Chương 112: Chị Gái Xinh Đẹp, Chị Đang Diễn với Em Đúng Không?
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch xuống xe buýt, men theo con đường quen thuộc đi tới một khu chung cư khá phồn hoa.
Xung quanh các tòa nhà có không ít trẻ con đang chơi đùa.
Cậu vừa đi dọc theo lối nhỏ vừa thong thả ngắm cảnh trong khu dân cư.
Thỉnh thoảng một cơn gió nhẹ thổi tới mang theo từng làn hương thơm nhàn nhạt.
Lúc này đã hơn năm giờ chiều.
…
Hạ Tiểu Bạch bước ra khỏi thang máy, trong lòng vẫn có chút thấp thỏm, giơ tay gõ cửa.
"Cốc cốc cốc."
Điều khiến cô khó hiểu là gõ mấy lần vẫn chẳng ai đáp lại.
— Chẳng lẽ hai chị em kia lại ra ngoài quẩy rồi?
Hạ Tiểu Bạch lục tung vali hồi lâu mới tìm được chìa khóa nhà.
"Cạch."
Cửa mở ra, bên trong tối om.
Sau khi bước vào, yên tĩnh đến mức ngay cả tiếng bước chân của mình cũng nghe rõ mồn một.
— Diệp Lâm? Diệp Tử Hiên?
Cậu theo bản năng gọi vài tiếng.
Không cần nghĩ cũng biết hai chị em kia đi chơi rồi.
…
Hạ Tiểu Bạch đi vào căn phòng mình vẫn thường ở.
Bật đèn lên thì thấy bên trong vẫn khá sạch sẽ.
Rõ ràng gần đây có người quét dọn.
Cậu đặt vali sang một bên.
Ngồi xe cả ngày khiến người hơi mệt.
Mặc dù do "tiên nữ thể" nên lúc nào cậu cũng sạch sẽ thơm tho.
Nhưng tắm nước lạnh vẫn có thể giúp tỉnh táo và xua tan mệt mỏi.
Hạ Tiểu Bạch ôm một chồng quần áo đi vào phòng tắm, mở vòi nước mát lạnh rồi thoải mái tắm rửa.
Dòng nước chảy xuống thân thể yểu điệu của cậu, đọng lại thành từng giọt nước óng ánh.
Dưới ánh đèn dịu nhẹ trong phòng tắm, cậu nhìn mỹ nhân phản chiếu trong gương toàn thân.
Gương mặt thanh nhã thoát tục vương chút hơi nước, ánh mắt lay động.
Bỗng nhiên— Mỹ nhân áp khuôn mặt lên mặt gương, hai chân khẽ khép lại, đôi môi anh đào mềm mại tham lam hôn lên "mỹ nhân trắng nõn" trong gương.
…
Một đêm yên tĩnh.
Khi Hạ Tiểu Bạch mở mắt ra thì đã là sáng hôm sau.
Tối qua cậu cố thức rất muộn để chờ hai chị em kia về nhà, còn để lại tin nhắn Wechat.
Nhưng giờ cầm điện thoại lên xem, vẫn chẳng có chút phản hồi nào.
Đúng là chẳng coi người đại ca như cậu ra gì cả.
Rõ ràng hồi nhỏ chúng nó còn lon ton đi theo cậu khắp nơi.
— Nhất định phải khôi phục uy nghiêm của thủ lĩnh mới được!
Hạ Tiểu Bạch chống cằm trắng nõn, suy nghĩ xem lát nữa khi hai chị em kia trở về thì phải dạy dỗ thế nào.
…
Sau khi rửa mặt xong, Hạ Tiểu Bạch chuẩn bị ra ngoài ăn sáng thì phát hiện có người trở về.
Cậu lập tức bước nhanh ra khỏi phòng.
Diệp Tử Hiên đang ngáp dài, dáng vẻ uể oải nằm vật ra sofa phòng khách, trong tay cầm một ly sữa đậu nành.
Chỉ nhìn thôi cũng biết tên này chắc chắn đã thức đêm chơi game nhiều ngày liên tục.
Cứ tiếp tục như vậy thì sớm muộn cũng hư người như Chu Thanh.
Hạ Tiểu Bạch chống tay trước ngực nói: — Này Tử Hiên, mấy hôm nay em lại ra ngoài chơi game xuyên đêm đúng không?
— Ba mẹ em nói rồi, nếu phát hiện em thức đêm chơi game thì sẽ cắt tiền tiêu vặt đấy.
Diệp Tử Hiên uống "ừng ực" một ngụm sữa đậu nành.
Đang chuẩn bị về phòng nằm chết dí thì bị giọng nói bất ngờ dọa cho giật mình.
Khi ngẩng đầu nhìn lên, hắn lập tức ngây người!
Trong nhà hắn sao lại xuất hiện một đại mỹ nữ tóc ngắn thế này?!
Má ơi!
Đẹp quá! Ngầu quá đi!
Chỉ thấy đối phương khoanh tay trước ngực, dáng vẻ cực kỳ kiêu ngạo đứng đó.
Môi đỏ khẽ mím, đôi mắt trong veo như mặt hồ lấp lánh.
Ưỡn ngực ngẩng đầu.
Giống hệt một nữ vương công chúa kiêu sa!
Đôi chân dài đặc biệt bắt mắt.
Làn da trắng đến chói mắt.
Quan trọng nhất là…
Chị gái xinh đẹp này hình như còn biết tên hắn?!
Nhưng hắn hoàn toàn không nhớ nổi đã gặp cô ở đâu.
Chẳng lẽ là bạn thân của chị gái?
Không đúng.
Bạn của chị hắn đâu có ai đẹp đến mức này!
Nhưng nhìn kỹ lại…
Quả thật có cảm giác quen quen.
Chỉ là nhất thời không nhớ ra.
Diệp Tử Hiên nuốt nước bọt hỏi thử: — Chị là bạn của chị em à?
Hạ Tiểu Bạch lập tức ngơ ra.
Ngay sau đó là cảm giác xấu hổ tức giận dâng trào.
Tên nhóc này thật sự coi cậu là con gái luôn rồi!
Cậu nổi đóa: — Diệp Tử Hiên! Tên khốn nhà em!
— Mới một kỳ nghỉ hè không gặp mà đã không nhận ra ông đây rồi hả?! (ꐦ°᷄д°᷅) — Anh là Tiểu Bạch ca của em! Hạ Tiểu Bạch đây này! ◝₍ᴑ̑ДO͝₎◞ Diệp Tử Hiên ngẩn người vài giây.
Sau đó—
"Phụt!"
Hắn ôm bụng cười điên cuồng. ʱªʱªʱª (ᕑᗢᓫ∗)˒ Bày ra vẻ mặt "chó mới tin".
— Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!
— Tiểu Bạch ca tuy hơi nữ tính thật…
— Nhưng cũng đâu đẹp tới mức này chứ! (⌯︎¤̴̶̷̀ω¤̴̶̷́)✧︎ Bỗng hắn như nghĩ ra điều gì, hai mắt sáng lên: — Chẳng lẽ chị là bạn gái của Tiểu Bạch ca?!
— Không thể nào! Tiểu Bạch ca vậy mà cua được tiên nữ xinh đẹp như chị?!
Nghe xong, Hạ Tiểu Bạch tức đến mức suýt nổ tung lồng ngực.
Cậu lập tức bật lên một cú "nhảy ngang phản sát", vòng ra sau lưng hắn rồi tung một cú đá mạnh vào sau đầu gối.
"Bịch!"
Diệp Tử Hiên trực tiếp quỳ xuống đất… _('-')⌒) — Chị chơi đánh lén! Không nói võ đức!
Hồi nhỏ mỗi lần đùa giỡn, Tiểu Bạch ca vẫn thường dùng chiêu này đánh hắn.
Sau này lớn lên, khi hắn đã đánh lại được Hạ Tiểu Bạch…
Thì cả hai cũng qua cái tuổi đánh lộn trẻ con rồi.
Hạ Tiểu Bạch nhìn Diệp Tử Hiên ngã quỵ xuống đất, cực kỳ hài lòng phủi phủi tay.
Sau đó ngẩng chiếc cằm kiêu ngạo lên.
Đôi mắt đẹp nhìn xuống hắn từ trên cao.
Diệp Tử Hiên đau đớn đứng dậy, nhìn cô gái tóc ngắn trước mặt.
— Xem ra chị với Tiểu Bạch ca thân lắm nhỉ.
— Ngay cả mấy chiêu chơi xấu này cũng học được từ anh ấy.
— Nếu là đàn ông thật thì phải quyết đấu chính diện!
Nghe vậy, Hạ Tiểu Bạch đầu tiên là ngẩn ra.
Sau đó khuôn mặt xinh đẹp lập tức đỏ bừng, giậm chân: — Tên khốn này! Ý em là anh không phải đàn ông thật à?!
Diệp Tử Hiên thấy dáng vẻ tức giận giậm chân của cậu…
Thật đúng là có hơi giống Tiểu Bạch ca.
Hắn cười đầy khiêu khích: — Được thôi. Nếu chị nói mình là Tiểu Bạch ca thì phải chứng minh đi.
Hạ Tiểu Bạch hừ lạnh.
Tên nhóc này đúng là cố chấp với cậu tới cùng.
— Được. Em muốn anh chứng minh thế nào?
Khóe môi Diệp Tử Hiên cong lên: — Đơn giản thôi.
— Chị cởi quần ra là được.
— Nếu chứng minh được chị có "đại bảo bối", em sẽ tin chị là Tiểu Bạch ca! (ง •̀_•́)ง Hạ Tiểu Bạch hoàn toàn vô cảm nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh nhạt.
— Rất tốt.
— Tử Hiên, là em ép anh dùng tuyệt chiêu đấy.
Diệp Tử Hiên lập tức cảnh giác lùi lại một bước.
…
Hạ Tiểu Bạch trực tiếp lấy điện thoại ra gọi cho chú họ.
Cậu cần gọi viện binh!
Rất nhanh đầu dây bên kia vang lên giọng một người đàn ông trung niên.
— Alo, Tiểu Bạch à? Chắc cháu tới rồi đúng không?
— Yên tâm đi, chú đã báo cho chị em Diệp Lâm rồi. Hai đứa nó giao cho cháu nhé.
Hạ Tiểu Bạch cười đáp: — Cháu tới rồi ạ.
— Nhưng Tử Hiên không cho cháu vào nhà.
— Còn nói cháu không phải Tiểu Bạch ca của nó nữa.
Diệp Tử Hiên trợn tròn mắt.
Không ngờ chị gái này còn diễn sâu đến vậy.
Loại trò này mà muốn lừa hắn?
Nằm mơ!
Rất nhanh, đầu dây bên kia vang lên giọng tức giận: — Đưa điện thoại cho thằng nhóc Diệp Tử Hiên nghe!
Hạ Tiểu Bạch đưa điện thoại qua: — Này, ba em tìm.
Diệp Tử Hiên hoàn toàn không để tâm.
Hắn muốn xem thử kẻ nào dám giả giọng ba mình.
Hắn nhận điện thoại: — Đệt, ông là ai đấy? Dám giả làm bố tôi à?
Diệp Chấn Quốc ở đầu dây bên kia sững người.
Mới đi công tác có một tuần thôi mà thằng con đã bay như thế rồi?
— Diệp Tử Hiên! Mày dám nói chuyện với bố như vậy à?!
— Có tin tao về tao đánh chết mày không!
— Với biểu hiện này, tiền tiêu vặt tháng này của mày bay màu rồi!
Diệp Tử Hiên lại thấy rất thú vị: — Ôi chà, giả giọng giống phết đấy, suýt dọa chết ông nội mày rồi.
— Còn đòi cắt tiền tiêu vặt của tao?
— Gọi ba đi, ba mua kẹo cho ăn.
Nói xong hắn trực tiếp cúp máy.
…
Hạ Tiểu Bạch nhìn cảnh này mà khóe miệng co giật.
Tên nhóc này…
Diệp Tử Hiên nhún vai: — Chị gái à, chị đúng là còn thuê người tới diễn em luôn đấy.
Đúng lúc này— Điện thoại hắn vang lên.
Nhìn màn hình…
Là ba hắn gọi tới thật.
Diệp Tử Hiên lập tức ngây người.
Một cảm giác bất an mãnh liệt trào lên.
Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán.
Trùng hợp thôi.
Chắc chắn là trùng hợp!
Hắn run run nhận cuộc gọi.
Ngay lập tức, tiếng gầm giận dữ của Diệp Chấn Quốc vang lên: — DIỆP TỬ HIÊN! THẰNG NHÓC THỐI THA! DÁM CÚP ĐIỆN THOẠI CỦA BỐ MÀY HẢ?!?!
Diệp Tử Hiên: …∑(✘Д✘๑)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn