Chương 113: Diệp Lâm
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~19 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Diệp Tử Hiên ngơ ngác nhìn cô gái tóc ngắn xinh đẹp như tranh trước mặt.
Quan sát kỹ thì đúng là có vài phần giống Tiểu Bạch ca của mình.
Chẳng qua chỉ mới một năm không gặp, Tiểu Bạch ca lại càng… nữ tính hơn trước.
Cũng xinh đẹp hơn hẳn, đến mức khiến cậu nhìn mà tim cũng rung động.
Gương mặt thanh lệ vô song, kết hợp với đôi mắt linh động như biết nói, khiến người ta chỉ cần nhìn một lần đã không nỡ làm tổn thương cô.
Đặc biệt là đôi chân dài thon thả trắng nõn kia, bàn chân trần mềm mại non mịn.
Khiến người ta hận không thể ôm lên mà nghịch một phen.
Nghĩ đến đây, Diệp Tử Hiên lập tức nổi da gà toàn thân.
Mình sao có thể có loại suy nghĩ này với Tiểu Bạch ca được chứ?
Quá tà ác rồi!
Hạ Tiểu Bạch bước đôi chân dài gợi cảm mê người, cười híp mắt đi đến trước mặt Diệp Tử Hiên.
Đắc ý nhìn cậu: — Tử Hiên, còn không mau rót trà xin lỗi anh đây.
— Cẩn thận anh méc ba em, tiền tiêu vặt của em coi như xong đời.
Diệp Tử Hiên nhìn đến ngẩn người, căng thẳng lấy ra một chai coca: — Cầm đi… cho anh đó.
Hạ Tiểu Bạch hài lòng gật đầu, bàn tay ngọc tinh xảo trắng nõn nhận lấy lon coca.
Sau đó còn nở nụ cười dịu dàng với cậu: — Tử Hiên~ ngoan nào.
Ánh mắt cùng khóe môi mang theo phong tình mê hoặc chúng sinh, đôi môi anh đào mỏng khẽ cong lên nụ cười quyến rũ như đang chờ đợi và dụ dỗ người khác.
Diệp Tử Hiên suýt nữa hồn lìa khỏi xác, vội vàng nói: — Em về phòng trước đây!
Cậu cảm thấy Hạ Tiểu Bạch quá yêu nghiệt, ở cạnh lâu chắc chắn sẽ bị bẻ cong mất.
Thà về phòng xem phim còn hơn.
Khóe môi Hạ Tiểu Bạch hơi nhếch lên.
Nhóc con, chỉ bằng em mà cũng muốn đấu với bổn tiểu thư? Còn non lắm.
Trở lại phòng khách.
Hạ Tiểu Bạch chán chường mở TV, vừa hay thấy chương trình tạp kỹ của Huỳnh giáo chủ với An Tư Tư.
Cậu hứng thú gác đôi chân dài lên bàn, tiện tay lấy một bịch snack.
Thời gian trôi qua rất nhanh…
Mặt trời treo cao giữa trời, cái nóng mùa hè cũng dần tăng lên.
Bên ngoài khu dân cư vang lên tiếng ve khe khẽ, còn có tiếng trẻ con nô đùa trong kỳ nghỉ.
Hạ Tiểu Bạch giơ cánh tay trắng như tuyết lên duỗi lưng.
Lúc này đã là mười hai giờ trưa.
— Con nhóc Diệp Lâm này sao còn chưa về nữa. Không ngủ qua đêm ở nhà thì thôi đi, đến trưa cũng chẳng thấy bóng dáng đâu.
Đúng lúc ấy, bên ngoài cửa truyền đến tiếng nói chuyện.
Hình như là Diệp Lâm… với một nam sinh nào đó!!!!
Hạ Tiểu Bạch lập tức đứng dậy đi đến trước cửa.
Đôi mắt to nhìn qua mắt mèo trên cửa.
Bên ngoài là một nam một nữ, một trong số đó chính là Diệp Lâm.
Diệp Lâm cười tươi vẫy tay tạm biệt nam sinh kia.
Trong lòng Hạ Tiểu Bạch lập tức dâng lên cảm giác như chiếc áo bông nhỏ mình chăm sóc hơn mười năm nay sắp bị heo ủi mất rồi.
Mặc dù lớn lên rồi biến thành cái áo bông đen tối một chút.
Nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến việc Hạ Tiểu Bạch luôn rất cưng chiều vị công chúa ngạo kiều này.
Sau khi nam sinh rời đi, Diệp Lâm vừa ngân nga vừa mở cửa.
Nhưng cô không để ý phía trước có người.
Cái đầu nhỏ trực tiếp đụng vào thân thể ai đó, mềm mại thơm tho.
Diệp Lâm ôm cái mũi lùi lại một bước.
Khi ngẩng đầu lên, đập vào mắt cô là một gương mặt tinh xảo đến cực điểm.
Dung nhan thanh lệ như thơ như họa phối hợp với đôi mày hơi nhíu lại, đang đánh giá cô.
Cô nghi hoặc hỏi: — Người đẹp, chị là ai vậy?
Hạ Tiểu Bạch nhìn thiếu nữ trước mặt.
Khuôn mặt xinh đẹp được trang điểm tinh tế, tóc dài xõa vai.
Bộ váy bó sát hoàn toàn không che nổi vòng ngực 36D, vòng eo nhỏ nhắn mảnh mai, thật khó tưởng tượng cô làm sao chịu nổi sức nặng trước ngực.
Dưới váy xếp ly là đôi chân dài thẳng tắp.
Diệp Lâm phát hiện ánh mắt đối phương có chút lưu manh, vội vàng che ngực, đôi mắt đẹp đầy cảnh giác, khuôn mặt đỏ bừng.
Chẳng lẽ đối phương là les?!
Khoan đã!
Ánh mắt của người phụ nữ này… sao lại giống ánh mắt biến thái của Tiểu Bạch ca khi nhìn mình vậy?
Đột nhiên cô nghĩ ra điều gì đó.
Khó trách cảm thấy vị tiểu thư xinh đẹp này rất quen mắt.
Cô ấy và Tiểu Bạch ca… dường như cực kỳ giống nhau!
Diệp Lâm nhíu mày cảnh giác hỏi: — Xin hỏi chị là ai? Sao lại đứng trước cửa nhà tôi?
Hạ Tiểu Bạch ôm trán: — Nếu anh nói anh là Hạ Tiểu Bạch… em tin không?
Diệp Lâm cười khẩy, vẻ mặt như "quỷ mới tin": — Không tin.
Hạ Tiểu Bạch thở dài bất lực.
— Nhưng anh đúng là Hạ Tiểu Bạch, chuyện này không cần nghi ngờ.
Diệp Lâm tiến lại gần, cẩn thận đánh giá người phụ nữ dám mạo danh Hạ Tiểu Bạch này.
Không thể không nói, đây là một cô gái cực kỳ xinh đẹp.
Đẹp đến mức ngay cả cô — một mỹ nữ — cũng cảm thấy mình bị lu mờ.
Dung nhan thanh tú tuyệt luân, đôi mắt trong veo như pha lê, làn da trắng như tuyết, thân hình thon thả mềm mại, cả người toát ra khí chất khó mà diễn tả bằng lời.
Làn da trắng mịn còn tỏa ra hương hoa dành dành nhàn nhạt.
Thơm đến mức cô nhịn không được muốn tiến tới ngửi vài cái lên làn da trắng nõn ấy.
Đột nhiên cô cảm giác đầu mình bị xoa.
Diệp Lâm ngẩng đầu lên.
Đối phương đang cười híp mắt xoa đầu cô, cổ tay trắng nõn thon dài lắc lư trước mắt.
Mùi hương cơ thể ngọt ngào nồng đậm khiến tim Diệp Lâm đập mạnh.
Cô đứng sững tại chỗ.
Một lúc sau mới hoàn hồn, mặt lập tức đỏ bừng, giơ tay hất tay cô ra: — Chị làm gì vậy!
Hạ Tiểu Bạch chẳng hề để tâm mà cười: Ai bảo đây là Diệp Lâm của cậu chứ.
Hồi nhỏ con nhóc này suốt ngày làm nũng trong lòng cậu.
Đáng yêu vô cùng.
— Trước đây em chẳng phải rất thích Tiểu Bạch ca xoa đầu em sao?
— Anh nhớ có lần em bị lạc ngoài đường, khóc đến thảm thương.
— Vẫn là anh bế em về nhà.
— Em vừa khóc vừa vùi đầu vào ngực anh.
— Còn sống chết đòi anh xoa đầu em nữa.
Khuôn mặt xinh đẹp của Diệp Lâm càng đỏ hơn.
Chuyện này cô đương nhiên nhớ rõ.
Đó là hồi lớp Một tiểu học tan học về nhà, lúc ấy người quá đông nên cô đi theo sau mấy bạn học khác.
Đến khi nhận ra thì đã đi tới con đường xa lạ rồi.
Thật ra cũng không cách nhà quá xa.
Rất nhanh đã được Hạ Tiểu Bạch tìm thấy.
Diệp Lâm có chút tức giận.
Chắc chắn là tên khốn Tiểu Bạch ca kia kể cho người phụ nữ này nghe!
Cô khoanh tay: — Chị là bạn gái của Tiểu Bạch ca đúng không? Hai người hợp nhau trêu tôi à? (눈‸눈) — Tên khốn đó ngay cả chuyện này cũng kể cho chị nghe!
Hạ Tiểu Bạch cạn lời.
Mình còn thành bạn gái của chính mình luôn rồi…
— Làm ơn đi, anh thật sự là Hạ Tiểu Bạch. Hơn nữa anh còn biết rất nhiều bí mật của em nữa.
Ánh mắt Hạ Tiểu Bạch bỗng liếc xuống phía sau Diệp Lâm.
Diệp Lâm cảm nhận được ánh mắt lưu manh ấy, mặt lập tức đỏ lên: — Chị biết cái gì hả!
Hạ Tiểu Bạch cười hắc hắc: — Tôi đương nhiên biết bên mông trái em có một nốt ruồi nhỏ.
Diệp Lâm muốn xỉu luôn rồi.
Đây là chuyện riêng tư cực kỳ kín đáo của cô.
Người biết chuyện này không nhiều.
Hạ Tiểu Bạch chính là một trong số đó.
Dù sao hồi nhỏ bọn họ thường xuyên tắm cùng nhau.
Tất nhiên đó là chuyện lúc còn nhỏ.
Thanh mai trúc mã.
Cô nhìn ánh mắt lưu manh quen thuộc kia, quả thật rất giống Hạ Tiểu Bạch.
Nhưng vẫn chưa dám chắc.
Hạ Tiểu Bạch thấy cô còn chưa tin, đôi mắt đẹp mang theo ý cười đầy trêu chọc: — Hay để anh cởi quần cho em xem tôi có "đại bảo bối" hay không nhé?
Diệp Lâm mặt đen sì: — Đi chết đi! Ai thèm nhìn cái thứ đó của anh! Vô sỉ! Khốn nạn! Lưu manh!
Nói xong trực tiếp lướt qua Hạ Tiểu Bạch đi vào nhà.
Hạ Tiểu Bạch đóng cửa lại rồi đi theo sau: — Tiểu Lâm Lâm lâu vậy không gặp anh, có nhớ anh không?
Khuôn mặt xinh đẹp của Diệp Lâm hơi đỏ lên, quay đầu lại nhìn Hạ Tiểu Bạch với vẻ vô cảm.
— Có thể đừng tự luyến vậy không? Ai nhớ anh chứ.
— Em còn chưa hoàn toàn tin chị là Hạ Tiểu Bạch đâu.
— Khó mà tin được chỉ một năm không gặp mà có thể nữ tính tới mức này… mặc dù từ nhỏ Tiểu Bạch ca đã rất nữ tính rồi.
Hạ Tiểu Bạch… (ー_ー)!!
Hóa ra trong lòng Diệp Lâm, mình luôn rất "ẻo lả".
Gương mặt tuyệt mỹ của cậu hơi giận dỗi.
Diệp Lâm thấy người phụ nữ xinh đẹp nghi là Hạ Tiểu Bạch trước mặt có vẻ tức giận.
Lẽ nào… cô ấy thật sự là Tiểu Bạch ca?
Trong ký ức, Hạ Tiểu Bạch ghét nhất bị người khác nói là nữ tính.
Dù muốn xin lỗi nhưng Diệp Lâm lại không kéo nổi mặt mũi xuống.
Chỉ có thể kiêu ngạo nói: — Thôi được rồi, không nói với anh nữa. Tối nay em sẽ nấu một bữa cho anh ăn vậy.
Nói xong, Diệp Lâm lén lút chui vào phòng Diệp Tử Hiên, không thèm gõ cửa mà trực tiếp xông vào.
Nhưng khi nhìn thấy hình ảnh không thể miêu tả trên màn hình máy tính của em trai…
Khuôn mặt xinh đẹp của cô lập tức đỏ bừng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn