Chương 121: Đứa em trai ngốc nghếch
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~17 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Thấy vẻ mặt không phục của Diệp Lâm, khóe môi đỏ hồng của Hạ Tiểu Bạch khẽ cong lên, nở một nụ cười duyên dáng.
Cậu giơ tay lên, nhẹ nhàng xoa đầu cô nàng.
— Được rồi, Tiểu Lâm Lâm. Trong mắt anh, ngoài chính anh ra thì em là cô gái xinh đẹp thứ hai.
Diệp Lâm bị Hạ Tiểu Bạch xoa đầu, gương mặt hơi ửng đỏ.
Không hiểu vì sao, mỗi lần bị Hạ Tiểu Bạch xoa đầu, tim cô lại rung động đôi chút.
Nhưng vừa nghe thấy mình chỉ đứng thứ hai trong mắt cô, cô lập tức sững người.
Đôi mắt đẹp ánh lên vẻ tức giận.
Mình đúng là không đẹp bằng tên biến thái thích giả gái này thật...
Nhưng chẳng lẽ còn có cô gái nào đẹp hơn mình nữa sao?
Hơn nữa địa vị trong lòng Hạ Tiểu Bạch còn cao hơn mình?!
(。•ˇ‸ˇ•。) Diệp Lâm tức tối nói: — Nói đi! Người đẹp nhất trong lòng anh là ai?!
Hạ Tiểu Bạch vuốt lọn tóc rủ trước ngực, mỉm cười đáp: — Người đẹp nhất trong lòng anh đương nhiên là bạn gái anh rồi.
Diệp Lâm lập tức cảm thấy tủi thân, kích động đập bàn đứng bật dậy.
— Anh... anh thật sự có bạn gái rồi?!
— Không thể nào!
Hạ Tiểu Bạch không hề giấu giếm, thậm chí còn mang theo chút tâm lý trả đũa nho nhỏ.
Con bé này trước giờ vẫn luôn chế giễu cô không kiếm được bạn gái mà.
— Đúng vậy, mới quen năm nay thôi.
— Cô ấy còn là hoa khôi của trường anh, lại còn là tiểu thư nhà giàu nữa.
(๑•̀ㅂ•́)و✧ Diệp Lâm siết chặt nắm tay, không cam lòng nói: — Em không tin!
— Ngoài em ra còn có cô gái nào thích kiểu đàn ông ẻo lả như anh chứ!
Hạ Tiểu Bạch híp mắt lại: — Chẳng lẽ Diệp Lâm cũng thích anh?
Diệp Lâm cúi đầu.
Một tia bối rối hiện lên trên gương mặt, hai má bỗng đỏ bừng.
Cô siết chặt nắm tay.
— Ai... ai thích tên ẻo lả như anh chứ!
— Đừng tự luyến như vậy được không!
Hạ Tiểu Bạch gật đầu.
— Cũng phải.
— Con bé bụng dạ đen tối như em suốt ngày chỉ nghĩ cách trêu anh thôi, sao có thể chịu làm bạn gái anh được chứ.
— Haizz... rõ ràng anh thích em đến thế mà.
Diệp Lâm cúi thấp đầu, không dám nhìn thẳng vào cậu, lí nhí: — Anh... anh thật sự thích em sao?
Hạ Tiểu Bạch lại xoa đầu cô lần nữa.
— Đương nhiên.
— Nếu không từ nhỏ đến lớn anh chăm sóc em như vậy để làm gì?
Diệp Lâm ngẩng đầu lên đầy mong đợi: — Chỉ... chỉ là tình cảm anh em thôi sao?
Hạ Tiểu Bạch cười khẽ: — Chứ còn gì nữa?
Ánh mắt cậu hơi dao động, nhìn ra ngoài cửa sổ chứ không nhìn Diệp Lâm.
Rồi cố ý đổi chủ đề: — Thôi nào, đồ ăn nấu xong chưa?
— Không phải lại là món hủy diệt thế giới đấy chứ?
Diệp Lâm khôi phục vẻ mặt kiêu ngạo thường ngày.
Nhưng nếu quan sát kỹ sẽ thấy môi cô đã bị cắn đến đỏ lên, hai nắm tay cũng siết thật chặt.
Cô hất tóc: — Hừ!
— Người theo đuổi bổn tiểu thư có thể xếp hàng từ cổng trường tới tận lớp học!
— Chẳng phải chỉ là có bạn gái thôi sao, có gì ghê gớm!
<(`^´)> — Em nói cho anh biết nhé, gần đây hoa khôi... à không, nam thần học bá của trường em cũng đang theo đuổi em đấy.
— Bổn tiểu thư còn đang cân nhắc có nên đồng ý hay không đây.
Ánh mắt Hạ Tiểu Bạch lóe lên vẻ khó hiểu, cười nhạt: — Đẹp trai lắm à?
— Hay để anh giúp em thẩm định thử?
Diệp Lâm liếc cô một cái: — Anh giúp em thẩm định cái gì chứ?
Hạ Tiểu Bạch không trả lời.
Bởi vì trong lòng cô đã có kế hoạch riêng rồi.
Diệp Tử Hiên ngồi bên cạnh bất lực lên tiếng: — Bao giờ mới ăn cơm đây!!!
— Em sắp chết đói rồi!
Diệp Lâm đi vào bếp, mang món ăn đã chuẩn bị ra.
Rất đơn giản, chỉ là thịt xào ớt xanh.
Hạ Tiểu Bạch nhìn màu sắc và mùi vị có vẻ cũng không tệ.
— Ăn được không vậy?
Diệp Lâm chu môi: — Yên tâm đi.
— Đây là đồ ăn chế biến sẵn.
Hạ Tiểu Bạch lập tức cầm bát đũa lên cười: — Thế thì anh yên tâm rồi.
— Thực phẩm công nghệ cao còn đáng tin hơn món ăn hắc ám.
Diệp Lâm chẳng có tâm trạng ăn uống.
Trong đầu cô chỉ toàn là chuyện Hạ Tiểu Bạch đã có bạn gái.
Cô chống cằm nằm dài trên bàn.
Bộ váy vốn đã ôm sát nay bị ép căng đến mức như sắp bung chỉ.
Hai "chú thỏ" dưới áp lực càng trở nên nổi bật.
Cảnh tượng ấy khiến Hạ Tiểu Bạch ngồi đối diện nhìn đến ngây người.
Hoành tráng quá rồi đấy...
"Thỏ trắng nhỏ, trắng lại trắng..."
Diệp Lâm làm sao không nhận ra ánh mắt đầy gian tà của Hạ Tiểu Bạch.
Nhưng cô cũng chẳng để tâm.
Dù sao Hạ Tiểu Bạch vẫn là con trai.
Trừ khi cô ấy là bách hợp...
Dưới khung cảnh mỹ lệ ấy, Hạ Tiểu Bạch ăn thêm hẳn một bát cơm.
Đúng là "tú sắc khả xan".
Diệp Lâm nhìn Hạ Tiểu Bạch trong bộ váy trắng, không nhịn được hỏi: — Anh định mặc thế này mãi à?
Diệp Tử Hiên rụt rè lên tiếng: — Em thấy cũng đẹp mà...
Diệp Lâm tức giận dùng đũa gõ mạnh lên đầu cậu em.
— Em muốn đấu kiếm với anh Tiểu Bạch à?
Hạ Tiểu Bạch nhìn vẻ thiếu niên ngây ngô của Diệp Tử Hiên, khóe môi hơi cong lên.
Cậu quyết định trêu chọc cậu em trai ngốc nghếch này một chút.
Một tay chống cằm, hơi nghiêng đầu, cậu mỉm cười dịu dàng với Diệp Tử Hiên.
— Tử Hiên...
— Em thật sự thấy anh mặc nữ trang đẹp à?
Nói rồi, bàn tay trắng như ngọc khẽ nắm lấy mu bàn tay cậu.
Diệp Tử Hiên làm sao chịu nổi sự trêu chọc ấy.
Cảm nhận được bàn tay mềm mại lạnh mát như không xương của cậu.
Cảm giác mịn màng như tuyết ấy thật khó diễn tả.
Cậu chỉ biết cúi đầu, lắp bắp không dám nhìn thẳng.
— Đẹ... đẹp lắm...
Diệp Lâm ngẩn người nhìn Hạ Tiểu Bạch.
Chỉ một động tác nhỏ thôi mà đã khiến người ta cảm thấy kinh diễm.
Là con gái, vậy mà cô lại không biết cách quyến rũ nam sinh bằng Hạ Tiểu Bạch.
Nghĩ tới đây, lại nhìn dáng vẻ mê mẩn của cậu em ngốc.
Diệp Lâm càng bực bội hơn.
Cô giẫm mạnh lên ngón chân Diệp Tử Hiên.
Diệp Tử Hiên đau đến nhảy dựng lên.
Định nổi nóng nhưng vừa thấy ánh mắt đầy sát khí của chị gái, lập tức xìu xuống.
Không dám cãi lại một câu.
Diệp Lâm không nhịn được mà càu nhàu: — Tử Hiên!
— Chị chưa từng thấy em nhìn chị bằng ánh mắt biến thái như vậy đấy!
— Chẳng lẽ chị đây còn không đẹp bằng tên biến thái giả gái này sao?
Diệp Tử Hiên cúi đầu lẩm bẩm: — Thật sự là chị không đẹp bằng anh Tiểu Bạch giả gái mà...
Huống hồ nếu cậu dám nhìn Diệp Lâm bằng ánh mắt đó...
Thì sẽ là cảnh một nam hai nữ hỗn hợp đánh hội đồng.
Diệp Lâm nghe xong càng tức đến nghiến răng.
Dù cô thừa nhận mình không đẹp bằng Hạ Tiểu Bạch.
Nhưng nghe chính em trai ruột nói ra thì vẫn tức chết đi được.
Trong lòng Diệp Tử Hiên đầy tiếc nuối.
Mối tình đầu vừa chớm nở đã bị dập tắt ngay lập tức.
Cậu biết bao mong Hạ Tiểu Bạch thật sự là con gái.
Lén nhìn dung nhan tuyệt mỹ của cậu.
Cậu chỉ hận không thể...
"Lột chiếc váy ấy xuống..."
Rồi búng hỏng "cái ấy" của cậu.
Để cậu phải quỳ xuống cầu xin tha thứ vì đã đùa giỡn trái tim non nớt của thiếu niên.
Thấy cảnh ấy, Hạ Tiểu Bạch lấy tay che môi, bật cười khúc khích.
Tiếng cười trong trẻo như chuông bạc, vô cùng dễ nghe.
Lần này ngay cả Diệp Lâm cũng bị vẻ đẹp ấy làm rung động.
Nụ cười như đóa hồng vừa nở rộ.
Niềm vui hiện rõ trên gương mặt cậu.
Mái tóc đen dài lay động trên bờ vai trắng ngần theo từng tiếng cười.
Vẻ thanh thuần và quyến rũ hòa làm một, tự nhiên đến mê hoặc.
Sau bữa cơm, Diệp Tử Hiên trở về phòng, tuyên bố mình phải học tập.
Diệp Lâm ở trong bếp rửa bát.
Còn Hạ Tiểu Bạch nằm dài trên ghế sofa, đôi chân thon dài bắt chéo lên nhau.
Mở WeChat ra, cậu phát hiện có rất nhiều người gửi tin nhắn cho mình.
Chu Thanh, Triệu Trình, đại ca, Đào Na Na...
Cậu cũng tiện tay trả lời từng người một.
Điều khiến Hạ Tiểu Bạch cạn lời nhất là Triệu Trình lại đang đạp xe xuyên Tây Tạng.
Mới chỉ một tuần mà râu ria đã mọc đầy mặt, da đen đi cả một vòng.
Trông chẳng khác nào dân tị nạn châu Phi.
Hạ Tiểu Bạch không nhịn được bật cười.
Rồi gửi cho cậu ta một biểu tượng thích kèm dòng tin: 【Cố lên nhé! 】(ฅ∀<`๑)╭ Tiếp tục kéo xuống.
Phạm Kiện và "Giáo chủ Hoàng" cũng chủ động nhắn tin chào hỏi cậu.
Hơn nữa ngày nào cũng kiên trì gửi lời chúc buổi sáng và buổi tối.
Đúng chuẩn hành vi của một... liếm cẩu chính hiệu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn