Chương 118: Bị ép mặc nữ trang?
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~17 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Lời của Diệp Tử Hiên khiến Hạ Tiểu Bạch hoàn toàn ngơ ngác.
Sao cậu ta lại biết tối qua chị cậu cố ý quyến rũ mình?!
(ꐦ°᷄д°᷅) Đôi mắt đẹp của Hạ Tiểu Bạch đầy vẻ nghi ngờ nhìn Diệp Tử Hiên.
— Thành thật khai báo đi!
— Hai chị em các cậu đang bày trò gì vậy?
— Nhìn kiểu này thì cậu cũng có phần trong đó đúng không?!
Diệp Tử Hiên biết mình lỡ miệng.
Vội vàng lắc đầu như trống bỏi, cố gắng phủ nhận đến cùng.
— Không... không có đâu!
— Tiểu Bạch ca nghĩ gì vậy?
— Em với chị em thì có ý đồ xấu gì được chứ?
Bị đôi mắt lạnh như pha lê của Hạ Tiểu Bạch nhìn chằm chằm, cậu ta bất giác đỏ mặt.
Lập tức quay đầu sang hướng khác, hoàn toàn không dám đối diện.
Gương mặt hoàn mỹ không chút tì vết kia.
Mang theo vài phần lạnh lùng cùng ánh mắt sắc bén.
Diệp Tử Hiên hoàn toàn rối loạn trong lòng.
Tại sao mình lại thấy ngượng chứ?
Ở trường có biết bao nữ sinh xinh đẹp vây quanh ríu rít.
Cậu còn chưa từng cảm thấy khó xử chút nào.
Nhưng Tiểu Bạch ca là con trai mà!
Chẳng lẽ...
Mình có xu hướng thích con trai?!
Diệp Tử Hiên bắt đầu nghi ngờ nghiêm túc về xu hướng giới tính của bản thân.
Hạ Tiểu Bạch thấy dáng vẻ kỳ lạ của cậu ta.
Mặt đỏ như vậy là sao?
Cậu đưa tay sờ thử trán Diệp Tử Hiên.
— Tử Hiên, nhóc không sao chứ?
— Bị bệnh à?
Cảm nhận được bàn tay mềm mại không xương của Hạ Tiểu Bạch đặt lên trán mình.
Làn da trắng mịn tỏa ra hương hoa dành dành thoang thoảng.
Mặt Diệp Tử Hiên càng đỏ hơn.
Đỏ tới mức giống hệt gan heo.
Cậu thật sự sắp chịu không nổi người anh họ yêu nghiệt này rồi.
— Tiểu Bạch ca...
— Em về phòng nghỉ trước đây.
Hạ Tiểu Bạch hơi nhíu mày: — Tên nhóc này.
— Nếu thật sự bị bệnh thì nhớ nói với anh đấy.
— Đừng có cố chịu.
Vừa nói, nàng vừa tiện tay xoa đầu cậu.
Trong lòng cũng có chút cảm khái.
Chỉ mới vài năm.
Thằng nhóc này đã cao hơn mình rồi.
Diệp Tử Hiên lúng túng né đi.
— Làm ơn đi.
— Em lớn rồi.
— Đừng có xoa đầu em như hồi nhỏ nữa được không?
Hạ Tiểu Bạch thở dài: — Quả nhiên là lớn thật rồi.
— Anh cũng chẳng quản nổi hai chị em các cậu nữa.
Nói tới đây, cậu bỗng hỏi: — Đúng rồi.
— Chị cậu có đang yêu không?
— Hoặc có nam sinh nào theo đuổi chị cậu không?
Diệp Tử Hiên gãi đầu: — Người theo đuổi chị em trong trường nhiều lắm.
— Mỗi dịp Valentine bàn học đều chất đầy hoa hồng.
— Thầm thích có.
— Công khai theo đuổi có.
— Liếm cẩu thì càng không thiếu.
— Nhưng chị em chẳng để mắt tới ai cả.
Nghe vậy Hạ Tiểu Bạch mới hơi thở phào.
— Tức là chị cậu chưa yêu ai?
Diệp Tử Hiên cười đầy ẩn ý: — Tiểu Bạch ca...
— Anh thích chị em à?
Hạ Tiểu Bạch vốn là lão hồ ly nhiều năm.
Ngoài mặt chẳng để lộ chút sơ hở nào.
Cậu nghiêm túc đáp: — Nói linh tinh gì vậy?
— Loại con gái nhỏ như Diệp Lâm anh chẳng hứng thú đâu.
— Ba mẹ các cậu đã dặn anh qua điện thoại biết bao lần phải trông chừng hai chị em rồi.
— Anh nói cho cậu biết nhé.
— Ngoài xã hội bây giờ tra nam tra nữ nhiều vô kể.
— Tâm cơ đứa nào cũng sâu hơn đứa nào.
— Đặc biệt là những kẻ hay nói lời ngọt ngào bên cạnh cậu.
— Càng đẹp trai đẹp gái thì càng phải đề phòng.
— Mười người có đến chín người là tra nam tra nữ.
Diệp Tử Hiên nhún vai: — Dù sao em cũng chẳng định yêu đương.
— Còn chị em...
— Thật ra gần đây em phát hiện chị ấy khá thân với một nam sinh trong trường.
— Hai người đều là thành viên hội học sinh.
— Cho nên thường xuyên ở cùng nhau.
Nghe đến đây.
Hạ Tiểu Bạch lập tức cảnh giác cực độ.
Cái gì?!
Thật sự có kẻ không sợ chết dám tán tỉnh Diệp Lâm nhà mình?!
(ꐦ°᷄д°᷅) Tức đến mức cậu phải cắn ngón tay.
Không được!
Tuyệt đối không được!
— Tử Hiên!
— Cậu có ảnh tên đó không?
— Anh muốn xem thử hắn trông như thế nào.
— Dám theo đuổi Diệp Lâm nhà anh!
Diệp Tử Hiên lấy điện thoại mở diễn đàn trường học.
Rất nhanh đã tìm được ảnh.
— Tiểu Bạch ca, chính là tên này.
Hạ Tiểu Bạch ghé đầu tới xem.
Nhìn bức ảnh trên diễn đàn.
Lập tức cảm thấy vừa ghen tị vừa khó chịu.
Không ngờ thật sự là một tên cực kỳ đẹp trai.
Nhìn qua cũng biết rất có tiền.
Từ đầu tới chân đều là hàng hiệu.
Đôi giày hắn đang mang Hạ Tiểu Bạch còn nhận ra.
Chính là đôi Air Jordan XI Adapt từng gây sốt một thời gian trước.
Có thể điều khiển bằng ứng dụng điện thoại, còn hỗ trợ sạc không dây.
Hạ Tiểu Bạch nhìn Diệp Tử Hiên: — Tên này có lai lịch gì?
— Trông có vẻ rất ngầu.
Diệp Tử Hiên đáp: — Hắn rất nổi tiếng trong trường.
— Nhà giàu.
— Học giỏi.
— Lại còn là chủ tịch hội học sinh.
— Có thể xem là nhân vật phong vân của trường bọn em.
Giọng cậu đầy vẻ khó chịu.
— Tên này luôn theo đuổi chị em.
— Dù sao em cũng không ưa hắn.
— Nhưng ngoài mặt thì chẳng tìm ra khuyết điểm gì.
— Còn được chọn làm thanh niên tiêu biểu của thành phố nữa.
Hạ Tiểu Bạch lập tức hỏi: — Vậy chị cậu có thích hắn không?!
Diệp Tử Hiên dang tay: — Anh tự đi hỏi chị em đi.
— Chuyện của chị ấy có bao giờ kể cho em đâu.
— Thôi em về phòng xem phim đây.
Nói xong.
Diệp Tử Hiên trở về phòng.
Còn cẩn thận khóa trái cửa rồi kéo thử vài lần để kiểm tra.
Tránh lặp lại chuyện lần trước.
Mãi tới chiều tối.
Diệp Lâm mới kéo thân thể mệt mỏi trở về nhà.
Sau khi tắm xong.
Cô trực tiếp nằm dài trên ghế sofa.
Ôm chiếc gối trong lòng.
Thỉnh thoảng lại nhìn Hạ Tiểu Bạch bên cạnh như muốn nói điều gì đó.
Nhưng rồi lại ngại ngùng không mở miệng.
Hạ Tiểu Bạch cũng nhìn cô.
Diệp Lâm lập tức kiêu ngạo quay đầu sang chỗ khác.
Bày ra dáng vẻ tiểu công chúa cao ngạo.
Thấy vậy, Hạ Tiểu Bạch chỉ đành mặt dày ngồi xuống bên cạnh.
Cậu nhất định phải hỏi rõ chuyện yêu đương của Diệp Lâm.
Nhưng còn chưa kịp mở miệng.
Diệp Tử Hiên đã từ trong phòng đi ra.
Vừa vỗ bụng vừa than: — Chị à!
— Bao giờ mới có cơm thế?
— Em sắp chết đói rồi!
Nhìn thấy hai người ngồi cạnh nhau.
Cậu ta lập tức cười ngượng: — À...
— Em không làm phiền hai người chứ?
Diệp Lâm lườm cậu một cái: — Đúng là ăn rồi chỉ biết nằm.
— Trong tủ có mì gói đấy.
Nói được nửa câu.
Cô lại thở dài.
— Thôi bỏ đi.
— Để chị nấu cho hai người luôn.
Một đêm trôi qua trong yên bình.
Sáng hôm sau.
Trong giấc mơ, Hạ Tiểu Bạch vừa trải qua khoảng thời gian ngọt ngào cùng Thu Hi.
Khi tỉnh dậy.
Việc đầu tiên cậu làm là vào phòng tắm thay quần ngủ.
Dòng nước mát lạnh chảy xuống cơ thể trắng nõn.
Đến khi bơm dầu gội lên tay rồi vuốt lên đầu.
Cậu đột nhiên sững người.
Trong cơn ngái ngủ.
Cuối cùng mới nhận ra một chuyện.
Mái tóc của mình...
Đã dài tới tận eo!
Hạ Tiểu Bạch ngơ ngác nhìn mái tóc dài đang trôi trong làn nước.
— Tóc mình đổi từ khi nào vậy?!
Nàng vội mở giao diện chỉnh sửa kiểu tóc.
Kết quả càng khiến nàng chết lặng.
Kiểu tóc trung tính đã bị khóa hoàn toàn.
Không thể sử dụng nữa.
Còn chưa kịp phàn nàn.
Giọng nữ máy móc của hệ thống đã vang lên.
— Để ký chủ thích nghi tốt hơn với cuộc sống của một cô gái thực thụ.
— Kể từ bây giờ, ký chủ chỉ được phép để tóc dài ngang eo và mặc nữ trang.
— Thời gian kết thúc do hệ thống toàn quyền quyết định.
— Đương nhiên hệ thống rất dân chủ.
— Mỗi tuần sẽ cho phép ký chủ có một ngày khôi phục cách ăn mặc bình thường.
— Nếu cưỡng ép mặc nam trang, ký chủ sẽ bị điện giật trừng phạt.
Nghe xong.
Hạ Tiểu Bạch suýt nữa trợn trắng mắt ngất tại chỗ.
— Làm ơn đi!
— Em họ và em gái họ của tôi còn ở đây!
— Bắt tôi mặc nữ trang?!
— Hay là giết tôi luôn đi!
Hệ thống tiếp tục nói: — À đúng rồi.
— Bổ sung thêm một điều.
— Không được dùng đai quấn ngực.
— Phải hoàn mỹ thể hiện vóc dáng của ký chủ.
Ngay lúc đó.
Một luồng ánh sáng trắng xuất hiện.
Một bộ váy trắng tinh khiết tỏa ánh hào quang chậm rãi rơi xuống tay cậu.
Từ áo lót cho tới nội y đều mang màu trắng thuần khiết.
Kiểu buộc dây mềm mại.
Khóe miệng Hạ Tiểu Bạch giật liên hồi.
— Đừng nói là bắt tôi mặc cái này ra ngoài nhé?
Hệ thống đáp ngay: — Chúc mừng ký chủ trả lời chính xác.
— Nhưng không có phần thưởng đâu~ (*ˊᵕˋ)✩︎‧₊ — Mau mặc thử đi.
— Một tiên tử váy trắng tóc dài ngang eo.
— Chắc chắn sẽ khiến toàn bộ đàn ông trên thế gian phải say mê.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn