Chương 117: Diệp Lâm có bạn trai rồi sao?
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~20 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Nghe đề nghị của Tô Tĩnh Di, Hạ Tiểu Bạch cũng có chút động lòng.
Làm gia sư bán thời gian quả thật là một công việc không tệ.
Một tiết học đã được hai trăm tệ, lại còn rất tự do.
Cậu mỉm cười với Tô Tĩnh Di: — Nghe có vẻ khá ổn đấy.
— Tôi cũng muốn thử xem sao. Dù gì ở nhà rảnh rỗi cũng chẳng có việc gì làm, kiếm thêm ít tiền tiêu vặt cũng tốt.
Tô Tĩnh Di cười đáp: — Tôi quen khá nhiều người có điều kiện.
— Để tôi hỏi giúp cậu nhé, vài hôm nữa chắc sẽ có tin.
Hạ Tiểu Bạch gật đầu: — Thật sự cảm ơn cậu.
Tô Tĩnh Di xua tay: — Chuyện nhỏ thôi mà, dù sao chúng ta cũng từng là bạn.
— Đến lúc đó tôi sẽ liên lạc với cậu.
— Cậu vẫn còn số điện thoại của tôi chứ?
Hạ Tiểu Bạch hơi đỏ mặt.
Cậu thật sự không có số điện thoại của Tô Tĩnh Di.
— Hay là... chúng ta kết bạn WeChat đi?
Tô Tĩnh Di cũng không nghĩ nhiều, mở mã QR kết bạn của mình ra.
Sau đó cô ấy hỏi: — À đúng rồi Tiểu Bạch, tháng sau có họp lớp đấy, cậu đi không?
Hạ Tiểu Bạch sửng sốt: — Họp lớp?
Nói thật thì từ sau khi tốt nghiệp cấp ba, cậu chưa từng tham gia buổi họp lớp nào.
Năm đầu tiên sau tốt nghiệp từng tổ chức một lần.
Nhưng cậu chỉ đứng nhìn từ xa.
Từ đó về sau cũng chẳng đi nữa.
Tô Tĩnh Di cười: — Cậu không xem thông báo trong nhóm lớp à?
— Tháng sau tổ chức đó.
— Lại có người tài trợ nên chẳng cần đóng góp gì cả, tới ăn miễn phí thôi.
Từ lâu Hạ Tiểu Bạch đã để nhóm lớp ở chế độ không thông báo.
Cậu lấy điện thoại ra xem thử.
Quả nhiên có thông báo họp lớp.
Thời cấp ba, bạn bè của cậu không nhiều.
Chỉ có vài người nhưng đều là những người thật lòng.
Tô Tĩnh Di đặt bàn tay trắng nõn lên vai cậu, mỉm cười tiến lại gần: — Sao nào?
— Có rảnh không?
Hạ Tiểu Bạch cảm thấy có chút khác thường.
Tô Tĩnh Di đứng rất gần.
Khoảng cách giữa hai người gần như sát nhau.
Thậm chí cậu còn ngửi thấy hương thơm nhàn nhạt từ cơ thể đối phương.
Đôi mắt vô thức liếc lung tung.
Tô Tĩnh Di dường như cũng nhận ra ánh mắt ấy.
Cô lần theo hướng nhìn của Hạ Tiểu Bạch.
Khuôn mặt xinh đẹp lập tức đỏ lên.
— Cậu đó!
— Vẫn giống hệt hồi trước.
— Cứ thích lén nhìn người ta.
Cô nàng ngượng ngùng trách móc.
Hạ Tiểu Bạch ngẩn người.
Đúng là hồi trước cậu thường xuyên lén nhìn Tô Tĩnh Di.
Dù sao có một đại mỹ nữ ngồi cùng bàn.
Không liếc vài cái thì còn là con trai sao?
Từ đôi chân dài...
Cho tới vòng ngực...
Thậm chí còn từng cố ý làm rơi bút xuống đất...
Sau đó...
Khụ khụ...
Lúc ấy mọi chuyện đều diễn ra rất thuận lợi.
Chưa từng bị Tô Tĩnh Di phát hiện.
Cũng chưa từng bị mắng.
Hạ Tiểu Bạch còn từng rất tự hào.
Cho rằng kỹ năng nhìn trộm con gái của mình cực kỳ thiên phú.
— Cậu... cậu biết trước đây tôi thường xuyên lén nhìn cậu sao?
Tô Tĩnh Di đưa tay đỡ trán.
Quả nhiên tên này vẫn là một tên đầu gỗ chính hiệu.
— Cậu không nghĩ là tôi chẳng biết những hành động nhỏ với ánh mắt lén lút đó của cậu đấy chứ?
— Thật ra tôi đều biết hết.
╮(๑•́ ₃•̀๑)╭ Hạ Tiểu Bạch muốn ngất luôn.
— Vậy tại sao cậu không mắng tôi?
Tô Tĩnh Di nhìn đồng hồ.
— Được rồi, không nói chuyện với cậu nữa.
— Tôi sắp trễ rồi.
— Hẹn gặp ở buổi họp lớp nhé.
Cô vẫy tay với Hạ Tiểu Bạch.
Sau đó vội vã rời đi.
Chỉ để lại một làn hương thơm thoang thoảng.
Hạ Tiểu Bạch cũng tiện tay đăng ký tham gia buổi họp lớp.
Dù sao cậu cũng đã rất lâu không gặp lại những người bạn cũ thời cấp ba.
Sau khi dạo quanh trung tâm thương mại một vòng.
Lúc trở về nhà đã hơn mười giờ trưa.
Vừa bước vào cửa, Hạ Tiểu Bạch đã thấy Diệp Tử Hiên nằm vật ra ghế sofa.
Trên người nồng nặc mùi rượu.
Nhìn là biết vừa đi uống với đám bạn xấu về.
Tiểu Bạch rót cho cậu ta một cốc nước: — Tử Hiên, em không sao chứ?
— Uống nhiều thế làm gì?
Diệp Tử Hiên chỉ xua tay: — Vui quá nên uống hơi nhiều thôi.
Đúng lúc ấy, Diệp Lâm lau tóc bước ra khỏi phòng.
Rõ ràng vừa mới tắm xong.
Trên gương mặt tinh xảo vẫn còn đọng vài giọt nước.
Cô hơi nhíu mày: — Nhìn là biết tên này lại đi uống rượu với Bân Bân và A Vĩ rồi.
— Ngày nào cũng chơi game cùng nhau còn chưa đủ, giờ còn thi uống rượu.
— Coi chừng chị méc ba mẹ đấy.
Nói xong, cô cầm hộp đựng đàn violin bên cạnh rồi chuẩn bị thay giày ra ngoài.
Hạ Tiểu Bạch hỏi: — Em đi đâu vậy?
Diệp Lâm giơ chiếc hộp đàn lên: — Đương nhiên là đi học violin rồi.
— Em hẹn vài người bạn cùng luyện đàn.
— Có thể sẽ về hơi muộn, hai người tự lo bữa tối đi nhé.
Hạ Tiểu Bạch cảnh giác: — Nam hay nữ?
— Cả nam lẫn nữ.
Diệp Lâm liếc cậu một cái đầy bất lực.
— Chẳng lẽ học violin còn phải phân biệt giới tính nữa à?
— Anh đúng là hết nói nổi.
Cô ngồi xuống ghế sofa mang tất da màu da.
Đôi chân dài thẳng tắp lập tức trở nên mịn màng và quyến rũ hơn.
Ánh mắt Hạ Tiểu Bạch lập tức khóa chặt vào đó.
Cảnh giác cực độ.
Chỉ đi luyện violin thôi mà?
Có cần ăn diện đẹp đến vậy không?
Còn đặc biệt tắm rửa, trang điểm, mang tất nữa chứ.
Thậm chí cậu còn cúi xuống kiểm tra xem Diệp Lâm có mặc quần bảo hộ hay không.
Dù sao chiếc váy ngắn kia chỉ vừa qua đùi.
Còn chưa tới đầu gối.
May mà nhìn thấy bên trong là chiếc quần bảo hộ màu đen.
(Hạ Tiểu Bạch gần như nằm sát đất để nhìn.) Diệp Lâm đỏ mặt.
Vội vàng giữ chặt váy: — Anh định làm gì vậy?!
Hạ Tiểu Bạch cắn đầu ngón tay, vẻ mặt đầy nghi ngờ: — Ăn mặc đẹp thế này...
— Thật sự chỉ là đi luyện violin thôi sao?
— Chẳng lẽ Diệp Lâm có người mình thích rồi?!
Không được!
Tuyệt đối không được!
— Em mới bao nhiêu tuổi mà đã học người ta yêu đương?
— Ít nhất cũng phải lên đại học chứ!
Diệp Lâm khẽ hừ một tiếng.
Vung mái tóc dài.
Khóe môi đỏ mọng cong lên đầy đắc ý: — Chuyện đó không cần anh quản.
(๑>ᴗ<๑) Hạ Tiểu Bạch vẫn chưa bỏ cuộc: — Diệp Lâm, thật ra anh cũng biết kéo violin.
— Hay là dẫn anh theo đi?
— Anh có thể dạy em.
Diệp Lâm trợn mắt nhìn nàng.
Hoàn toàn không tin.
— Anh biết violin?
Hạ Tiểu Bạch ngẩng đầu đầy tự tin: — Đương nhiên.
— Đưa đàn đây, anh kéo cho em nghe một bản.
Diệp Lâm lười tranh luận: — Thôi đi.
— Em không có thời gian dây dưa với anh đâu.
— Sắp trễ rồi.
— Hơn nữa chỗ đó phải đăng ký trước, không thể tùy tiện dẫn người khác theo.
— Tạm biệt nhé, bái bai~ Nói xong liền rời đi.
Hạ Tiểu Bạch lén đi theo phía sau.
Xuống dưới lầu.
Một cảnh tượng khiến nàng tức đến cắn rách đầu ngón tay xuất hiện.
Diệp Lâm vậy mà bước lên ghế phụ của một chiếc SUV Civic màu xanh.
Người lái xe là một người đàn ông rất đẹp trai.
Khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi.
Trời đất ơi!
Thế này còn được sao?!
Tiểu nha đầu mình chăm sóc hơn chục năm...
Làm sao có thể bị con heo khác cướp mất được!
Lúc này tâm trạng Hạ Tiểu Bạch chỉ còn một loại chiếm hữu ích kỷ: Mình không có được thì người khác cũng đừng hòng có!
Thử nghĩ xem.
Một thiếu nữ xinh đẹp mà mình thích từ nhỏ.
Đột nhiên có bạn trai.
Là đàn ông thì ai mà không khó chịu chứ?
☄ฺ(◣д◢)☄ฺ Hạ Tiểu Bạch định đuổi theo.
Nhưng chiếc xe đã biến mất.
Cậu lập tức hạ quyết tâm.
Nếu tên kia thật sự là bạn trai của Diệp Lâm...
Thì cậu sẽ bẻ cong hắn!
Khiến hắn mê đắm mình không thể thoát ra.
Khiến hắn yêu mình đến chết đi sống lại.
Đợi đến lúc tình cảm sâu đậm nhất...
Cậu sẽ đá hắn một cước thật mạnh.
Cho hắn nếm trải cảm giác từ thiên đường rơi xuống địa ngục.
Nghĩ tới đây.
Hạ Tiểu Bạch lập tức gọi điện cho Diệp Lâm.
Ngồi trong xe.
Diệp Lâm nhìn thấy tên người gọi hiện lên trên màn hình.
Tối qua cô đã hy sinh cả sắc đẹp để quyến rũ tên này.
Vậy mà hắn chẳng làm gì.
Bây giờ mới biết quan tâm sao?
Hừ.
Bổn tiểu thư quyết định rồi.
Sẽ trở thành ánh trăng sáng của anh.
Hì hì~ Cô trực tiếp cúp máy.
Người đàn ông ăn mặc lịch lãm bên cạnh hỏi: — Ai gọi vậy?
— Nam hay nữ?
Diệp Lâm cười tươi: — Nam nha~ Người đàn ông nhướng mày đầy hứng thú: — Bạn học à?
— Học kỳ tới là thi đại học rồi.
— Phải chăm chỉ học hành.
— Chuyện yêu đương đợi lên đại học rồi tính.
Diệp Lâm khoát tay: — Biết rồi biết rồi, thầy Tần.
— Thầy còn độc thân cơ mà.
— Lo cho bản thân trước đi.
— Mau tìm cho tụi em một cô giáo chủ nhiệm tương lai đi.
— Bổn tiểu thư trời sinh xinh đẹp.
— Không cần vội.
— Đám con trai trong lớp em còn chẳng lọt mắt xanh đâu.
Tần Mục lập tức câm nín.
Lại bị chính học sinh của mình chế giễu chuyện độc thân.
o(╥﹏╥)o — Thôi được rồi.
— Chúng ta đi đón những bạn học khác trước đã...
Hạ Tiểu Bạch trở về nhà.
Xách nguyên một chậu nước đá.
Đổ thẳng lên người Diệp Tử Hiên đang nằm mê man trên sofa.
Ào!
Diệp Tử Hiên bị lạnh đến bật dậy.
Đang định nổi giận.
Nhưng vừa nhìn thấy gương mặt tức tối của Hạ Tiểu Bạch liền khựng lại.
Đặc biệt là khuôn mặt trắng như tuyết kia.
Ngay cả lúc tức giận cũng đẹp đến không tì vết.
Hoàn mỹ vô cùng.
Bị đôi mắt đẹp ấy nhìn chằm chằm.
Diệp Tử Hiên bất giác đỏ mặt.
Dù cậu cũng không hiểu vì sao bị một người đàn ông nhìn lại đỏ mặt.
— À... Tiểu Bạch ca...
— Chị em lại chọc anh tức giận à?
— Chẳng lẽ tối qua chị ấy không nhịn được...
— Rồi cưỡng ép anh luôn sao?
Diệp Tử Hiên nhớ lại tối qua.
Chính cậu còn bày kế cho chị mình đi quyến rũ Hạ Tiểu Bạch.
Lẽ nào trong lúc quyến rũ...
Chị mình quá thèm thân thể Tiểu Bạch ca...
Nên trực tiếp làm chuyện đó luôn?
Hạ Tiểu Bạch:??????

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn