Chương 114: Kế Hoạch Của Diệp Tử Hiên
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~19 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Diệp Tử Hiên sợ đến mức trực tiếp nhấn nút khởi động lại.
Điều xấu hổ nhất là máy tính đột nhiên bị treo.
Hình ảnh cứ đứng im tại chỗ, mặc cho cậu nhấn restart thế nào cũng vô dụng.
Diệp Lâm chỉ có thể ép bản thân bình tĩnh lại.
Con trai ở độ tuổi này xem mấy thứ đó cũng rất bình thường.
Chỉ cần mình không ngượng, người ngượng sẽ là Diệp Tử Hiên.
— Tử Hiên, chị có chuyện muốn nói với em, chắc không làm phiền em chứ?
Trong lúc hoảng loạn, Diệp Tử Hiên đấm một quyền làm nổ luôn màn hình mới tắt được hình ảnh kia.
Cậu muốn khóc rồi.
Bị chị ruột phát hiện mất rồi…………
— Vậy sao chị không gõ cửa rồi mới vào! o(╥﹏╥)o Một phút sau.
Diệp Tử Hiên như đứa trẻ làm sai, lúng túng nhìn Diệp Lâm: — Chị à…˚‧º·(˚ ˃̣̣̥᷄⌓˂̣̣̥᷅)‧º·˚ Diệp Lâm xua tay: — Hiểu, chị hiểu mà.
Diệp Lâm trực tiếp ngồi xuống mép giường Diệp Tử Hiên, đôi chân dài thon thả bắt chéo.
Diệp Tử Hiên giống như đứa trẻ phạm lỗi bị chị gái bắt gặp.
Khiến cậu cảm thấy sống trên đời này chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
— Chị… em…
Diệp Lâm bất đắc dĩ vuốt lọn tóc rơi trước ngực.
— Được rồi được rồi, con trai đến tuổi dậy thì là chuyện bình thường.
— Ngoài kia nhiều cô gái xinh đẹp như vậy, thật ra em có thể tìm một bạn gái mà yêu đương.
Diệp Tử Hiên mặt mày đau khổ.
Đừng nhìn Diệp Lâm bày ra bộ dạng chị gái tốt bụng.
Trong lòng cô đen tối lắm.
Tuyệt đối sẽ dùng chuyện này uy hiếp cậu.
Ví dụ như moi tiền tiêu vặt của cậu.
Từ nhỏ đến lớn, chị mình thế nào cậu hiểu rõ nhất.
Diệp Lâm cười khẽ, tâm trạng dường như rất vui vẻ.
— Đúng rồi, người đẹp ngoài kia tự xưng là Tiểu Bạch ca… là em cho vào nhà à?
Diệp Tử Hiên gật đầu: — Thật ra em cũng không chắc lắm.
— Nhưng đúng là khá giống, chiều cao cũng gần như vậy.
Dù sao trong lòng Diệp Tử Hiên, chuyện này cũng không hẳn là xấu.
Nếu thật sự là cô gái nào khác…
Khụ khụ.
Vậy chẳng phải mình gặp vận đào hoa rồi sao. థ౪థ — Chị à, vậy chị thấy cô ấy có phải Tiểu Bạch ca của chúng ta không?
Diệp Lâm vò vò mái tóc dài, khuôn mặt xinh đẹp đầy phiền não.
— Tên đó biết vài chuyện cực kỳ bí mật của chị.
— Cái ánh mắt lưu manh biến thái khi nhìn chị… tuyệt đối giống Tiểu Bạch ca y chang.
Diệp Tử Hiên đánh giá thân hình nóng bỏng của Diệp Lâm từ trên xuống dưới.
Nói thật thì cậu hoàn toàn không cảm thấy chị mình có gì đẹp.
Một chút ý nghĩ cũng không có.
Nhưng không thể phủ nhận chuyện Diệp Lâm là hoa khôi học viện.
Muốn dáng người có dáng người, muốn nhan sắc có nhan sắc.
Số nam sinh theo đuổi cô ở trường đủ lập nguyên một tiểu đoàn rồi.
Diệp Lâm đá một phát vào chân Diệp Tử Hiên: — Em đừng có ý nghĩ gì với chị đấy nhé, không là chị méc ba mẹ đó.
Diệp Tử Hiên trợn trắng mắt: — Chị nằm mơ à! Em trai chị thừa hưởng gen ưu tú của nhà họ Diệp, đẹp trai phong lưu, cần gì ăn cỏ gần hang!
Diệp Lâm khinh thường cười: — Ha ha, vừa nãy cũng không biết ai trốn trong phòng làm chuyện kia đâu.
Diệp Tử Hiên lập tức chuyển chủ đề: — Được rồi được rồi, đừng nói cái này nữa, nói chuyện người ngoài kia đi.
— Chị~ chẳng lẽ chị không cảm thấy Tiểu Bạch ca vẫn luôn thích chị sao?
Khuôn mặt xinh đẹp của Diệp Lâm lập tức đỏ bừng.
Cô hất tóc, kiêu ngạo nói: — Người ta đẹp như vậy, hắn là tên háo sắc, nhìn thấy mỹ nữ thích chẳng phải bình thường sao!
Diệp Tử Hiên cười khà khà.
Cậu sao có thể không biết chị mình từ nhỏ đã thích Tiểu Bạch ca.
Đáng tiếc một người tsundere chết tiệt, một người thẳng nam chính hiệu.
— Chị à, chị đừng tsundere nữa.
— Chị cũng thích Tiểu Bạch ca mà, chỉ là quá kiêu ngạo, muốn anh ấy chủ động tỏ tình thôi.
— Nếu không nhiều nam sinh đẹp trai theo đuổi chị như vậy sao chị đều từ chối hết?
— Còn lần trước Tiểu Bạch ca tỏ tình với bạn thân chị, dáng vẻ chị nổi giận lúc đó đúng là tức muốn phát điên luôn.
Diệp Lâm bị nói trúng tim đen, mặt đỏ như nồi hơi bốc khói.
Cô chộp lấy cái gối bên cạnh, đập lên đầu Diệp Tử Hiên rồi tung liên hoàn quyền.
₍₍ (̨̡ ‾᷄⌂‾᷅)̧̢ ₎₎ — Em nói bậy cái gì hả! Ai thích hắn chứ!
— Chỉ là tên đại ngốc chuyên chọc người tức giận! Đại khốn kiếp! Đồ thẳng nam! Ma mới thích hắn!
— Chị à tha mạng!
Diệp Lâm thấy cậu cầu xin mới hừ lạnh: — Toàn nói mấy thứ vô dụng.
— Quan trọng nhất là làm sao chứng minh người ngoài kia có phải Tiểu Bạch ca của em không.
Diệp Tử Hiên bỗng nói: — Biết đâu cô ấy là bạn gái của Tiểu Bạch ca, cố ý tới trêu tụi mình.
Diệp Lâm ngẩn người, trực tiếp túm cổ áo Diệp Tử Hiên: — Em nói người ngoài kia có thể là bạn gái của Tiểu Bạch ca?!
Diệp Tử Hiên bỗng lộ vẻ mặt lưu manh.
Cậu đã có ý tưởng rồi.
— Chị à, em có một cách thử thử, chỉ là không biết chị có đồng ý hay không.
Diệp Lâm hơi nhíu mày, khoanh tay ôm ngực, vuốt tóc.
Hứng thú hỏi: — Nói đi, là cách gì? 乁(˙ ω˙乁) Diệp Tử Hiên do dự nhìn Diệp Lâm: — Chỉ sợ chị không chịu thôi……………
Diệp Lâm lần nữa cầm gối lên: — Có thể đừng lằng nhằng nữa không, mau nói!
Diệp Tử Hiên dè dặt nói: — Chuyện này cần chị hy sinh một chút nhan sắc…
Diệp Lâm sững người rồi bật dậy, đôi mắt đẹp mở to nhìn Diệp Tử Hiên.
— Em muốn làm gì?!
— Không phải muốn chị đi quyến rũ người ngoài kia tự xưng là Tiểu Bạch ca đấy chứ?!
— Em là đồ khốn! Chị là chị ruột của em đó! Loại chủ ý biến thái này mà em cũng nghĩ ra được!
Diệp Tử Hiên đặt tay lên vai thơm mềm của Diệp Lâm, kéo cô ngồi xuống.
— Chị à, nghe em phân tích đã.
— Chị nghĩ xem, nếu ngoài kia là con gái, dù chị có bị nhìn thấy cũng đâu thiệt.
— Nếu đối phương thật sự là Tiểu Bạch ca, anh ấy chắc chắn sẽ kích động chết đi được.
— Hơn nữa chị cũng thích Tiểu Bạch ca, đến lúc đó thuận nước đẩy thuyền khụ khụ khụ…
— Biết đâu Tiểu Bạch ca sẽ không nhịn được mà "ăn" chị luôn.
Diệp Lâm nghe Diệp Tử Hiên phân tích, khuôn mặt xinh đẹp đã đỏ rực, hai tay che mặt.
— Nếu vậy… chẳng phải quá hạnh phúc rồi sao…
Đây là lần đầu tiên Diệp Tử Hiên thấy chị mình lộ ra biểu cảm như vậy.
Cậu cười hắc hắc: — Còn nói không thích Tiểu Bạch ca?
Diệp Lâm tung một cú đấm.
(╬ ̄皿 ̄)=○#( ̄#)3 ̄) Diệp Tử Hiên Diệp Lâm đỏ mặt nói: — Được rồi… tối nay em không được về nhà.
Diệp Tử Hiên: …………
— Đệt! Chị đúng là trọng sắc khinh em!
Diệp Lâm lấy ra một trăm tệ đưa cho cậu: — Em hẹn A Vĩ với Bân Bân ra ngoài chơi game đi.
— Trước trưa mai không được về nhà.
Diệp Tử Hiên vui vẻ cười: — Cảm ơn chị! ꉂ(ˊᗜˋ*) Hai chị em đi ra phòng khách.
Hạ Tiểu Bạch thoải mái cuộn mình trên sofa.
Đôi chân nhỏ trắng nõn chồng lên nhau, gác lên mặt bàn đối diện.
Bên cạnh là lon coca, trong tay còn ôm một bịch snack, vừa ăn vừa vui vẻ xem chương trình tạp kỹ.
Còn cực kỳ không giữ hình tượng mà gãi mông.
Đúng chuẩn hình tượng otaku chính hiệu.
Không biết nếu những người ngưỡng mộ cậu biết được tiểu tiên nữ hoàn mỹ không tì vết trong lòng họ ở nhà lại là dáng vẻ "đại hán móc chân" thế này…
Không biết sẽ có biểu cảm gì nữa.
Diệp Tử Hiên và Diệp Lâm nhìn nhau.
Thói quen động tác đúng là giống Tiểu Bạch ca y chang.
Hạ Tiểu Bạch thấy hai chị em lén lén lút lút bàn bạc gì đó.
Cậu thở dài.
Nói cho cùng bọn họ vẫn không tin mình.
— Anh nói này, hai chị em đang làm gì vậy? Anh có thể thề anh thật sự là Hạ Tiểu Bạch.
Diệp Tử Hiên chỉ gật đầu: — Em tin, em ra ngoài chơi đây, tối nay không về.
Hạ Tiểu Bạch sửng sốt.
Tối nay không về?
Tiểu Bạch vốn định mắng cậu không được ngủ bên ngoài.
Nhưng rồi nghĩ tới một vấn đề quan trọng.
Vậy chẳng phải trong nhà chỉ còn lại cậu và Diệp Lâm thôi sao?
Không biết nên vui hay buồn nữa.
Giờ mới có cơ hội tốt như vậy thì còn ích gì.
Cậu đã biến thành con gái rồi.
Chỉ có thể làm chị em tốt với Diệp Lâm thôi.
— Ừm… con trai ra ngoài nhất định phải biết bảo vệ bản thân nhé.
Diệp Tử Hiên khoát tay: — A Vĩ với Bân Bân không phải kiểu người đó đâu, yên tâm đi.
Diệp Lâm lại chặn Diệp Tử Hiên lại: — Khoan đã, ăn cơm tối xong rồi hẵng đi!
Khóe miệng Diệp Tử Hiên co giật: — Chị à… sẽ chết người đó!
Diệp Lâm trừng cậu một cái, ghé môi anh đào bên tai cậu nhỏ giọng: — Nếu không ăn, chị sẽ kể chuyện lúc nãy trong phòng cho ba mẹ nghe.
Diệp Tử Hiên… o(╥﹏╥)o Xem ra cậu bị chị gái triệt để nắm thóp rồi.
Diệp Lâm bày ra dáng vẻ kiêu ngạo như nữ vương, mím đôi môi đỏ mọng.
— Hai người cứ đợi đi, tôi đi nấu cơm ngay đây.
Gương mặt trắng nõn của Hạ Tiểu Bạch lập tức toát mồ hôi.
— Thật ra… tôi cũng không đói lắm.
Chỉ cần nghĩ đến "ẩm thực hắc ám" của Diệp Lâm là trán cậu đã đầy mồ hôi.
Đó đúng là món ăn địa ngục thật sự.
Loại mà ngay cả Lôi Điện Tướng Quân nghe xong cũng phải gọi là bà nội.
Thiên phú nấu nướng của Diệp Lâm căn bản chưa từng được cộng điểm, hoàn toàn là số âm.
Người ăn qua đều muốn ói.
Vậy mà cô còn luôn tự cảm thấy tay nghề mình rất tốt.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn