Chương 133: Công việc gia sư
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Tháng bảy, giữa mùa hè.
Có lẽ vì sáng nay vừa có một cơn mưa lớn nên cái nóng oi ả cũng dịu đi đôi phần, mang theo chút không khí mát mẻ dễ chịu.
Thời tiết ở thành phố Lâm Hải vẫn luôn như vậy.
Tuy mùa hè nóng bức, nhưng những cơn mưa bất chợt thường xuyên ghé qua khiến người ta không cảm thấy quá gay gắt dưới ánh mặt trời chói chang, cũng không phải chịu cảm giác ngột ngạt như mây đen đè nặng trước cơn giông.
Hạ Tiểu Bạch đứng trước gương toàn thân, ngắm nhìn mỹ nhân khuynh quốc trong gương.
Một thân váy xanh thanh nhã.
Trên cánh tay trắng nõn như ngó sen còn đeo thêm một chiếc vòng hoa nhỏ xinh.
Ừm...
Khí chất quả thật tăng thêm không ít.
"Ăn mặc thế này chắc là ổn rồi."
Bước ra khỏi phòng, Diệp Lâm nhìn cậu với ánh mắt kỳ quái: — Anh định ra ngoài à?
Hạ Tiểu Bạch gật đầu: — Anh tìm được một công việc làm thêm, gia sư tại nhà.
— Hôm nay hẹn gặp phụ huynh để bàn cụ thể.
— Nếu thành công, tối nay anh mời hai chị em em đi ăn khuya.
Diệp Lâm không nhịn được mà châm chọc: — Chỉ đi gặp người ta bàn công việc thôi mà cần phải ăn mặc đẹp thế sao?
Trong đầu cô lập tức não bổ: Không lẽ người hẹn gặp là một anh chàng cao phú soái?
Xuống đến khu dân cư.
Những cư dân trong khu thời gian gần đây đã quá quen với sự xuất hiện của một mỹ nữ mới.
Vừa thấy Hạ Tiểu Bạch đi ngang qua, ai nấy đều không nhịn được ngoái đầu nhìn.
— Cô bé này xinh quá nhỉ? Chẳng khác gì minh tinh điện ảnh.
— Gần đây tôi thấy nó ra vào khu mình suốt.
— Hình như là cháu gái nhà lão Diệp đấy.
— Mấy người nhìn cái hông xem, chắc chắn rất dễ sinh con.
— Trông cũng cỡ sinh viên đại học rồi.
— Con trai tôi mới thi đỗ công chức, tôi đang tính sang nhà lão Diệp hỏi thử đây.
Hạ Tiểu Bạch nghe mà toát mồ hôi lạnh.
Dì à...
Giới thiệu con gái nhà dì cho cháu thì còn được.
Cậu lập tức tăng tốc bỏ chạy khỏi khu dân cư.
Bắt một chiếc xe công nghệ.
Vừa lên xe, tài xế đã bị nhan sắc của cậu làm cho sửng sốt.
Ông chú cười hề hề: — Mỹ nữ ngồi vững nhé.
— Tài xế già lái xe cực kỳ ổn định!
Trong một nhà hàng cao cấp.
Hoàng Tú Anh đang ngồi một mình bên bàn ăn.
Người phụ nữ xinh đẹp này ăn mặc rất chỉnh tề, nhưng lúc này lại đang đau đầu xoa trán.
Từ khi con trai lên cấp hai, thành tích học tập ngày càng tụt dốc.
Kỳ nghỉ hè vừa bắt đầu.
Ngày nào cũng chỉ biết chơi game hoặc chạy ra ngoài tụ tập bạn bè.
Điều khiến cô đau đầu hơn là...
Mới mười ba tuổi đã bắt đầu yêu đương rồi.
Nếu học giỏi thì cô cũng không phản đối.
Nhưng thành tích lại đứng từ dưới đếm lên.
Giáo viên gọi phụ huynh không biết bao nhiêu lần.
Ngay cả cô cũng cảm thấy mất mặt.
Đáng tiếc...
Gia đình cô là gia đình đơn thân.
Chồng mất từ rất sớm.
Một mình cô vừa phải nuôi hai chị em, vừa phải quản lý công ty mà chồng để lại.
Căn bản không có nhiều thời gian dạy dỗ con cái.
Bởi vậy chỉ còn cách thuê gia sư.
Nhưng đã thuê không biết bao nhiêu người rồi.
Người thì bị đuổi chạy.
Người thì tự bỏ cuộc.
Thậm chí tuần trước...
Cô bỏ rất nhiều tiền thuê một giáo viên về hưu nổi tiếng.
Kết quả bị con trai chọc tức đến mức nhập viện.
May mà còn cứu được.
Cô còn phải bồi thường thêm một khoản tiền.
Hoàng Tú Anh chỉ hy vọng lần này đừng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Hạ Tiểu Bạch bước vào nhà hàng.
Đây là một nhà hàng mang phong cách Ý điển hình.
Không gian sang trọng, trang trí tinh tế.
Ngoài trời còn có khu bàn ngồi lộ thiên dành cho những vị khách thích yên tĩnh trò chuyện hoặc các cặp đôi hẹn hò.
Từ xa cô đã nhìn thấy người phụ nữ đang cau mày ngồi một mình.
Theo thông tin Tô Tĩnh Di cung cấp.
Đối phương là một phụ nữ giàu có chưa tới bốn mươi tuổi.
Nhưng theo Hạ Tiểu Bạch...
Người này bảo dưỡng quá tốt rồi.
Nhìn thế nào cũng chỉ khoảng ba mươi tuổi.
Làn da trắng mịn.
Thân hình thon thả được bộ váy công sở ôm sát tôn lên hoàn hảo.
Gần như không để lại dấu vết nào của thời gian.
Chỉ cần nhìn là biết thời trẻ chắc chắn từng là đại mỹ nhân.
Gương mặt trái xoan thanh tú.
Đôi mắt hạnh thông minh.
Khí chất thành thục, đoan trang và cao quý.
Có lẽ đối phương chưa chú ý đến mình.
Hạ Tiểu Bạch đành chủ động bước tới.
Cậu mỉm cười, khẽ mở đôi môi đỏ hồng: — Xin hỏi có phải là cô Hoàng không ạ?
Hoàng Tú Anh ngẩng đầu.
Trong tầm mắt cô là một thiếu nữ váy xanh xinh đẹp đến mức khiến người ta kinh ngạc.
Mái tóc dài buông xuống bên eo nhỏ.
Dáng người thanh tú, yểu điệu.
— Cô là...?
Hạ Tiểu Bạch lễ phép đưa bàn tay trắng nõn ra: — Em tên Hạ Hiểu Bạch.
— Là gia sư được Tô Tĩnh Di giới thiệu tới.
Hoàng Tú Anh hơi ngẩn người.
Sau đó đưa tay bắt lấy tay cậu.
— Nhưng tôi nhớ Tĩnh Di nói là một cậu sinh viên đẹp trai mà?
Hạ Tiểu Bạch giải thích: — Đó là em trai em.
— Nhưng cậu ấy có việc phải đi xa nên đành thất hẹn.
— Vì thế nhờ em tới thay.
— Nếu chị Hoàng không ngại...
Hoàng Tú Anh khẽ lắc đầu: — Không sao.
— Mau ngồi xuống đi.
— Đứng mãi không mệt à?
Hạ Tiểu Bạch cũng không khách sáo.
Cô nhẹ nhàng giữ mép váy rồi ngồi xuống.
Hai chân thon dài khép lại rất tự nhiên.
Từng cử chỉ đều toát ra vẻ ưu nhã và giáo dưỡng.
Đôi khi...
Chỉ vài chi tiết nhỏ trong cuộc sống cũng đủ để nhìn ra phẩm chất của một người.
Mà Hạ Tiểu Bạch biểu hiện vô cùng sạch sẽ, gọn gàng và thanh lịch.
Tựa như được nuôi dạy trong môi trường giáo dục cao cấp.
Dù sao...
Muốn lấy lòng vị phú bà trước mặt thì hình tượng ban đầu là vô cùng quan trọng.
Theo lời Tô Tĩnh Di.
Người phụ nữ này là nữ cường nhân điều hành doanh nghiệp.
Vì con cái mà tiêu tiền không hề tiếc tay.
Hoàng Tú Anh cũng âm thầm quan sát từng hành động của cô.
Trong lòng không khỏi gật đầu hài lòng.
Ít nhất về mặt lễ phép và giáo dưỡng, cô gái trước mắt vượt xa không ít sinh viên đại học mà bà từng gặp.
Hoàng Tú Anh mở lời: — Chúng ta nói chuyện gia sư trước nhé.
— Em học khoa Văn đúng không?
— Vậy em sẽ phụ trách phụ đạo môn Ngữ văn cho con trai tôi.
— Tôi cần em dạy vào thứ bảy và chủ nhật.
— Từ chín giờ sáng đến mười hai giờ trưa.
— Bao ăn sáng, ăn trưa và tiền đi lại.
— Nếu em đồng ý...
— Tôi trả ba trăm tệ một buổi.
— Tức khoảng một trăm tệ mỗi giờ.
— Đó mới chỉ là lương cơ bản.
— Tôi sẽ thường xuyên kiểm tra kết quả học tập của nó.
— Nếu thành tích cải thiện, tăng gấp mười lần cũng không thành vấn đề.
— À đúng rồi.
— Con trai tôi tên là Lâm Bảo Bảo.
Hạ Tiểu Bạch suýt nữa bật cười.
Lâm Bảo Bảo?
Cái tên này trẻ con quá rồi đấy.
Nhưng nghĩ lại...
Hạ Tiểu Bạch hình như cũng chẳng khá hơn là bao.
Ba tiếng đồng hồ được ba trăm tệ.
Một giờ một trăm.
Công việc ngon thế này biết tìm đâu ra?
Hơn nữa chỉ cần cuối tuần.
Đối với một con cá mặn chính hiệu như cậu đúng là công việc trong mơ.
Bề ngoài, Hạ Tiểu Bạch chỉ mỉm cười nhã nhặn: — Không thành vấn đề.
— Chị Hoàng cứ yên tâm giao Bảo Bảo cho em.
Hoàng Tú Anh gật đầu.
Sau đó khẽ thở dài.
— Thật ra tôi cũng không giấu em.
— Thằng bé rất nghịch.
— Em không phải gia sư đầu tiên tôi thuê.
— Những người trước đều bị nó chọc cho bỏ việc.
Hạ Tiểu Bạch nghi hoặc: — Thế còn bố của cậu ấy?
— Có câu: "Nuôi mà không dạy là lỗi của cha, dạy mà không nghiêm là lỗi của thầy."
— Giáo viên chỉ là một phần.
— Gia đình mới là nhân tố quan trọng nhất trong giáo dục trẻ nhỏ.
Nghe vậy, Hoàng Tú Anh lại đưa tay lên trán.
Ánh mắt hiện lên vẻ đau buồn.
— Bố chúng mất vì tai nạn từ hơn mười năm trước rồi.
— Những năm qua đều do bảo mẫu chăm sóc hai chị em.
— Còn tôi phải quản lý công ty bên ngoài.
— Đó là tài sản mà chồng tôi để lại.
— Tôi cũng không thể bỏ mặc được.
Hạ Tiểu Bạch nhìn vẻ mặt cô.
Vậy là góa phụ sao?
Cũng chưa tái hôn à?
Cậu thử dò hỏi: — Chị chưa từng nghĩ tới việc tìm cho hai đứa nhỏ một người cha mới sao?
Hoàng Tú Anh cười bất đắc dĩ.
Thật ra cô cũng muốn có một người đồng hành.
Nhưng ngay cả việc chăm sóc hai đứa trẻ thôi đã khiến cô không xoay sở nổi.
Làm gì còn thời gian yêu đương.
Hơn nữa...
Nghe nói cô có hai đứa con song sinh.
Phần lớn đàn ông đều quay đầu bỏ đi.
Những người còn ở lại...
Thường chỉ nhắm vào tài sản của cô mà thôi.
Nhận ra mình hỏi hơi quá giới hạn.
Hạ Tiểu Bạch lập tức xin lỗi: — Xin lỗi chị.
— Em lắm lời rồi.
Cô thầm cảm thán.
Không ngờ những tình tiết cẩu huyết trong phim ảnh và tiểu thuyết...
Lại thật sự tồn tại ngoài đời.
Quả nhiên...
Mọi câu chuyện đều bắt nguồn từ hiện thực.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn