấp máy môi, thanh âm thốt ra vô cùng kỳ quái.
Chẳng thể phân định được đó là giọng nam hay giọng nữ, giọng lão già hay giọng gã trai trẻ.
Nó giống như một thứ thanh âm hỗn tạp, trộn lẫn toàn bộ những chất giọng kể trên lại với nhau, tạo nên một tiếng vang vô cùng đặc dị.
"Cuối cùng thì mọi chuyện cũng đã bắt đầu rồi."
"Có chút đáng tiếc. Nếu không có ả đàn ông kia cản đường, e rằng chỉ cần một mình chuyện lần này thôi là đã quá đủ rồi."
Giọng nói khàn đục kia cất tiếng cằn nhằn, tỏ vẻ bất mãn.
"Ả đàn ông tộc Kahar đó sao? Thật chẳng thể hiểu nổi cái con mụ đó đang nghĩ cái quái gì trong đầu nữa. Hành động hoàn toàn thiếu nhất quán."
"Quả thật. Một con mụ vốn điên cuồng gieo rắc những cuộc thảm sát ở phương Đông, bỗng nhiên lại chuyển hướng tới Đế quốc chưa tính, giờ đây lại còn dở dở ương ương đi đóng giả làm kỵ sĩ cứu thế? Cả mục đích lẫn ý đồ của ả ta đều không cách nào lý giải nổi."
"Tam Sứ Đồ hiện tại đang nghiến răng nghiến lợi vì ả kia kìa. Nghe nói toàn bộ kế hoạch ở phương Đông đã bị ả ta làm cho rối tung rối mù lên cả rồi?"
"ㅡKhông cần phải bận tâm. Kết cục thì Thánh Bôi cũng đã được lấp đầy, và những điềm báo của sự biến cách cũng đã bắt đầu hiển hiện."
Kẻ đang ngồi lên tiếng cắt ngang cuộc đối thoại của hai người kia.
Gã không có lý do gì để tiếp tục đứng đây lắng nghe những lời tán gẫu vô thưởng vô phạt này nữa.
Bởi lẽ đã đến lúc gã phải chuẩn bị ra ngoài rồi.
"Tất cả, vì những vị Thần chân chính."
Trước lời tuyên cáo của gã, những giọng nói kia lập tức đồng thanh họa theo.
"Tiêu diệt lũ ngụy thần, trả lại cho thế giới dáng vẻ vốn có của nó."
"Và cuối cùng, chúng ta sẽ nghênh đón thời khắc thăng thiên."
Để rồi sau đó.
Sự tĩnh lặng lại một lần nữa bao trùm.
Một bầu không khí im lặng đến ngột ngạt bỗng chốc bao trùm lấy căn phòng.
Cái thứ tin đồn nhảm nhí về một con ma vật cấu thành từ một đống nội tạng chuyên đi ăn thịt lũ Thú nhân kia, dù có nghe thế nào đi chăng nữa thì quả thực cũng khiến người ta phải cạn lời, không biết nên phản ứng ra sao cho phải.
"... Vậy thì tôi sẽ để lại mấy bức thư này ở đây nhé, lát nữa có thời gian thì cậu hãy tự mình đọc qua đi."
Thấy tôi im lặng quá lâu, Lacy vốn đang chờ đợi câu trả lời cũng chủ động lên tiếng phá vỡ bầu không khí, đưa câu chuyện quay trở lại với chủ đề chính.
Cô nàng vừa nói vừa chầm chậm đặt xấp thư đang cầm trên tay xuống chiếc bàn nhỏ đặt ngay cạnh giường bệnh.
"Đọc cái gì mà đọc, cô nhìn cái thân xác hiện tại của tôi xem có đọc nổi không?"
Quả thực là một lời đề nghị nực cười.
Hiện tại, bộ phận duy nhất trên cơ thể mà tôi có thể cử động được chỉ có mỗi phần từ cổ trở lên, vậy thì tôi phải dùng cái phương thức quái quỷ nào để mà đọc thư cơ chứ?
"Chắc tầm khoảng năm ngày nữa là cậu có thể gượng dậy cử động được phần nửa thân trên rồi. Dẫu chưa thể lập tức tụ lực để hoạt động mạnh được, nhưng cái việc cầm một vài bức thư lên đọc nhìn chung cũng không phải là điều gì quá khó khăn đâu."
"Nếu đã vậy thì sao cô không trực tiếp mở ra rồi đọc luôn cho tôi nghe có phải nhanh hơn không?"
Cái việc phải nằm đây cắn răng chịu đựng, chờ đợi thêm năm ngày nữa mới có thể xác nhận được nội dung bên trong quả thực là một điều vô cùng bứt rứt, khó chịu đối với tôi.
Bởi lẽ chỉ cần nhìn lướt qua danh tính của những kẻ đã gửi đống thư này, tôi cũng phần nào đoán định được rằng bên trong đó chắc chắn phải chứa đựng những thông tin vô cùng hệ trọng.
"Chuyện đó thì không được đâu. Những bức thư có đóng dấu ấn tín của Hoàng thất hay các Tuyển đế hầu như thế này, người ngoài tuyệt đối không được phép tự ý mở ra xem khi chưa được sự đồng ý của chính chủ. Chưa kể tôi lại còn là người của Thánh quốc nữa, nếu cái hành vi đó mà bị lộ ra ngoài thì chắc chắn sẽ dấy lên một làn sóng tranh cãi vô cùng gay gắt đấy."
Lacy khẽ lắc đầu từ chối, rồi chầm chậm đứng dậy rời khỏi ghế.
Hành động vô cùng dứt khoát và mau lẹ, tựa như muốn thông báo rằng bản thân cô nàng chuẩn bị rời đi ngay lập tức vậy.
Phải rồi. 용건 (Dụng can - việc cần làm) đã hoàn thành xong xuôi, cô nàng đương nhiên chẳng có lý do gì để đứng lại đây dây dưa, luyên thuyên với tôi thêm làm gì nữa.
Cái thái độ làm việc công ra công tư ra tư một cách lạnh lùng, máy móc này của cô nàng, thành thật mà nói, trông chẳng khác nào mấy gã bác sĩ trực tổng đài ở phòng cấp cứu là bao.
Mà ngẫm lại thì cũng đúng thôi, xét về mặt bản chất thì vai trò của đôi bên nhìn chung cũng chẳng có điểm nào khác biệt cho lắm.
"Khoan đã, tôi có một chuyện này muốn hỏi cô."
"Chuyện gì cơ?"
"Cô có biết ai tên là Nigel không? Đó là nữ kỵ sĩ đi theo hộ vệ cho tôi, cô ấy bị trọng thương trong trận chiến với lũ Thú nhân nên tôi đã nhờ người đưa cô ấy đến đây trị liệu."
Nigel. Kể từ cái khoảnh khắc tôi tỉnh lại bên trong căn phòng bệnh này, tung tích của cô ấy luôn là điều khiến tôi cảm thấy bất an và lo lắng nhất. Bởi lẽ bản thân cô ấy cũng đã phải trải qua một trận chiến sinh tử với Boris và suýt chút nữa là đã phải bỏ mạng.
Tình trạng mất máu quá nhiều đến mức tiệm cận ngưỡng chí mạng, thể lực thì bị bào mòn đến mức cạn kiệt, chưa kể đến cái việc cánh tay trái của cô ấy còn bị chém đứt lìa hoàn toàn nữa chứ.
Nếu vào cái thời điểm ngàn cân treo sợi tóc lúc đó mà không có sự xuất hiện kịp thời của Fride, e rằng đến ngay cả cái việc lết xác về đến khu vực bản quán này cô ấy còn chẳng làm nổi chứ đừng nói là giữ được mạng sống.
... Cái khoảnh khắc đó, thành thật mà nói, tôi đã phải trải qua một cảm giác tuyệt vọng đến mức nghẹt thở.
Cái việc phải trơ mắt ra nhìn những người thân thiết xung quanh mình chầm chậm ngã xuống rồi trút hơi thở cuối cùng ngay trước mắt, dẫu có trải qua bao nhiêu lần đi chăng nữa thì đối với tôi đó vẫn luôn là một thứ trải nghiệm vô cùng kinh hoàng, tồi tệ.
Dẫu biết rằng cái thảm cảnh đang diễn ra ngoài kia của Đế đô nhìn chung cũng 참혹 (tham khốc - thảm khốc) chẳng kém cạnh là bao...
Thế nhưng, tâm lý của con người suy cho cùng vẫn luôn là một thứ ích kỷ như vậy đấy, sức nặng và sự quan tâm của bản thân dành cho một sự vật, sự việc nào đó luôn bị chi phối và thay đổi dựa theo mức độ thân sơ của mối quan hệ giữa đôi bên.
Tuyệt vọng và sợ hãi. Tội lỗi và phẫn nộ.
Cả hai luồng cảm xúc đó dẫu đều mang lại cho tâm trí tôi những sự đả kích vô cùng nặng nề, thế nhưng xét về mặt bản chất và hướng đi của chúng thì lại tồn tại một sự phân định vô cùng rõ ràng.
Chính vì lẽ đó. Kết cục thì tình hình của Nigel hiện tại đã ra sao rồi? Liệu tiến trình trị liệu cho cô ấy có bị chậm trễ hay không?
Cái việc nhặt lại một cánh tay đã bị chém đứt lìa rồi dùng Thần tích trị liệu để chắp nối nó lại, liệu có thể giúp cho cánh tay đó hồi phục và hoạt động lại một cách bình thường như chưa từng có cuộc chia ly được không?
Không, có lẽ là được thôi. Đến ngay cả cái đám nội tạng bị đánh cho nổ tung nát bét mà cái lũ tư tế kia còn có thể dùng Thần tích để phục hồi lại như cũ được cơ mà.
Lúc nãy khi trò chuyện với Milia, tôi đã cố tình không mở miệng hỏi cô ấy về chuyện này. Bởi có hỏi thì một kẻ như cô ấy cũng chẳng thể nào nắm rõ được sự tình.
Milia vốn dĩ chẳng có bất kỳ một mối quan hệ hay 접점 (tiếp điểm - sự liên can) nào với Nigel cả, chưa kể dẫu cho tốc độ hồi phục thể trạng của cô ấy có nhanh hơn người bình thường đôi chút, thì về mặt bản chất cô ấy hiện tại cũng đang phải đóng vai trò là một con bệnh nằm bẹp giường giống hệt như tôi mà thôi.
Chính vì những lý do kể trên mà tôi mới bấm bụng giữ kín câu hỏi này cho đến tận thời điểm hiện tại.
Thế nhưng nếu đối tượng người hỏi là Lacy thì lại là một câu chuyện hoàn toàn khác, cô nàng chắc chắn sẽ nắm rõ tình hình hơn Milia rất nhiều.
Dẫu cho bản thân cô nàng nhìn chung cũng chẳng có mối liên hệ nào với Nigel... thế nhưng với tư cách là một Thánh nữ dự bị, cô nàng hiện tại chẳng khác nào gã tổng quản chịu trách nhiệm tối cao cho toàn bộ khu vực cứu hộ này cả.
Chính vì lẽ đó, tôi mới quyết định mở lời hỏi thăm.
"Nigel...? Nigel sao... À, cậu đang muốn nói đến nữ kỵ sĩ thuộc gia tộc Landenburg kia phải không. Về trường hợp của cô ấy thì tôi nghe người ta báo cáo lại là hiện tại đang được đưa đi dưỡng thương ở khu vực hậu cần rồi. Dẫu cho bản thân tôi cũng chưa có thời gian để trực tiếp qua đó kiểm chứng."
Đang dưỡng thương sao. Nói như vậy có nghĩa là tiến trình trị liệu nhìn chung đã kết thúc một cách vô cùng tốt đẹp và thuận lợi rồi.
"Vậy, cánh tay của cô ấy vẫn ổn chứ? Nó đã bị chém đứt lìa hoàn toàn rồi cơ mà. Dẫu cho lúc đó tôi đã cố gắng chắp nối tạm thời nó lại..."
"Vâng. Nếu là tình trạng bị tiêu biến hoàn toàn thì quả thực có chút nan giải, chứ còn cái việc chắp nối và phục hồi lại một cánh tay bị đứt rời như thế kia thì cái đám tư tế dưới quyền tôi thừa sức có thể xử lý được. Chắc tầm khoảng hai tuần nữa là cô ấy có thể hoàn toàn hồi phục phong độ như ban đầu thôi."
"Ra là vậy sao..."
May mắn thật đấy.
Sau khi nhận được lời khẳng định chắc nịch từ miệng của một chuyên gia, tảng đá đè nặng trong lòng tôi bấy lâu nay mới có thể thực sự được trút bỏ, giúp tôi phần nào lấy lại được sự an tâm bấy lâu nay.
"Vậy nhé, nếu cậu không còn câu hỏi nào khác nữa thì tôi xin phép được rời đi trước đây. Ngoài kia vẫn còn đang có rất nhiều bệnh nhân đang xếp hàng chờ tôi đến trị liệu kìa."
"Được rồi, cô vất vả quá."
Sau khi lắng nghe câu trả lời của tôi, Lacy khẽ đứng yên tại chỗ rồi đưa mắt nhìn chằm chằm vào tôi một hồi lâu, sau đó cô nàng lặng lặng quay lưng bước ra khỏi phòng bệnh mà không thốt thêm bất kỳ lời nào nữa.
Cứ như vậy, năm ngày dài đằng đẵng chầm chậm trôi qua.
Cứ mỗi buổi sáng thức dậy, tôi lại được cái đám tư tế luân phiên nhau thi triển Trị liệu thuật lên người, thời gian còn lại trong ngày nhìn chung chỉ có việc nằm ườn ra đó mà tận hưởng, hễ cứ mỗi lần cảm giác mệt mỏi kéo đến là tôi lại chìm sâu vào giấc ngủ.
Một chuỗi ngày sinh hoạt tuần hoàn, lặp đi lặp lại tựa như một chú chuột đang chạy trên chiếc vòng quay vậy.
Bởi lẽ ở cái tình cảnh hiện tại, ngoài cái việc đó ra thì tôi cũng chẳng thể tìm được bất kỳ một phương thức nào khác để mà giải trí cả.
Thứ thức ăn duy nhất mà người ta phát cho tôi hằng ngày chỉ là một bát súp loãng, nhạt nhẽo và chẳng có bất kỳ một mùi vị nào.
Do cơ thể hiện tại vẫn chưa thể cử động được nên tôi hoàn toàn không thể tự mình cầm thìa lên mà xúc ăn được, chính vì thế tôi buộc phải há to miệng ra tựa như một chú chim non đang chờ đợi sự mớm mồi từ một tên tư tế tập sự làm nhiệm vụ hộ lý.
Cái việc phải chấp nhận sự chăm sóc, cung phụng nhất cử nhất động từ một đứa trẻ nhìn trông mới chỉ khoảng mười bốn tuổi như thế kia, thành thật mà nói, khiến một gã đàn ông như tôi cảm thấy vô cùng ngượng ngùng và xấu hổ.
... Thế nhưng, cái việc ăn uống đó nhìn chung vẫn chưa phải là thứ khiến tôi cảm thấy tồi tệ nhất, cái hệ quả tất yếu diễn ra sau mỗi lần nạp thức ăn vào người mới thực sự là một cơn ác mộng kinh hoàng.
Mọi sự vật trên đời này đều vận hành theo quy luật nhân quả của nó. Đến tận thời điểm hiện tại, tôi mới có thể thấu hiểu một cách 뼈저리게 (cốt tủy - thấu xương) cái ý nghĩa sâu xa của câu nói đó.
Phải rồi, một khi đã có lượng 투입 (đầu vào) thì tất nhiên theo tiến trình tự nhiên, lượng 산출 (đầu ra) cũng sẽ theo đó mà xuất hiện mà thôi.
Đó là một sự thật hiển nhiên, vô cùng quy luật của tạo hóa...
Nếu đem lên bàn cân để so sánh với cái thảm cảnh kinh hoàng kể trên, thì cái việc phải nằm im chịu trận để cho tên tư tế kia chầm chậm tháo băng gạc rồi dùng một chiếc khăn ướt nhẹ nhàng lau chùi khắp cơ thể cho mình nhìn chung vẫn còn là một thứ trải nghiệm vô cùng dễ thở và có thể cắn răng chịu đựng được.
Âu cũng là nhờ vào cái ngưỡng chịu đựng sự sỉ nhục của bản thân bấy lâu nay đã được tôi luyện và nâng lên một tầm cao mới rồi vậy.
Trong suốt khoảng thời gian nằm viện đó, thỉnh thoảng lại có một vài người quen cũ chủ động đến phòng bệnh để thăm hỏi tình hình của tôi.
Milia, Demian, Asha.
Calix — người vừa mới hoàn thành xong chuyến 파견 (phái khiển - công tác) trở về.
Và cả Fride nữa.
Milia chủ động ngồi xuống bên cạnh rồi kể cho tôi nghe về tình hình hiện tại của học viện.
Cô ấy bảo rằng học viện hiện tại đã chính thức nhận được lệnh tạm thời đóng cửa, đình chỉ toàn bộ mọi hoạt động giảng dạy cho đến khi tình hình chiến sự được giải quyết xong xuôi.
Dù sao thì toàn bộ khuôn viên và đất đai của học viện lúc này đang bị trưng dụng để làm khu vực 구호소 (cứu hộ sở - trạm cứu thương) tạm thời rồi, nên cái việc tổ chức các buổi lên lớp giảng dạy nhìn chung cũng là một điều hoàn toàn bất khả thi.
Không biết có phải là do đang mải suy nghĩ về sự ra đi của những người bạn học xấu số hay những người dân thường tội nghiệp ngoài kia hay không, mà mỗi khi nhắc đến chủ đề này, sắc mặt của cô ấy lại chầm chậm chìm vào một màn đêm u tối, đượm buồn.
Demian thì lại tiến đến trước mặt tôi rồi cúi gập người hành lễ, miệng liên tục thốt ra những lời cảm tạ đầy chân thành.
Cậu ta bảo rằng tất cả đều là nhờ vào những bài huấn luyện nghiêm khắc bấy lâu nay của tôi, nên cậu ta mới có đủ thực lực để cắn răng chịu đựng và sống sót qua được cái kiếp nạn kinh hoàng lần này.
Mà ngẫm lại thì cũng đúng thôi, cái phương thức chiến đấu đầy dã tính của Natalia nhìn đi nhìn lại thì quả thực có một sự tương đồng đến kinh ngạc với lối đánh của tôi bấy lâu nay cơ mà.
Dẫu cho cái kết cục này, thành thật mà nói, hoàn toàn nằm ngoài mọi tiến trình dự liệu của bản thân tôi.
Asha thì may mắn không bị dính bất kỳ một vết thương nào trên cơ thể cả. Thứ duy nhất bị tổn hại của cô nàng chỉ là một nửa khối lượng tài sản tích cóp bấy lâu nay đã bị bốc hơi theo bong bóng chiến tranh mà thôi.
Chính vì cái lý do đau lòng đó mà khuôn mặt của cô nàng lúc nào cũng trong tình trạng mếu máo, chực chờ như sắp sửa khóc nhè đến nơi vậy.
Nhưng dẫu sao thì vẫn còn may mắn chán, nghe đâu cô nàng vẫn còn giữ lại được khoảng hai phần mười khối lượng bạc thỏi thì phải?
Xem ra hiện tại cô nàng chỉ còn biết thầm cầu nguyện cho giá bạc ngoài thị trường tăng phi mã lên gấp năm lần trở lên mà thôi.
... Nhưng nếu cái kịch bản đó mà thực sự diễn ra, thì cái nền kinh tế của cả cái Đế quốc này e rằng cũng chuẩn bị bước vào giai đoạn sụp đổ hoàn toàn mất thôi.
Đối với sự ra đi của những mạng người vô tội ngoài kia, cô nàng nhìn chung lại chẳng mảy may tỏ ra đau buồn hay bận tâm cho lắm. Xem ra, cái thứ tư duy lạnh lùng này chính là điểm khác biệt mang tính bản chất giữa các chủng tộc với nhau chăng.
Calix thì lại tuyệt nhiên chẳng thốt ra bất kỳ một lời thừa thãi nào cả.
Gã chỉ tiến lại gần rồi mở miệng hỏi thăm qua loa vài câu về tình trạng sức khỏe hiện tại của tôi, sau khi lắng nghe xong câu trả lời, gã khẽ đứng yên tại chỗ rồi đưa mắt nhìn chằm chằm vào tôi một hồi lâu.
Để rồi sau đó, gã khẽ lẩm nhẩm một câu "선재로다 (Thiện tai thay)." đầy ẩn ý rồi hài lòng gật đầu một cái.
Mọi chuyện chỉ đơn giản có vậy mà thôi.
Và cuối cùng.
Tôi và Fride đã có một cuộc trò chuyện vô cùng dài với nhau.
Đó là vào khoảng thời gian buổi sáng ngày thứ năm kể từ khi tôi nhập viện.
Lúc này, cơ thể tôi nhìn chung đã có thể gượng dậy để cử động được nửa thân trên rồi, bản thân tôi cũng đang rục rịch chuẩn bị cầm đống thư đặt trên bàn lên để đọc xem thế nào.
Ngay vào cái khoảnh khắc đó, cánh cửa phòng bệnh bỗng chốc bị ai đó thô bạo dùng lực đẩy mạnh ra từ phía bên ngoài mà không thèm gõ cửa, và người bước vào không ai khác chính là Fride.
"Nghe cái đám người kia khấp khởi báo cáo lại rằng nhà ngươi đã hồi phục được nửa cái mạng rồi nên ta mới rảnh rỗi ghé qua đây xem thử, hóa ra mọi chuyện đúng là sự thật nhi."
"Cái gì thế này, Fride...?"
Cái việc một người như cô nàng lại chủ động hạ mình đến tận cái nơi này để 병문안 (bệnh môn án - thăm bệnh) tôi, thành thật mà nói, là một cái kịch bản khiến tôi vô cùng kinh ngạc đến mức mắt chữ O mồm chữ A, chẳng thể thốt nên lời.
Tà áo khoác của cô nàng khẽ bay phần phật theo mỗi bước đi, Fride mang theo một cái khí thế vô cùng hiên ngang, dứt khoát tiến lại gần phía giường bệnh rồi thẳng thừng kéo ghế ngồi phịch xuống bên cạnh tôi.
Nhìn cái dáng vẻ vô cùng sảng khoái và tràn đầy sinh khí này của cô nàng, xem ra những vết thương chằng chịt do trận chiến với cái đám thủ hạ của Boris gây ra trước đây nhìn chung đã được chữa trị một cách vô cùng dứt điểm và hồi phục hoàn toàn rồi thì phải.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn