Chương 96: Hoạt động kỳ nghỉ hè
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Liễu Y Nhiên có chút lúng túng, tay chân luống cuống lau tay, miễn cưỡng cười nói:
"Xin lỗi… tôi chỉ tình cờ đi ngang qua thôi, không cố ý làm phiền hai người đâu."
Gương mặt tuyệt mỹ của Sở Thu Hi đầy vẻ nghi ngờ:
"Sao tôi có cảm giác cô núp một bên nhìn trộm khá lâu rồi nhỉ?"
Liễu Y Nhiên lập tức lắc đầu nguầy nguậy, chột dạ giải thích:
"Thật sự tôi chỉ mới đi ngang qua thôi!"
"Ban đầu tôi chỉ muốn tìm học tỷ Hạ Hiểu Bạch để giao lưu một chút…"
"Không ngờ hai người…"
"Xin lỗi nhé."
Nói xong liền xám xịt bỏ đi.
Sở Thu Hi cạn lời, nhưng vẫn không nhịn được nhắc:
"Bên kia là nhà vệ sinh… không phải lối ra…"
Liễu Y Nhiên phất tay:
"Vừa hay tôi đang mắc tiểu…"
Hạ Tiểu Bạch: …………
Sở Thu Hi: "Đúng là khó hiểu…"
Cô nắm tay Hạ Tiểu Bạch chuẩn bị rời đi thì lại bị một đám người vây quanh.
Triệu Trình, Chu Thanh, Đào Na Na cùng đám bạn trong lớp đều bao lấy Hạ Tiểu Bạch ở giữa.
Ánh mắt ai nấy đều đầy vẻ không thể tin nổi.
Cho dù Hạ Tiểu Bạch chỉ đứng yên không nhúc nhích, bộ nữ Tống phục màu xanh nhạt vẫn tôn lên thân hình uyển chuyển của cậu như một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ không chút tỳ vết.
Từng cử chỉ giơ tay nhấc chân đều toát ra khí chất tao nhã, mê người như thiếu nữ bước ra từ thi ca.
Triệu Trình cùng Phùng Béo ôm chặt lấy nhau.
Trên mặt vừa kinh diễm vừa khó tin, miệng há to đến mức muốn rớt cằm.
"Tiểu Bạch… nếu tôi nói giờ cậu là nữ thần của tôi, cậu sẽ không đánh tôi chứ?"
Hạ Tiểu Bạch đưa tay đỡ trán:
"Chắc chắn sẽ."
"Mà còn đau lắm nữa." (ꐦ°᷄д°᷅)
"Tuyệt đối đừng có ý nghĩ gì với tôi."
"Tôi là người đàn ông mà các cậu vĩnh viễn không chiếm được." (vẻ mặt kiêu ngạo) Đào Na Na thì đã muốn tập kích bộ ngực của Hạ Tiểu Bạch rồi.
"Tiểu Bạch! Cậu độn lên còn to hơn của tôi luôn đó! Cho tôi bóp thử được không?"
Sở Thu Hi lập tức bật chế độ bảo vệ vợ, chắn trước mặt Hạ Tiểu Bạch, đôi mắt đẹp nhìn Đào Na Na.
"Đào Na Na!"
"Tiểu Bạch là người của tôi, không được làm loạn đâu nhé."
Đào Na Na đầy thất vọng:
"Chị Thu Hi đúng là bảo vệ chồng ghê…" (⁍̥̥̥᷄д⁍̥̥̥᷅ ू)
"Dù sao cũng là đồ độn thôi mà, cho tôi sờ chút có mất miếng nào đâu…"
Trong lòng Sở Thu Hi cười khẩy.
Ngực thật của Tiểu Bạch nhà cô còn lớn hơn cái sân bay của Đào Na Na nhiều.
(*ˊᵕˋ)✩︎‧₊ Hạ Tiểu Bạch cười nhạt:
"Được rồi, giải tán rồi."
"Ngày mai nghỉ hè, mọi người vẫn nên về dọn hành lý đi."
Chu Thanh thở dài:
"Tiểu Bạch, cậu giành quán quân đó!"
"Chẳng lẽ không nên ra ngoài ăn mừng sao?"
"Cậu cũng nói mai nghỉ hè rồi, hành lý tụi này dọn xong hết cả."
"Uống rượu, nhảy múa, karaoke, nguyên combo xuyên đêm luôn!"
Đào Na Na, Chu Thanh, Triệu Trình cùng đám người hưng phấn hú hét.
"Đúng vậy! Tối nay phải là đêm cuồng hoan mới đúng!"
Sở Thu Hi cũng không muốn Hạ Tiểu Bạch mất hứng.
Quả thật nên chúc mừng một chút.
"Tiểu Bạch, nếu anh muốn đi thì cứ đi."
"Bên hội học sinh vẫn còn việc chưa xử lý xong, còn phải dọn dẹp hội trường nữa."
Hạ Tiểu Bạch có chút do dự.
Sở Thu Hi dùng đầu ngón tay vuốt mấy sợi tóc trước trán cô rồi hôn nhẹ lên đó.
"Không sao."
"Em đâu phải kiểu vợ quản nghiêm."
"Chơi vui vẻ nhé."
Hạ Tiểu Bạch gật đầu, quay sang mọi người nở nụ cười khuynh thành.
"Đợi tôi đi tẩy trang rồi thay đồ cái đã."
Triệu Trình cùng Đào Na Na liếc nhau một cái rồi trực tiếp kéo Hạ Tiểu Bạch lên xe.
"Giữ nguyên bộ váy với lớp trang điểm này đẹp quá rồi! Không cần thay đâu!"
Hạ Tiểu Bạch nhịn không được chửi thề:
"Thì ra các cậu đã có âm mưu từ trước!"
"Đến xe cũng thuê xong rồi!"
Bên cạnh còn có hai cô gái xinh đẹp khác.
Đều là người tham gia cuộc thi tối nay trong lớp: Phong Tiểu Tịnh và Ngô Lệ Tuyền.
Vốn dĩ họ đã là mấy nữ sinh xinh đẹp nhất lớp rồi.
Da trắng mặt xinh.
Tối nay còn trang điểm cực kỳ tinh tế.
Phong Tiểu Tịnh thuộc kiểu nhỏ nhắn đáng yêu, cao chưa tới mét rưỡi, mặc váy liền thân.
Nhưng thân hình lại vô cùng bốc lửa.
Kiểu khiến người ta nghi ngờ cô đem cả đu đủ gắn lên người.
Thuộc dạng nam sinh nhìn vào là không rời mắt nổi.
Ngô Lệ Tuyền thì cao ráo hơn, khoảng mét sáu.
Tóc đen dài thẳng, mặt trái xoan, mắt to, đôi chân dài được bọc trong tất đen phối giày thể thao.
Hai người đều dùng ánh mắt kinh diễm nhìn Hạ Tiểu Bạch.
Trong mắt vừa hâm mộ vừa ghen tị.
Một nam sinh lại còn đẹp hơn cả các cô gái như họ, ai mà không ghen cho được.
Phong Tiểu Tịnh làm bộ tiểu ma nữ:
"(⊙o⊙) Wow! Tiểu Bạch đẹp quá đi! Cho tôi ôm một cái được không?"
Ngô Lệ Tuyền cũng không chịu thua:
"Đương nhiên là phải cho tôi ôm rồi~ trai đẹp mỹ nữ tôi đều thích."
Đào Na Na thấy vậy lập tức chắn trước mặt Hạ Tiểu Bạch.
"Tôi nói hai người các cậu đúng là nữ lưu manh!"
"Tiểu Bạch là bạn trai của chị Thu Hi đó, đừng động tay động chân được không?"
Phong Tiểu Tịnh chống nạnh không phục.
"Dù sao chị Thu Hi cũng không ở đây."
"Tôi có làm gì Tiểu Bạch thì cũng được mà."
Hạ Tiểu Bạch: ………… còn có chuyện tốt như vậy sao? (ಡωಡ) Đào Na Na ngẩng đầu đầy kiêu hãnh:
"Tôi đã nhận nhiệm vụ từ chị Thu Hi!"
"Phải bảo vệ Tiểu Bạch toàn trình."
"Tuyệt đối không cho hai nữ lưu manh các cậu làm loạn!"
Ngô Lệ Tuyền vừa cuốn tóc vừa cười khẽ:
"Tôi chỉ sợ cậu giám thủ tự đạo thôi."
Mặt Đào Na Na lập tức đỏ bừng.
Cô đúng là có suy nghĩ đó thật…
Định bụng tối nay lúc cô nam quả nữ thì…
Nhưng ngoài mặt vẫn mạnh miệng:
"Mấy cậu nghĩ nhiều rồi!"
"Tôi Đào Na Na là loại phụ nữ đó sao?!"
Cứ như vậy, ba cô gái mỗi người một ý đồ ngồi lên xe.
Tám người thuê hai chiếc xe bắt đầu chạy trong màn đêm.
Đào Na Na, Hạ Tiểu Bạch, Phong Tiểu Tịnh và Ngô Lệ Tuyền một xe.
Chu Thanh, Lý Lương, Phùng Béo cùng Triệu Trình một xe.
Hạ Tiểu Bạch ngồi ghế phụ nhìn Đào Na Na lái xe…
Nữ tài xế…
Cậu thử dò hỏi:
"Na Na tiểu thư… cậu lái ổn chứ?"
"Đằng sau còn hai mạng người nữa đó."
Đào Na Na vỗ ngực cười tươi:
"Đùa à!"
"Năm nhất tôi đã lấy bằng lái rồi!"
"Tài xế lão làng đó nhé!"
"Yên tâm đi, kỹ thuật lái xe của tôi đỉnh lắm…"
"Mọi người ngồi vững nha!" (ง •̀_•́)ง Đào Na Na lại tăng tốc.
Vù vù vù!
Nửa tiếng sau, mọi người đến một khu sơn trang điền viên.
"Đêm nay chúng ta ở đây luôn đi."
Hạ Tiểu Bạch xuống xe, kinh ngạc nói:
"Mọi người chuẩn bị kỹ thật đó."
"Ngay cả chỗ cũng đặt trước luôn."
"Nhưng nơi này chắc đắt lắm nhỉ?"
Đào Na Na cười khúc khích:
"Cũng không mắc đâu."
"Dạo này sinh viên nghỉ hè nhiều nên chỗ này giảm giá lớn cho sinh viên."
"Mà vé của cậu Chu Thanh trả giúp rồi."
"Haiz, đúng là một con cún liếm tốt mà."
Chu Thanh vừa xuống xe liền hắt xì một cái, xoa xoa tay.
"Sao tôi cứ có cảm giác gần đây có người nói xấu sau lưng mình nhỉ?"
"Đừng để tôi biết là ai, không tôi đập chết hắn."
Triệu Trình vỗ vai hắn:
"Anh em à, là do cậu hư quá thôi."
"Tối nay đừng tranh gái với tôi nữa."
"Năm nam ba nữ không đủ chia đâu."
Phùng Béo cười hề hề:
"Tiểu Bạch cũng tính là nam à?" (ಡωಡ) Lý Lương nghiêm túc nói:
"Tổng cộng tám người, ghép được bốn cặp."
"Tôi chịu thiệt một chút ở cùng Tiểu Bạch, hai thằng đàn ông ngủ chung."
"Mấy cậu với ba cô gái tự do phát huy."
"Sau này đừng nói lão đại không chăm sóc các cậu nhé."
Ba người đồng loạt giơ ngón giữa với Lý Lương.
Triệu Trình nói:
"Đàn bà như quần áo, anh em như tay chân."
"Tiểu Bạch là anh em của tôi, tôi tuyệt đối không chấp nhận cụt tay cụt chân."
Hạ Tiểu Bạch vén tà váy xanh bước xuống xe.
Nói thật, mặc váy đúng là rất phiền.
Đáng tiếc đám người này không cho cô thời gian thay đồ.
Sau khi xuống xe, cô lười biếng vươn vai.
Thân hình uyển chuyển hoàn mỹ lập tức hiện ra trước mắt mọi người.
Tóc xanh xõa dài đến eo.
Đôi tay ngọc mềm mại như củ sen vươn ra.
Gương mặt tinh xảo mê hoặc chúng sinh.
Gió lạnh khẽ thổi.
Tà váy lay động, thi thoảng lộ ra một đoạn chân dài trắng nõn khiến người ta hoa mắt thần mê.
Dù thế nào đi nữa— Tất cả mọi thứ của cô đều khiến bảy người còn lại ngây dại.
Ai nấy đều nuốt nước miếng.
Thật muốn lập tức ôm vị tiên tử tuyệt sắc trước mắt vào lòng mà cưng chiều.
Khóe môi Hạ Tiểu Bạch cong lên thành đường cong mỹ lệ.
Ánh mắt trong veo như băng tinh đảo qua từng người.
Đôi mắt to chớp chớp, rực rỡ như hoa đào.
"Mọi người đứng ngây ra đó làm gì?"
"Không vào trong à?"
"Còn nữa…"
"Từng người các cậu lau nước miếng đi!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn