Chương 131: Diệp Lâm thì có ý đồ xấu gì đâu
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~11 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Nhìn dáng vẻ đỏ mặt ngượng ngùng của Diệp Lâm, Hạ Tiểu Bạch không nhịn được bật cười.
Con nhóc này thật là...
Hạ Tiểu Bạch nhẹ nhàng đặt tay lên sau đầu cô, những ngón tay thon dài luồn qua mái tóc mềm mại.
Rồi cậu khẽ búng lên vầng trán trắng mịn của Diệp Lâm một cái, mỉm cười nói: — Về nhà thôi, Diệp Lâm.
Diệp Lâm ôm trán, vẻ thất vọng thoáng hiện rồi nhanh chóng biến mất.
Ngay sau đó cô lại trở về dáng vẻ kiêu ngạo thường ngày, hừ nhẹ một tiếng rồi bước đi phía trước.
Thế nhưng trên khuôn mặt xinh đẹp ấy lại dần hiện lên một nụ cười nhàn nhạt.
Hạ Tiểu Bạch bất đắc dĩ đành bước theo.
Khi hai người trở về nhà thì đã hơn hai giờ sáng.
Hạ Tiểu Bạch thoải mái tắm nước mát một trận.
Nửa tiếng sau.
Cậu vừa lau mái tóc dài vừa bước ra khỏi phòng tắm.
Trên làn da trắng mịn như ngọc còn đọng những giọt nước óng ánh, dưới ánh đèn phản chiếu lấp lánh.
Cả người trông thanh lệ thoát tục như đóa sen vừa nở khỏi mặt nước.
Diệp Lâm nhìn bộ dáng mỹ nhân sau khi tắm của Hạ Tiểu Bạch cũng không khỏi ngây người.
Mặc dù cô không hiểu vì sao Hạ Tiểu Bạch tắm mà vẫn đội tóc giả.
Nhưng đó không phải chuyện cô quan tâm lúc này.
Cô đưa tay cầm lấy đống quần áo: — Đưa quần áo bẩn đây, em giặt giúp anh.
Hạ Tiểu Bạch đưa chỗ quần áo đang ôm trong tay cho cô.
— Cảm ơn nhé, Tiểu Lâm Lâm.
Diệp Lâm nhận lấy rồi nghe Hạ Tiểu Bạch nói thêm: — Thật ra cũng chẳng bẩn đâu. Không tin thì ngửi thử xem, còn thơm nữa cơ.
Diệp Lâm khoát tay: — Hừ, đàn ông các anh thôi đi.
— Trời nóng thế này mà bảo không bẩn à?
— Em về phòng giặt đồ đây.
Sáng hôm sau.
Hạ Tiểu Bạch đánh răng rửa mặt xong, vừa ngáp vừa bước ra khỏi phòng.
Mái tóc dài đến eo hơi xoăn nhẹ.
Ánh nắng ban mai phủ lên gương mặt nghiêng hoàn mỹ của cậu, khiến cả người như tỏa ra hào quang.
Làn da trắng mịn, dung nhan dịu dàng khuynh thành.
Cậu hỏi: — Diệp Lâm, bữa sáng xong chưa?
Hôm nay buổi trưa cậu còn có hẹn bàn chuyện làm gia sư bán thời gian.
Diệp Lâm tâm trạng cực kỳ vui vẻ, vừa huýt sáo vừa bận rộn trong bếp từ sớm.
— Xong lâu rồi, chỉ chờ anh dậy ăn thôi.
— Hôm nay em đặc biệt làm cho anh một ly sữa đậu nành xay tươi nha.
— Còn có trứng lòng đào, cháo thịt nạc trứng bách thảo với quẩy nữa.
Hạ Tiểu Bạch xoa đầu cô: — Vẫn là Tiểu Lâm Lâm đối xử với anh tốt nhất.
Gương mặt nhỏ nhắn của Diệp Lâm hơi đỏ lên.
Cô ngồi xuống bên cạnh, bộ dáng kiêu ngạo đáng yêu: — Người ta lúc nào mà chẳng tốt với anh chứ.
Hạ Tiểu Bạch cũng không nghĩ nhiều, uống một ngụm sữa đậu nành.
Quả nhiên vừa thơm vừa ngọt.
Nhưng khi nhìn sang quả trứng lòng đào...
Bên ngoài đã cháy đen sì, còn lòng đỏ bên trong vẫn sống nguyên.
Cậu thật sự không hiểu Diệp Lâm làm bằng cách nào.
Diệp Lâm chống cằm, cười tươi nhìn cậu: — Mau ăn đi.
— Em đã rất dụng tâm làm đấy nhé.
Hạ Tiểu Bạch vốn định phàn nàn vài câu.
Nhưng nhìn gương mặt xinh đẹp của Diệp Lâm, cuối cùng vẫn cố nuốt xuống.
Sau đó lại xúc một thìa cháo thịt nạc trứng bách thảo.
Suýt nữa thì phun ra.
Hình như con nhóc này đã nấu khét rồi.
Cả cháo đầy mùi khói cháy.
Diệp Lâm mở to mắt hỏi đầy mong đợi: — Ngon không?
— Đây là cháo Quảng Đông em học theo một UP chủ nổi tiếng trên Bilibili đấy.
Hạ Tiểu Bạch còn biết làm gì nữa?
— Nhớ vào video của người ta bấm ba liên hoàn với donate thêm nhé.
Đúng lúc đó, Diệp Tử Hiên từ phòng đi ra.
Nhìn đống quần áo chất trước cửa phòng mình, cậu khó hiểu hỏi: — Chị à, sao quần áo em bỏ trong máy giặt của chị lại bị ném hết ra ngoài thế?
Trong lòng nghĩ mãi vẫn không nhớ mấy hôm nay mình có chọc giận bà chị đâu.
Diệp Lâm nghiêm túc nói: — Tử Hiên à...
— Em lớn rồi, phải học cách tự lập.
— Quần áo của mình thì tự giặt bằng tay đi.
Diệp Tử Hiên: — Nhưng máy giặt trong phòng chị chẳng phải giặt được quần áo của hai người sao?
Diệp Lâm khoanh tay, làm bộ tức giận: — Đúng rồi, vừa đủ hai người.
— Chị với Tiểu Bạch chẳng phải vừa đúng hai người à?
— Mau rửa tay rồi ăn sáng đi.
Diệp Tử Hiên nhìn Hạ Tiểu Bạch đang cười híp mắt bên cạnh, lẩm bẩm: — Anh ấy cũng là con trai mà...
— Sao không cần học tự lập chứ?
Ăn sáng xong.
Hạ Tiểu Bạch nhìn đồng hồ.
Vẫn còn sớm.
Hai người hẹn gặp vào lúc hơn một giờ chiều, bây giờ mới mười giờ sáng.
Thế là cậu cùng Diệp Tử Hiên ngồi ở phòng khách chơi game.
Đôi chân dài trắng nõn cứ thế tùy tiện gác lên chiếc bàn phía trước.
Bản thân cậu thì chẳng thấy có gì.
Nhưng Diệp Tử Hiên ở bên cạnh lại hoàn toàn không bình tĩnh nổi.
Thử tưởng tượng xem.
Một thiếu nữ xinh đẹp như tiên nữ...
À không, một nữ trang đại lão xinh đẹp như tiên nữ.
Cứ ngồi sát bên cạnh bạn chơi game mà chẳng hề kiêng dè gì.
Không khí quanh người tràn ngập hương thơm mê người.
Cánh tay trắng mịn mềm mại như ngó sen khẽ cử động bên cạnh...
Chỉ riêng chuyện đó thôi cũng đủ khiến người ta khó mà tập trung vào trận đấu được rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn