Chương 83: “Đầu trụ”
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~19 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch vừa nhìn thấy Mặc Tử Hàn đã lập tức đứng dậy định đổi chỗ.
Dù sao phòng học vẫn còn rất nhiều chỗ trống.
Vừa nhớ tới chuyện tối qua bị tên này trêu chọc, cậu đã muốn tung một cú đá cho hắn đoạn tử tuyệt tôn.
Không ngờ hôm nay hắn lại chịu khó tới lớp.
Đúng là mặt trời mọc đằng tây.
Mặc Tử Hàn bước lên chặn ngay trước mặt cô.
Hôm nay hắn thật sự có chuyện muốn nói.
"Hạ Tiểu Bạch."
"Cậu đến đúng lúc."
"Tôi có chuyện tìm cậu."
Sắc mặt Hạ Tiểu Bạch lập tức tối sầm.
Thật sự coi mình là quả hồng mềm muốn bóp lúc nào thì bóp sao?
Tối qua bắt nạt mình chưa đủ...
Giờ còn muốn kiếm chuyện nữa?
Cậu ngẩng đôi mắt đẹp lên, trừng Mặc Tử Hàn đầy tức giận.
"Cút đi!"
"Tôi chẳng có gì để nói với cậu hết!"
<(`^′)> Lời vừa dứt.
Không chỉ Mặc Tử Hàn sững sờ.
Ngay cả Chu Thanh, Triệu Trình và Lý Lương bên cạnh cũng trợn tròn mắt.
Σ(°△°|||)︴ Tiểu Bạch từ bao giờ gan dữ vậy?!
Chẳng lẽ được Lương Tịnh Như cho mượn dũng khí rồi?
Hay là học được cái gọi là "siêu gan" của A Vĩ?
Dám nổi nóng với Mặc Tử Hàn luôn?
Hai người này chắc chắn có chuyện mờ ám!
Ba tên kia sợ thiên hạ chưa đủ loạn.
Mỗi người kéo ghế lại gần.
Kẻ cầm hạt dưa.
Người ôm bịch bim bim.
Còn có cả que cay.
Đúng chuẩn quần chúng ăn dưa xem kịch.
Mặc Tử Hàn cũng ngơ ngác.
Tên ẻo lả này...
Dám nói chuyện với hắn kiểu đó?
Ánh mắt hắn lập tức lạnh xuống.
"Hạ Tiểu Bạch."
"Lần trước tôi bỏ qua cho cậu một lần..."
"Nên cậu tưởng tôi là người tốt?"
"Dám chủ động gây sự với tôi?"
"Thật sự nghĩ tôi không dám đánh cậu à?"
(皿) Nói xong.
Hắn bước tới.
Một tay túm lấy cổ áo Hạ Tiểu Bạch, nhấc cậu lên.
Đôi mắt lạnh lẽo nhìn từ trên xuống.
Khoảng cách vừa gần lại.
Một mùi hương thoang thoảng dễ chịu bay tới.
Tên này...
Xịt nước hoa à?
Mặc Tử Hàn hơi bất ngờ.
Hạ Tiểu Bạch càng lúc càng giống con gái.
Đôi mắt đẹp như biết câu hồn.
Làn da trắng mịn.
Ngay cả lúc tức giận...
Cũng khiến người khác nảy sinh cảm giác muốn che chở.
Hạ Tiểu Bạch mím môi.
Cố bày ra vẻ dữ hơn hắn.
('ヘ′;)ゞ
"Mặc Tử Hàn."
"Buông tay."
"Nếu không..."
"Đừng trách tôi."
Mặc Tử Hàn bẻ cổ kêu răng rắc.
Khóe môi nhếch lên đầy khinh thường.
"Đừng trách?"
"Chỉ bằng cậu?"
"Một tên ẻo lả?"
"Tôi không buông đấy."
"Tôi cũng muốn xem..."
"Cậu làm gì được tôi."
Hắn còn chưa nói hết.
Hạ Tiểu Bạch đã bật người lao tới.
Dùng đầu đập thẳng vào trán hắn.
"Ăn cú Đầu Trụ của ông đây!"
(((((ヾ((〃>皿<)"Ông đây không nổi giận..."" Cậu thật sự tưởng ông là mèo bệnh à?!" Rầm! Hai cái đầu va mạnh vào nhau. Đau đến mức Mặc Tử Hàn choáng váng. Lảo đảo ngã ngửa ra sau. Hạ Tiểu Bạch cũng mất thăng bằng. Ngồi phịch xuống đất. Đầu đau như muốn nứt. Đôi mắt to rưng rưng nước. Nhưng cậu vẫn cứng đầu trừng Mặc Tử Hàn. Lúc này. Xung quanh đã bu kín người xem. Nơi nào có đánh nhau. Nơi đó không bao giờ thiếu dân hóng chuyện." Ủa?"" Có chuyện gì vậy?"" Một cô gái với một anh đẹp trai đánh nhau!"" Tôi biết tên kia."" Đẹp trai, giàu có."" Chắc lại bắt cá nhiều tay bị người ta tìm tới."" Cô gái kia cũng đẹp quá!"" Nhan sắc hoa khôi luôn!"" Học viện mình có mỹ nữ này từ bao giờ thế?"" Đẹp gì."" Đó là con trai lớp tôi." Σ(д)!!!" Con trai?"" Thế càng kích thích!"" Đúng là người có tiền biết chơi."" Con trai cái gì."" Rõ ràng là đại mỹ nữ." Mọi người ríu rít bàn tán. Chẳng cần nghĩ cũng biết. Chỉ lát nữa thôi. Diễn đàn trường sẽ mọc đầy tin đồn. Ví dụ như... 《Trận chiến giữa mỹ nữ và gã tra nam》 《360 câu chuyện không thể không kể giữa hoa khôi và vua bắt cá》 《Nghe nói em là con trai... thế thì anh càng thích hơn》... Mặc Tử Hàn nằm dưới đất. Đầu óc vẫn còn đờ ra. Hắn... Bị Hạ Tiểu Bạch đánh ngã? Trán đau nhói. Một cảm giác nhục nhã chưa từng có dâng lên. Hắn chậm rãi đứng dậy. Nắm đấm siết chặt đến mức phát ra tiếng răng rắc. Từ nhỏ tới lớn... Toàn là hắn đánh người khác nằm đất. Chưa từng có ai đánh hắn. Hắn từng bước tiến về phía Hạ Tiểu Bạch. Lúc này cô vẫn còn ngồi dưới đất. Chưa kịp đứng lên. Hạ Tiểu Bạch sợ tới mức lùi từng chút một. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Mặc Tử Hàn lộ ra vẻ mặt đáng sợ như vậy." Hạ Tiểu Bạch."" Theo cậu..."" Tôi nên xử cậu thế nào đây?" Trên trán hắn nổi đầy gân xanh. Rõ ràng đã tức giận tới cực điểm. Tim Hạ Tiểu Bạch gần như nhảy ra khỏi lồng ngực. Lúc này cô mới thấy hối hận. Biết vậy đừng cứng đầu. Đến "thằng em" còn mất rồi... Còn sĩ diện cái gì nữa... o·(╥﹏╥)o· Cậu giống như một chú mèo nhỏ bị thương. Đang đứng trước lưỡi dao của đồ tể. Xong rồi... Lần này chết chắc. Cậu từng tận mắt chứng kiến Mặc Tử Hàn đánh nhau. Tên này ra tay cực kỳ tàn nhẫn. Đấm người như nhân vật Đoạn Thủy Lưu trong phim. Một cú là có thể đánh người ta hộc máu. Mặc Tử Hàn đứng trên cao. Từ từ giơ nắm đấm to như bao cát lên. Hạ Tiểu Bạch hoảng hốt hét thất thanh." Cứu... cứu mạng!" Giọng nói trong trẻo. Hoàn toàn là giọng con gái. Quá hoảng loạn. Cậu quên luôn việc giả giọng. Mặc Tử Hàn cũng khựng lại.... Giọng này... Không phải giọng nữ sao? Chẳng lẽ... Tên này sang Thái Lan rồi? Nghe nói đàn ông sau khi cắt... Giọng sẽ nhỏ giống con gái. Bảo sao Chu Thanh lại thích hắn. Ra là vậy. Nghĩ tới đó. Mặc Tử Hàn càng thấy ghê. Ý định đánh Hạ Tiểu Bạch lại càng mãnh liệt. Hạ Tiểu Bạch biết... Đánh chắc chắn không lại. Bây giờ... Chỉ còn một chiêu cuối. Giả đáng thương. Bán manh. Ngoài cách đó. Cậu thật sự không nghĩ ra biện pháp nào khác. Hạ Tiểu Bạch ngẩng khuôn mặt nhỏ lên. Khẽ cắn môi. Đôi mắt ngấn nước. Đáng thương đến mức khiến người ta mềm lòng. (v﹏v)"Ừm..."" Tử Hàn..."" Có thể..."" Đừng đánh vào mặt được không..."" Nếu Thu Hi biết..." Mặc Tử Hàn ngẩn người. Đôi mắt đen láy của Hạ Tiểu Bạch long lanh nước. Khuôn mặt trắng bệch vì sợ. Hai má lại ửng hồng nhè nhẹ. Nét sợ hãi mỏng manh ấy. Lại khiến gương mặt vốn đã đẹp... Càng làm người ta không nỡ xuống tay. Kỹ năng bị động "Mê Hoặc" tiếp tục phát huy tác dụng... Trong khoảnh khắc ấy. Mặc Tử Hàn chỉ cảm thấy... Hạ Tiểu Bạch đáng yêu quá mức. Nhìn vẻ mặt tủi thân kia. Trong lòng hắn thoáng dao động." Tử Hàn!"" Đừng nóng!"" Mọi người đều là anh em mà!" Triệu Trình và những người khác vội vàng lao tới. Chu Thanh giữ chặt cánh tay phải của Mặc Tử Hàn. Triệu Trình ôm lấy cánh tay trái. Lý Lương đứng chắn giữa hai người." Bình tĩnh!"" Phải bình tĩnh!" Mặc Tử Hàn bị ba người giữ cứng. Không nhúc nhích nổi. Chỉ khoảng ba giây sau. Hắn hoàn hồn. Nghĩ đến việc vừa rồi... Mình lại thấy Hạ Tiểu Bạch đáng yêu? Một cảm giác xấu hổ đến cực điểm khiến hắn chỉ muốn tìm cái lỗ chui xuống. Mình bị làm sao vậy? Sao lại có hứng thú với một tên ẻo lả? Chắc chắn mình có vấn đề rồi! Hắn nổi giận. Hất mạnh." Mẹ kiếp!"" Các cậu giữ tôi làm gì?!" Triệu Trình và Chu Thanh dốc hết sức. Vẫn bị hắn hất văng ra ngoài. Ngã lăn xuống đất. Có thể tưởng tượng. Sức bộc phát của Mặc Tử Hàn khủng khiếp đến mức nào. Ầm! Hắn tung một quyền. Đấm thủng luôn mặt bàn gỗ bên cạnh. Để lại một lỗ lớn." Hạ Tiểu Bạch!"" Cứ chờ đấy!"" Ông đây sẽ còn quay lại!" Ném lại một câu. Mặc Tử Hàn tức tối bỏ đi.... Ra khỏi tòa nhà học. Đứng dưới ánh nắng. Hắn vẫn không hiểu nổi. Rốt cuộc vừa rồi mình bị gì vậy? Mình bị Hạ Tiểu Bạch mê hoặc? Không được. Không thể nào. Hay là... Mình nhịn quá lâu? Nghĩ kỹ mới nhớ. Từ trước đến giờ... Hắn còn chưa từng có bạn gái. Chắc chắn là do độc thân suốt mười chín năm. Lâu ngày không tiếp xúc con gái. Nên mới nảy sinh suy nghĩ ghê tởm với một tên con trai lớn lên quá xinh. Thấy gần đó có bồn rửa tay. Hắn lập tức bước tới. Rửa sạch tay. Rồi vốc nước tạt lên mặt. Muốn cho mình tỉnh táo hơn. Đúng lúc ấy. Một bóng người xuất hiện phía sau." Ồ..."" Lâu rồi không gặp."" Mặc Tử Hàn." Mặc Tử Hàn hơi khựng lại. Quay đầu nhìn. Đó là một chàng trai cao gần bằng hắn. Gương mặt giống hắn tới chín phần mười. Bên cạnh còn ôm eo một cô gái gợi cảm. Đang cười híp mắt nhìn hắn. Nói thật. Mặc Tử Hàn chẳng có chút thiện cảm nào với người này. Dù sao... Hai người từ nhỏ đã đánh nhau đến lớn. Nếu muốn phân biệt hai anh em. Thì chỉ cần nhìn ánh mắt và biểu cảm. Mặc Tử Hàn lúc nào cũng mặt lạnh. Không cảm xúc. Còn người đối diện. Trên gương mặt đẹp trai luôn treo nụ cười ngả ngớn. Trông vừa phong lưu. Lại rất dễ gần." Ha."" Lâu rồi không gặp nhé, Tử Hàn." Mặc Tử Hàn chỉ lạnh nhạt liếc anh một cái. Phủi nước trên tay." Ừ."" Lâu rồi."" Rồi sao?"" Đừng chắn đường tôi." Người kia buông cô gái bên cạnh ra. Khoác vai Mặc Tử Hàn. Cười toe toét." Ba năm không gặp."" Chú em chẳng hề nhớ ông anh này."" Làm anh đau lòng quá." Người vừa xuất hiện... Không ai khác. Chính là Mặc Tử Hiên. Tên đã trêu chọc Hạ Tiểu Bạch tối hôm trước... Và vô tình để Mặc Tử Hàn phải gánh oan.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn