Chương 129: Một Nụ Cười Gây Ra “Thảm Án”
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~17 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Lý Thần thoáng ngẩn người, một lúc sau mới hoàn hồn nhìn tờ giấy ăn mà mỹ nhân trước mặt đưa tới.
"À…"
Hắn lắp bắp nói:
"Cảm… cảm ơn."
Khuôn mặt lập tức hơi đỏ lên.
Hạ Tiểu Bạch chỉ mỉm cười nhẹ, đôi môi anh đào khẽ mở:
"Chúng ta đều là bạn bè mà, không cần khách sáo đâu."
Chúng ta là bạn bè?
Câu nói ấy chẳng khác nào một quả bom chìm nổ tung trong lòng Lý Thần.
Bức tường phòng thủ vốn đã lung lay sắp đổ nay hoàn toàn sụp đổ.
Hắn ngẩng đầu nhìn dung nhan tinh xảo trước mắt.
Không son phấn, không chút tục khí.
Ngũ quan tự nhiên hài hòa, thần vận thanh nhã.
Lại mang theo khí chất tiên tử khiến người ta thất thần.
Hắn muốn mở miệng nói gì đó, nhưng đối phương đã quay sang trò chuyện với mọi người.
Lý Thần chỉ đành lặng lẽ cầm tờ giấy ăn nhận từ tay nàng.
Đưa lên mũi ngửi thử.
Trên đó vẫn còn vương lại mùi hương nhàn nhạt thuộc về cô.
Đây chính là tờ giấy được lấy ra từ trong người cô ấy...
Lý Thần hoàn toàn không nỡ dùng.
Hắn chỉ lén lau mồ hôi trên trán bằng tay, rồi nhanh chóng cất tờ giấy vào túi áo.
Mọi động tác nhỏ đó đều bị Hạ Tiểu Bạch thu hết vào mắt.
Quả nhiên...
Dù là nam sinh đẹp trai hay thành thật đến đâu.
Chỉ cần gặp một cô gái đủ xinh đẹp.
Đều sẽ có mặt si mê như nhau.
Trừ phi...
Tên đó thích đàn ông.
Đúng lúc ấy, Hạ Tiểu Bạch bỗng cảm thấy bên hông đau nhói.
Quay đầu nhìn lại.
Diệp Lâm đang mỉm cười nhìn cô.
Ghế sát bên nhau.
Nàng ghé sát tai Hạ Tiểu Bạch, nhỏ giọng nói:
"Anh đừng chơi quá trớn đấy."
"Lỡ bị người ta bắt thật thì đừng trách em không nhắc trước."
"Lý Thần còn là cao thủ Karate nữa. Nếu anh ta muốn làm gì anh thì anh chẳng chống nổi đâu."
Hạ Tiểu Bạch cười hì hì:
"Yên tâm đi."
"Anh tin Lý Thần là người tốt."
"Nhìn là biết người thành thật mà."
"Anh ta theo đuổi em hai năm rồi còn chưa làm gì em cơ mà."
Diệp Lâm bất lực liếc cậu:
"Người thành thật thì đáng bị anh trêu đùa à?"
Bỗng nhiên khóe môi nàng cong lên đầy ý vị:
"Hay là..."
"Anh thật sự thích Lý Thần?"
"Đối xử với anh ta tốt như vậy..."
"Có khi xu hướng của anh là thích con trai, giả gái chỉ để tiện cua trai thôi nhỉ?"
Hạ Tiểu Bạch: (ー_ー)!!
Cậu lập tức nổi giận.
Tay ngọc thò xuống, chụp thẳng lên đùi trơn mịn dưới váy của Diệp Lâm.
Cảm giác mềm mại mịn màng.
Đàn hồi đến cực điểm.
Mùi hương thiếu nữ thoang thoảng.
Bàn tay Hạ Tiểu Bạch cũng run run.
Cặp chân dài này...
Cậu đã thèm muốn từ rất lâu rồi.
Cuối cùng cũng được sờ tới.
(ᵒ̴̶̷̤໐ᵒ̴̶̷̤) Diệp Lâm bị tập kích bất ngờ.
Cả người nổi da gà.
Khuôn mặt lập tức đỏ bừng.
Cảm giác tê dại khiến cô nàng vô thức phát ra một tiếng rên khẽ:
"Ưm~~~~" Đám bạn bên cạnh lập tức đồng loạt nhìn sang.
Điền Tiểu Nguyệt ngơ ngác hỏi:
"Diệp Lâm, cậu sao thế?"
"Mặt đỏ dữ vậy?"
"Nữ thần Diệp Lâm?"
Diệp Lâm vội vàng xua tay:
"Không... không có gì..."
"Vừa lỡ cắn phải lưỡi thôi..."
Đôi mắt long lanh như nước trừng sang Hạ Tiểu Bạch.
Hờn dỗi nói:
"Còn không buông tay ra!"
Hạ Tiểu Bạch cười hắc hắc:
"Không phải em bảo anh thích con trai sao?"
"Giờ anh chứng minh cho em thấy anh thích con gái."
Mấy nam sinh từ đầu tới cuối đều không ngừng nhìn về phía Hạ Hiểu Bạch.
Nhưng cô vẫn luôn trò chuyện với nhóm nữ sinh.
Hạ Tiểu Bạch cũng cực kỳ hưởng thụ cảm giác được mỹ thiếu nữ vây quanh.
Mùi hương cơ thể khác nhau.
Mùi tóc khác nhau.
Từng luồng hương thơm thiếu nữ hòa quyện trong không khí.
Vân Tiếu Nghiên ôm lấy cánh tay trắng nõn của Hạ Tiểu Bạch.
Không ngừng vuốt ve làn da mềm mịn ấy.
"Da của chị Hiểu Bạch đẹp quá đi mất."
"Em muốn cắn một miếng ghê luôn đó~" ꉂ(ˊᗜˋ*) Nói xong.
Cô nàng còn nâng bàn tay Hạ Tiểu Bạch lên áp vào má mình.
Thậm chí...
Kéo tay cô áp thẳng lên ngực mình.
Dù chỉ ở mức B-cup.
Nhưng cảm giác mềm mại ấy là thật.
Là ngực của mỹ thiếu nữ hàng thật giá thật.
Hạ Tiểu Bạch suýt chút nữa tại chỗ "thăng thiên".
Diệp Lâm nhìn thấy cảnh đó.
Lại nhìn gương mặt đầy hưởng thụ của Hạ Tiểu Bạch.
Trong mắt cô, biểu cảm ấy chính là cực kỳ biến thái.
Sao còn chịu nổi nữa?
Cô lập tức kéo Vân Tiếu Nghiên ra.
"Tớ nói này, cậu làm gì vậy hả?"
Vân Tiếu Nghiên đẩy gọng kính:
"Đương nhiên là tranh thủ chiếm tiện nghi chị Hiểu Bạch rồi."
"Chẳng lẽ Diệp Lâm cậu muốn ăn một mình à?"
"Chị ấy là chị họ của cậu."
"Ngày nào cũng ở cùng nhà."
"Muốn gặp lúc nào chẳng được."
"Ghen tị chết mất thôi."
Những cô gái khác cũng gật đầu lia lịa.
"Đúng đó!"
"Diệp Lâm, để tụi này húp tí nước lèo được không?"
Diệp Lâm day trán.
Đám nha đầu ngốc này...
Bị người ta bán đi chắc còn giúp đếm tiền.
Hạ Tiểu Bạch chỉ là một tên cuồng giả gái thôi mà.
Nàng liếc sang Hạ Tiểu Bạch bằng ánh mắt cảnh cáo.
Hạ Tiểu Bạch cũng biết mình chơi hơi quá.
Liền nở nụ cười dịu dàng với các cô gái:
"Được rồi, được rồi."
"Mọi người đều là bạn cả."
"Nhiệt tình quá làm chị cũng ngại đấy."
Ở một bên.
Đám nam sinh cùng với Lý Thần bị các cô gái đẩy ra ngoài chỉ biết nhìn mà bất lực.
Tiên nữ xinh đẹp như vậy.
Họ thậm chí còn không biết nên bắt chuyện thế nào.
Đứng trước mặt cô luôn có cảm giác tự ti rằng bản thân không xứng.
Vì thế chỉ đành lén lấy điện thoại ra chụp hình.
Muốn lưu lại dung nhan ấy trong ảnh.
Để tối về âm thầm ngắm nhìn.
Mỹ nhân váy xanh.
Từ từng cử chỉ, từng nụ cười.
Đều hoàn mỹ và tao nhã đến cực điểm.
Đương nhiên Hạ Tiểu Bạch biết có người đang chụp lén mình.
Nhưng cậu chẳng bận tâm.
Ngón tay thon dài nhẹ nhàng gạt mấy sợi tóc dính nơi khóe môi.
Ngẩng đầu.
Nở một nụ cười nhàn nhạt về phía ống kính của Lương Siêu Nhân.
Tim Lương Siêu Nhân lập tức đập loạn.
Khoảnh khắc ấy.
Hắn vừa khéo bấm được bức ảnh mỹ nhân mỉm cười.
Nụ cười đó...
Hắn sẽ không bao giờ quên.
Suốt đời cũng không thể quên.
Dù đến khi tóc bạc.
Vẫn sẽ khắc sâu trong ký ức.
Bởi đó là nụ cười đẹp nhất hắn từng thấy trong đời.
Nhưng Hạ Tiểu Bạch không hề biết.
Chỉ một hành động nhỏ tùy hứng ấy.
Lại trở thành nguyên nhân dẫn đến hàng loạt rắc rối giữa Lương Siêu Nhân và Lý Thần sau này.
Lý Thần dĩ nhiên cũng nhìn thấy cảnh đó.
Hắn siết chặt nắm tay.
Trong lòng gào thét vô số lần.
Tại sao?!
Tại sao nàng không cười với mình?!
Mà lại cười với tên Lương Siêu Nhân này?!
Tên đó đẹp trai không bằng hắn.
Gia cảnh không bằng hắn.
Thành tích học tập còn bị hắn bỏ xa mười vạn tám ngàn dặm.
Hắn nhìn Lương Siêu Nhân bằng ánh mắt đầy ghen tị.
Lúc này.
Lương Siêu Nhân còn đang đắc ý khoe bức ảnh với hai nam sinh khác.
Hoàn toàn không biết.
Mình đã bị vị hội trưởng hội học sinh học bá giàu có kia ghi sổ rồi.
Phùng Mỹ Mỹ đỏ mặt nhìn Hạ Tiểu Bạch.
Hơi thấp thỏm hỏi:
"Chị Hiểu Bạch..."
"Chị giỏi cầm kỳ thi họa đúng không?"
"Chị có biết chơi violin không?"
Diệp Lâm ở bên cạnh trợn trắng mắt.
Tên này toàn chém gió thôi mà.
Vậy mà cậu cũng tin.
Nếu Hạ Tiểu Bạch thật sự biết kéo violin...
Tối nay cậu muốn làm gì mình cũng được.
Nàng rất muốn xem Hạ Tiểu Bạch định chống chế kiểu gì.
Dù sao trong nhà Phùng Mỹ Mỹ không chỉ có violin.
Mà còn có piano và cổ tranh nữa.
Hạ Tiểu Bạch cũng quay sang nhìn Diệp Lâm.
Diệp Lâm khoanh tay trước ngực.
Khóe môi nhếch lên đầy vẻ xem kịch vui.
Ánh mắt nhỏ như đang nói:
"Nào."
"Quỳ xuống cầu xin bổn tiểu thư đi."
"Biết đâu tâm trạng tốt, mình sẽ cứu cậu một lần."
Diệp Lâm tin chắc Hạ Tiểu Bạch sẽ phải cầu cứu mình.
Cô thậm chí đã bắt đầu suy nghĩ tối nay nên xử lý tên cuồng giả gái này thế nào.
Nghĩ tới đó.
Khóe miệng còn vô thức chảy nước miếng:
"Xì..."
Thế nhưng.
Câu trả lời tiếp theo của Hạ Tiểu Bạch khiến cô ngây người.
Hạ Tiểu Bạch mỉm cười với Phùng Mỹ Mỹ đang đầy mong đợi:
"Violin à..."
"Chị có học qua đôi chút."
"Chỉ sợ chơi không hay rồi làm mọi người chê cười thôi."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn