Chương 127: Hạ Tiểu Bạch Bụng Dạ Khó Lường
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Người vừa tới cực kỳ anh tuấn.
Dáng người cao ráo thẳng tắp, chiếc sơ mi trắng ôm sát thân trên.
Qua lớp vải mỏng còn có thể mơ hồ nhìn thấy những đường nét cơ bắp săn chắc.
Trong đôi mắt sáng ngời lúc này hiện lên vẻ tự tin nhàn nhạt.
Ánh mắt cậu ta đảo qua mọi người một vòng.
Cuối cùng dừng lại trên gương mặt đang thoáng kinh ngạc của Diệp Lâm.
Khóe môi bất giác nở nụ cười vui vẻ.
— Diệp Lâm~ Diệp Lâm hơi mất tự nhiên quay mặt sang chỗ khác.
Nhưng cũng không hề lộ vẻ chán ghét.
Đôi mắt Phùng Mỹ Mỹ sáng lên: — Không ngờ hội trưởng hội học sinh cũng tới tham dự tiệc sinh nhật của mình.
— Đúng là vinh hạnh quá đi mất!
Đối phương bật cười nhẹ, để lộ nụ cười vô cùng mê người.
— Mỹ Mỹ, cậu khách sáo quá rồi.
— Mọi người đều là bạn học cùng trường mà.
— Cậu đã nhiệt tình mời, sao mình có thể không tới được?
Nói rồi cậu lấy ra một hộp quà đưa cho Phùng Mỹ Mỹ.
— Đây là quà sinh nhật mình chuẩn bị cho cậu.
— Chúc cậu ngày càng xinh đẹp, vóc dáng ngày càng hoàn hảo.
Gò má Phùng Mỹ Mỹ thoáng ửng hồng.
Cô nở nụ cười ngọt ngào: — Cảm ơn cậu nhiều nha.
Tiểu Nguyệt đứng bên cạnh cười hì hì: — Ôi trời, Mỹ Mỹ đừng ngại nữa.
— Người ta là vì Diệp Lâm mới tới đó.
— Cậu đỏ mặt cũng vô ích thôi.
Phùng Mỹ Mỹ hừ nhẹ: — Con nhóc chết tiệt này!
— Có tin mình hành hạ cậu một trận không?
Vân Tiếu Nghiên cũng đầy vẻ ghen tỵ, từ phía sau ôm lấy bộ ngực đầy đặn của Diệp Lâm.
— Thật là ghen tỵ chết người ta rồi.
— Ngay cả nam thần như hội trưởng Lý Thần cũng theo đuổi cậu suốt ba học kỳ.
— Không giống mình.
— Những người theo đuổi mình toàn là mấy anh đầu bí ngô méo mó.
— Là một người coi trọng ngoại hình, mình càng lúc càng ngưỡng mộ cậu hơn đó.
— Trong nhà còn có một cậu em trai đẹp trai nữa chứ.
Diệp Lâm đỏ mặt quay đầu phản công: — Cậu đó!
— Nếu thật sự muốn yêu đương thì chỉ là tiêu chuẩn của cậu quá cao thôi.
Mấy nam sinh đứng gần đó cũng chỉ biết âm thầm thở dài.
Dù sao vị Lý Thần trước mặt này không chỉ là hội trưởng hội học sinh.
Mà còn là một đại soái ca nổi tiếng.
Tính cách ôn hòa, nhân duyên cực tốt.
Nếu nói Diệp Lâm là nữ thần trong lòng vô số nam sinh.
Thì Lý Thần chính là nam thần của vô số nữ sinh.
Trong trường, hai người được công nhận là trai tài gái sắc.
Hơn nữa.
Lý Thần đã theo đuổi Diệp Lâm suốt hai năm vẫn chưa từng từ bỏ.
Trong thời gian đó, cậu chưa từng dính bất kỳ tin đồn tình cảm nào với nữ sinh khác.
Thậm chí còn nhận được danh hiệu Thanh Thiếu Niên Tiêu Biểu của thành phố.
Gia đình lại kinh doanh công ty xây dựng.
Cha cậu nhận thầu rất nhiều công trình lớn trong thành phố.
Tài sản lên tới hàng chục tỷ.
Tiểu Nguyệt bước tới đẩy nhẹ Diệp Lâm.
— Nếu là mình ấy hả.
— Lý Thần vừa tỏ tình là mình đồng ý ngay rồi.
— Một chàng trai theo đuổi suốt hai năm không bỏ cuộc như vậy...
— Thời buổi này gần như tuyệt chủng rồi.
— Lần trước có một tên theo đuổi mình.
— Mình chỉ bảo để suy nghĩ thêm.
— Kết quả quay đầu một cái đã thấy hắn yêu đương với cô gái khác.
— Suýt nữa làm mình tức chết!
Vừa nói cô vừa tức tối vung nắm đấm nhỏ.
Diệp Lâm bất lực nhìn đám bạn thân.
— Mình nói này.
— Mấy cậu nhận được lợi ích gì từ Lý Thần vậy?
— Sao ai cũng giúp cậu ấy nói chuyện thế?
Cô lén liếc nhìn Lý Thần đang đứng bên cạnh với nụ cười ôn hòa.
Có một điều cô buộc phải thừa nhận.
Lý Thần thật sự là một mỹ nam hiếm có.
Nói thật.
Cô cũng có chút rung động.
Nhưng...
Trước khi vào đại học, cô thực sự không muốn yêu đương.
Bản thân năng khiếu học tập cũng chỉ ở mức bình thường.
Nếu không cố gắng, có lẽ sẽ không đỗ được trường đại học mơ ước.
Lý Thần cười nhẹ: — Được rồi.
— Mọi người đừng ép Diệp Lâm nữa.
— Làm như mình đang ép hôn vậy.
Nói tới đây, cậu nhìn thẳng vào Diệp Lâm.
Ánh mắt sâu thẳm mà chân thành.
— Diệp Lâm.
— Dù thế nào đi nữa, mình cũng sẽ không từ bỏ việc theo đuổi cậu.
— Hai năm nay mình luôn ở bên cạnh cậu.
— Chẳng lẽ cậu vẫn chưa nhìn thấy tấm lòng của mình sao?
Bị đôi mắt sâu lắng ấy nhìn chăm chú.
Diệp Lâm lập tức né tránh ánh nhìn.
— Mình...
Đúng lúc đó.
Một giọng nói trong trẻo như tiếng chuông bạc vang lên từ phía sau.
— Diệp Lâm.
— Anh chàng đẹp trai đứng trước mặt em trông khá được đấy nhỉ?
— Không định giới thiệu cho chị làm quen sao?
Một bóng dáng mặc váy xanh nhạt chậm rãi bước vào giữa đám đông.
Theo từng nhịp lay động của tà váy là hương hoa dành dành nhàn nhạt lan tỏa.
Tà váy khẽ tung bay.
Tóc đen như mực.
Da trắng như ngọc.
Dung nhan đẹp đến mức tựa như không thuộc về nhân gian.
Mà đường cong yểu điệu thấp thoáng khi di chuyển lại khiến nàng mang thêm vài phần hơi thở thế tục.
Tựa như cây tùng xanh giữa tuyết trắng.
Thanh lãnh nhưng vẫn có sức sống.
Cô bước tới nắm lấy bàn tay Diệp Lâm, nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay.
Rồi mỉm cười với mọi người.
Vài sợi tóc bay lên khẽ lướt qua gương mặt đối phương.
Mang theo mùi hương mê người.
Tựa như gió mát lướt qua rừng trúc.
Mái tóc dài của mỹ nhân phất phơ như tuyết bay trong gió.
Lý Thần cùng toàn bộ nam sinh nữ sinh có mặt đều ngẩn người.
Người vừa xuất hiện...
Chính là Hạ Tiểu Bạch.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Cậu đã nhận ra.
Đây chính là chàng trai đẹp trai mà Diệp Tử Hiên từng nhắc tới.
Người đã theo đuổi Diệp Lâm suốt hai năm.
Không thể không nói.
Tên này thật sự rất đẹp trai.
Đẹp trai đến mức Hạ Tiểu Bạch cũng thấy ghen tỵ.
(*▼ヘ▼#) Thật muốn bẻ cong hắn luôn.
Dám theo đuổi Diệp Lâm nhà cậu sao?
Lúc này mọi người cũng đã nhìn rõ dung nhan của người mới tới.
Ai nấy đều lộ vẻ kinh diễm.
Mỹ nhân bất ngờ xuất hiện đẹp đến mức nghiêng nước nghiêng thành.
Chiếc váy xanh thanh nhã.
Mái tóc dài ngang eo.
Mang đậm phong vị cổ trang.
Không son phấn mà vẫn đẹp như tiên nữ bước ra từ tranh cổ.
— Trời ơi...
— Cô ấy... chính là chị họ của Diệp Lâm sao?
Một nam sinh không nhịn được hỏi.
— Tiên khí quá đi mất!
— Còn tiên hơn cả mấy tiên nữ được thêm hiệu ứng trong phim cổ trang nữa!
Hạ Tiểu Bạch đưa tay vén vài lọn tóc trước trán ra sau tai rồi mỉm cười.
— Xin lỗi mọi người nhé.
— Hôm nay là sinh nhật bạn thân của Diệp Lâm đúng không?
— Chị tới ăn ké một miếng bánh kem chắc không sao chứ?
Phùng Mỹ Mỹ nhìn mỹ nhân trước mặt.
Căng thẳng xua tay liên tục.
— Không sao đâu!
— Thêm một người là thêm một người bạn mà.
Tiểu Nguyệt kéo tay Diệp Lâm: — Diệp Lâm!
— Chị họ cậu đẹp quá trời luôn!
— Mình thích chị ấy chết mất!
Diệp Lâm nhất thời không biết phải trả lời thế nào.
Chỉ cảm thấy đau dạ dày.
Tiên nữ cái gì chứ.
Tên này rõ ràng chỉ là một kẻ nghiện giả gái mà thôi.
Hạ Tiểu Bạch khẽ hé đôi môi đỏ mọng: — Chị tên là Hạ Hiểu Bạch.
— Là chị họ của Diệp Lâm.
Sau đó cô quay sang nhìn Lý Thần.
— Cậu chính là Lý Thần phải không?
— Chị thường xuyên nghe Diệp Lâm nhắc tới cậu đó.
— Nghe nói cậu đang theo đuổi em ấy?
— So với tưởng tượng của chị còn đẹp trai hơn nữa.
Lý Thần hơi ngẩn người.
Diệp Lâm đã là một trong những cô gái đẹp nhất cậu từng gặp.
Không ngờ chị họ cô ấy lại còn tuyệt sắc hơn.
Đây là cô gái có khí chất tiên tử nhất mà cậu từng gặp trong đời.
Ngay cả người chưa từng đỏ mặt trước con gái như cậu cũng hơi ngượng ngùng.
— Đúng vậy.
— Em thật sự đang theo đuổi Diệp Lâm.
— Em rất thích tính cách của cô ấy.
— Mạnh mẽ và không chịu khuất phục.
(Tất nhiên còn cả nhan sắc nữa, nhưng cậu không nói ra.) Đôi mắt trong veo như pha lê của Hạ Tiểu Bạch chăm chú nhìn cậu.
Nghe giọng điệu chân thành ấy.
Trong lòng cậu cũng có chút bất ngờ.
Không ngờ đây thật sự là một chàng trai tốt.
Ngay sau đó.
Cậu khẽ thở dài.
Ánh mắt cụp xuống.
Vẻ mặt cô đơn khiến người ta không khỏi thương tiếc.
Bao tâm sự dường như đều hóa thành một tiếng thở dài nhè nhẹ.
— Thật sự rất ngưỡng mộ tuổi trẻ của các cậu.
— Không giống chị.
— Đã năm ba đại học rồi.
— Sắp tốt nghiệp tới nơi mà vẫn chưa có bạn trai.
Diệp Lâm nhìn màn biểu diễn thần sầu của Hạ Tiểu Bạch.
Đặc biệt là bộ dáng yếu đuối mong manh, đa sầu đa cảm kia.
Khóe miệng không khỏi co giật.
Anh còn muốn có bạn trai nữa à?
Muốn làm gì?
Đi đấu kiếm hả?
Cho dù thật sự tìm được bạn trai...
Thì với cái tính của anh, cuối cùng cũng chỉ có nước bị người ta đè xuống mà bắt nạt thôi. 😑

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn