Chương 99: Khi trà xanh gặp phải kẻ thích thể hiện
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch lướt mắt nhìn tấm danh thiếp trong tay, ngoài mặt vẫn cố tỏ ra vô cùng nghiêm túc.
Nhưng vừa nhìn thấy cái tên trên đó, cô suýt nữa bật cười thành tiếng!
Phạm Kiện????
Nghe kiểu gì cũng giống "phạm tiện" cả! ¯\ (ツ) /¯ Trời đất… bố mẹ hắn có thù với hắn à? Bao nhiêu cái tên không đặt, lại đi đặt cái tên như vậy.
Hạ Tiểu Bạch cố nén cười đến đau cả bụng.
Nhưng trên gương mặt tuyệt mỹ vẫn giữ nguyên nụ cười nhã nhặn thanh tao.
"Thì ra là anh Phạm Kiện."
"Em tên là Hạ Hiểu Bạch."
Giọng nói của cô trong trẻo như tiếng chuông bạc, tựa tiếng gió lay chuông gió leng keng giữa đêm hè, nghe thôi đã khiến người khác thấy thư thái.
Phạm Kiện nhìn chằm chằm cô tiên nhỏ tuyệt mỹ trước mặt.
Trên khuôn mặt đẹp như hoa đào ấy, hắn hoàn toàn không nhìn ra bất kỳ tia chế giễu nào.
Bình thường chỉ cần người khác nghe tên hắn là kiểu gì cũng bật cười.
Quả nhiên…
Đây đúng là một tiên nữ cực kỳ có giáo dưỡng!
Yêu rồi yêu rồi!
Ví dụ như bên cạnh, Triệu Trình, Chu Thanh với tên béo Phùng đều đang cố nhịn cười đến méo mặt.
"Phụt…"
Tên béo cuối cùng không nhịn nổi nữa mà bật cười thành tiếng.
Phạm Kiện: "…"
Mặt lập tức đen như đáy nồi.
Hạ Tiểu Bạch còn cố ý diễn sâu, làm vẻ mặt kinh ngạc.
"Không ngờ anh Phạm Kiện lại là CEO của công ty niêm yết."
"Nhìn anh trẻ tuổi tài cao như vậy, chắc còn chưa tới ba mươi nhỉ?"
"Nhất định là kiểu đàn ông rất thành đạt trong cuộc sống."
"Chắc chắn sẽ không chấp nhặt với mấy cô sinh viên còn chưa ra đời như bọn em đâu."
Trong lúc nói, cô còn tiện tay xoa đầu Phong Tiểu Tĩnh.
Phong Tiểu Tĩnh đáng thương ngẩng đầu nhìn Phạm Kiện.
Chỉ có dựa vào bộ ngực mềm mại của Hạ Tiểu Bạch cô mới cảm thấy an toàn.
Nhưng điều khiến cô nghi ngờ là…
Sao cái "36C độn" của Hạ Tiểu Bạch lại mềm thật như vậy?
Không nhịn được mà bóp trộm một cái…
Hạ Tiểu Bạch suýt nữa mềm chân quỳ xuống.
Cảm giác chết tiệt này…
Sướng quá đi mất!!
Phạm Kiện được mỹ nhân khen ngợi, lập tức như được gió xuân thổi qua mặt.
Hắn ưỡn ngực đứng thẳng hơn hẳn, còn tiện tay chỉnh lại cổ áo.
"Tên Hạ Hiểu Bạch thật hay."
"Hạ của mùa hè, Hiểu của bình minh, Bạch của tuyết trắng."
"Bây giờ mọi người đều là bạn bè, chuyện nhỏ như vậy đương nhiên tôi sẽ không để bụng."
"Tôi tiết lộ cho Hiểu Bạch tiểu thư một bí mật nhé."
"Tôi còn chưa tới ba mươi đâu, năm nay mới hai mươi tám tuổi, vẫn độc thân."
"Haha."
Nữ thư ký xinh đẹp đứng bên cạnh lập tức lộ vẻ khinh bỉ, khẽ mím đôi môi đỏ mọng.
Hồi hắn tuyển cô ta làm thư ký…
Cũng dùng đúng cái câu này.
Hạ Tiểu Bạch giả vờ đỏ mặt e thẹn.
"Người ưu tú như anh Phạm chắc chắn có rất nhiều cô gái theo đuổi nhỉ?"
"Con trai xuất sắc thì chưa bao giờ thiếu con gái."
"Không giống em… tìm bạn trai khó lắm."
"À đúng rồi, chẳng phải vừa rồi anh nói phải đi ký hợp đồng mấy chục triệu sao? Không sợ muộn à?"
Mắt Phạm Kiện sáng rực.
Không ngờ cô ấy còn chưa có bạn trai!
"Haha, không vội không vội."
"Vẫn còn thời gian."
"Đúng rồi, mọi người định nghỉ đêm ở khu resort này đúng không?"
Hạ Tiểu Bạch nhẹ gật đầu, mái tóc dài theo gió lay động.
"Vâng."
Phạm Kiện lập tức bắt đầu khoe khoang.
"Gần đây công ty chúng tôi vừa nhận được khoản đầu tư hơn năm trăm triệu."
"Một trong các dự án là cải tạo khu nghỉ dưỡng này."
"Năm năm tới sẽ đầu tư tổng cộng ba trăm triệu."
"Lần này tôi tới chính là để bàn hợp đồng."
"Tôi có tìm hiểu rồi, gần đây phòng ở đây rất khan hiếm."
"Nhiều trường đang lần lượt nghỉ hè."
"Mọi người đặt được phòng chưa?"
Đào Na Na chẳng cho hắn sắc mặt tốt.
"Bọn em đặt hai phòng nhỏ từ sớm rồi, đủ tám người ngủ."
Phạm Kiện liếc cô nàng một cái.
Cũng là một em gái khá xinh.
Đáng tiếc…
Ngực phẳng.
Không thú vị.
Hắn tiếp tục cười nói:
"Thật ra nơi này còn có biệt thự riêng dành cho khách VIP."
"Ngay cạnh hồ, ban đêm có thể ngắm cảnh hồ sen."
"Bây giờ chắc hoa sen nở đẹp lắm."
Hạ Tiểu Bạch khẽ lắc đầu, mái tóc cũng theo động tác mà lay nhẹ.
"Bọn em chỉ là sinh viên thôi."
"Không đủ khả năng trả loại phòng đắt như vậy đâu."
Phạm Kiện lập tức nói tiếp:
"Không sao không sao."
"Mọi người đều là bạn cả."
"Tôi nói với quản lý một tiếng là có thể đổi phòng nhỏ của mọi người sang biệt thự."
Mắt Hạ Tiểu Bạch sáng lên.
Tuy không biết tên này đang tính toán gì…
Nhưng đồng ý thì cũng chẳng thiệt.
"Như vậy… ngại quá."
Phạm Kiện xua tay.
"Giữa chúng ta còn cần khách sáo sao?"
Đào Na Na lập tức trở mặt nhanh hơn lật sách:
"Anh Phạm đúng là người tốt quá!"
"Cảm ơn anh nhiều nha~" Hạ Tiểu Bạch: "…"
Con nhỏ này thực dụng thật đấy.
Lúc nãy còn mặt lạnh như tiền.
Giờ đã gọi "anh Phạm" rồi.
Đào Na Na lén lè lưỡi với Hạ Tiểu Bạch.
Phạm Kiện cười đến vui vẻ.
"Đúng rồi, Hiểu Bạch tiểu thư."
"Cho tôi xin WeChat đi."
"Lát nữa tôi gửi số biệt thự cho cô."
Trong lòng Hạ Tiểu Bạch cười lạnh.
Vòng vo nửa ngày…
Cuối cùng cũng lộ mục đích thật.
Muốn xin WeChat của cậu chứ gì.
Nhưng cậu cũng lười nghĩ nhiều.
Cùng lắm sau này block một cái là xong.
Phạm Kiện nhìn đồng hồ Rolex trên cổ tay.
"Tôi đi bàn chuyện làm ăn trước."
"Chúc mọi người chơi vui vẻ."
Ngoài mục đích xin được WeChat của Hạ Hiểu Bạch…
Hắn còn có ý đồ khác.
Muốn biết tối nay bọn họ ở đâu.
Như vậy mới có cơ hội tiếp xúc thêm với mỹ nhân này.
Từ nhan sắc, khí chất cho tới giáo dưỡng…
Đều là hàng cực phẩm.
Trước đây hắn tuyệt đối không tin trên đời lại tồn tại cô gái hoàn mỹ như vậy.
Cha mẹ ơi!
Con yêu rồi!!!
Đợi Phạm Kiện rời đi.
Lý Lương, Chu Thanh, Triệu Trình — mấy kẻ nãy giờ hoàn toàn đứng xem — đồng loạt trợn mắt há hốc mồm, giơ ngón cái với Hạ Tiểu Bạch.
Triệu Trình không nhịn được mà phun tào:
"Tiểu Bạch…"
"Cậu trà xanh thật đấy."
"Tên Phạm Kiện kia bị cậu xoay như chong chóng luôn."
"Tối nay chắc ngủ cũng toàn nghĩ tới cậu."
Hạ Tiểu Bạch ngẩng đầu kiêu ngạo.
"Bởi vì chỉ có con trai mới hiểu con trai nghĩ gì."
"Loại như hắn nhìn là biết tinh trùng lên não giống Chu Thanh."
"Thấy gái đẹp là mất não."
"Loại này dễ nắm thóp nhất."
Chu Thanh: "…" -(ó﹏ò。)
"Tiểu Bạch…"
"Tớ không có túng dục quá độ!"
"Tớ rất mạnh đó!"
"Hay tối nay chúng ta thử đi?"
Hạ Tiểu Bạch nhìn Chu Thanh với vẻ áy náy.
"Xin lỗi nhé."
"Cho tớ rút lại câu vừa rồi."
"Cậu khác hắn."
"Cậu chỉ đơn thuần nghiện anime thôi."
Phong Tiểu Tĩnh cúi người thật sâu với Hạ Tiểu Bạch.
"Cảm ơn cậu, Tiểu Bạch."
"Nếu không tớ thật sự không biết phải làm sao."
Hạ Tiểu Bạch từ trên cao nhìn xuống.
Mà cô nàng này vốn dĩ đã là kiểu mặt trẻ ngực khủng…
Khụ khụ.
Lúc cúi người…
Một khoảng trắng nõn lập tức lọt thẳng vào mắt Hạ Tiểu Bạch.
Quá tuyệt vời.
Đào Na Na đứng cạnh nên đương nhiên cũng thấy rõ.
Lập tức tức giận húc vai cô.
Đám con trai này sao cứ thích nhìn ngực to thế nhỉ.
Bản tiểu thư sau này tốt nghiệp cũng đi nâng một bộ!
Hừ!
Hạ Tiểu Bạch lúng túng nói:
"Mọi người đều là bạn bè."
"Đương nhiên phải giúp nhau rồi."
Phong Tiểu Tĩnh biết rõ Hạ Tiểu Bạch vừa rồi cứ nhìn chằm chằm mình.
Khuôn mặt nhỏ lập tức đỏ hồng ngọt ngào.
Nắm tay siết chặt.
Trong lòng lại có chút vui sướng khó hiểu.
Cô nhỏ giọng nói:
"Tớ thật sự không biết lấy gì báo đáp…"
"Nếu sau này Tiểu Bạch cần…"
"Chỉ cần là chuyện tớ làm được…"
"Cái gì cũng có thể đồng ý…"
Nói xong cô liền đỏ mặt chạy lên phía trước.
Đào Na Na lập tức đuổi theo phía sau:
"Con nhỏ chết tiệt này!"
"Tớ thấy cậu động lòng rồi thì có!"
"Nếu Tiểu Bạch muốn cậu lấy thân báo đáp…"
"Cậu chắc chắn sẽ đồng ý ngay đúng không?"
Phong Tiểu Tĩnh đỏ bừng mặt.
"Cậu… cậu nói linh tinh gì thế!"
"Tớ không hiểu!"
Mấy người tiếp tục dạo chơi trong khu nghỉ dưỡng suốt cả đêm.
Còn tham gia cả tiệc lửa trại.
Ngọn lửa khổng lồ cao hơn hai mét cháy rực với màu cam vàng.
Hơn ngàn người vây quanh đống lửa ở giữa.
Rượu ngon, đồ nướng, trái cây…
Còn có người nhảy múa trong tiếng nhạc.
Hạ Tiểu Bạch cắn một viên kẹo hồ lô, đôi mắt to phản chiếu ánh lửa bập bùng.
Đây là lần đầu tiên cậu tham gia loại hoạt động như vậy.
Khó tránh khỏi có chút kích động.
Đào Na Na thấy vậy liền nói:
"Tiểu Bạch~ tớ cũng muốn ăn kẹo hồ lô."
Hạ Tiểu Bạch tức đến bật cười.
"Lúc nãy tớ hỏi cậu có mua không thì cậu bảo không ăn."
"Bây giờ người ta đi xa rồi lại muốn."
Đào Na Na đỏ mặt.
"Tớ muốn ăn nửa viên cậu đã cắn ấy."
Không cho Hạ Tiểu Bạch kịp phản ứng.
Cô nàng đã trực tiếp cắn luôn viên kẹo hồ lô mà Hạ Tiểu Bạch mới ăn dở.
"Ngọt quá~"
"Tiểu Bạch ngon thật đó."
Đào Na Na liếm nhẹ đôi môi, nghiêng đầu nhìn Hạ Tiểu Bạch cười tươi.
Tinh nghịch lại đáng yêu vô cùng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn