Chương 107: An Tư Tư
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hoàng giáo chủ cực kỳ nhiệt tình ký tên cho mấy cô gái.
Dù sao họ cũng là bạn thân của Hạ Tiểu Bạch.
Nếu có thể tạo quan hệ tốt với đám bạn thân của cậu, vậy thì hắn càng dễ tiếp cận cậu hơn.
Mấy nam sinh cũng chen tới xin chữ ký.
Dù sao bọn họ đều lớn lên cùng phim của Hoàng giáo chủ.
Hoàng giáo chủ vừa cười vừa trò chuyện với đám người trẻ tuổi này, chỉ để cố gắng thu hút sự chú ý của Hạ Tiểu Bạch.
Nhưng điều khiến hắn thất vọng là— Hạ Tiểu Bạch lúc này đang cùng một cô gái xinh đẹp khác đứng bên cạnh cười nói vui vẻ, dường như đang chia sẻ chuyện gì đó rất thú vị.
Ánh chiều tà ấm áp phủ lên làn da nàng một tầng hào quang mỹ lệ.
Kết hợp với nụ cười ngọt ngào trên khuôn mặt xinh đẹp tạo thành một bức tranh chữa lành khiến người ta muốn hướng về những điều tốt đẹp.
Chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến vô số đàn ông say mê.
Hoàng giáo chủ rung động đến không chịu nổi, chỉ có thể giao đám người kia cho biên kịch ứng phó rồi đi tới trước mặt Hạ Tiểu Bạch.
Hắn chỉnh lại quần áo rồi nói:
"Hiểu Bạch tiểu thư, để cảm ơn cô lần này đã giúp đoàn phim hoàn thành cảnh quay."
"Đoàn phim chúng tôi có chuẩn bị một ngàn tệ thù lao."
"Không biết Hiểu Bạch tiểu thư có thể cho tôi Wechat được không? Tôi chuyển khoản cho cô."
Trong mắt Hoàng giáo chủ, tuy Hạ Tiểu Bạch cực kỳ xinh đẹp— Nhưng dù sao cũng chỉ là nữ sinh đại học chưa tốt nghiệp.
Có thể thêm Wechat của đại minh tinh như hắn chắc chắn sẽ kích động cảm ơn hắn.
Biết đâu còn chủ động nhào vào lòng nữa. ᖗ乛◡乛ᖘ Nhìn xem mấy cô gái bên cạnh chỉ cần nhận được chữ ký của hắn đã vui tới mức ríu rít rồi.
Gương mặt thanh lãnh tuyệt trần của Hạ Hiểu Bạch vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt.
Trong lòng sao cậu không biết Hoàng giáo chủ đang mượn cơ hội xin Wechat của mình.
Cậu khinh bỉ trong lòng.
Đàn ông... ha ha.
Đều là sinh vật không thể bình tĩnh khi nhìn thấy mỹ nữ.
Nếu còn bình tĩnh được— Vậy chỉ có thể chứng minh cô gái kia chưa đủ đẹp.
Đối với loại thủ đoạn xin Wechat này, Hạ Tiểu Bạch từng là con trai nên nhìn phát hiểu ngay.
Chơi với ông thôi.
Muốn "quy tắc ngầm" bản mãnh nam không JJ này đúng là nằm mơ!
Rõ ràng đã có AB xinh đẹp rồi còn nhớ thương con gái bên ngoài.
Đúng là tra nam!
Hoàng giáo chủ đầy tự tin nhìn Hạ Tiểu Bạch.
Hắn không cho rằng cô gái trẻ trước mặt sẽ từ chối.
Đôi lông mày thanh tú của Hạ Tiểu Bạch hiện lên một tia khó xử, đôi mắt trong veo như băng nhìn Hoàng giáo chủ.
Cuối cùng cậu chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, mái tóc cũng khẽ lay động.
Đôi môi đỏ mọng mang theo nụ cười lịch sự:
"Cảm ơn Hoàng giáo chủ."
"Nhưng tôi rất ít dùng thanh toán điện tử, đưa tiền mặt cho tôi là được rồi."
Khóe miệng Hoàng giáo chủ co rút.
Hắn còn đang mở sẵn mã QR thêm bạn Wechat cơ mà.
Kết quả bị từ chối trực tiếp.
Bầu không khí lập tức cực kỳ xấu hổ.
Người sáng suốt đều nhìn ra— Mỹ nữ chỉ đang uyển chuyển từ chối hắn thôi.
Dù sao hiện tại thanh toán điện tử ở Hoa Hạ đã là xu hướng tuyệt đối.
Đặc biệt là giới trẻ, ai còn dùng tiền mặt nữa.
Cho dù thỉnh thoảng dùng tiền mặt cũng là ở nơi không có thanh toán điện tử.
Mà Hoàng giáo chủ còn chủ động lấy điện thoại ra muốn chuyển khoản qua Wechat.
Thế mà cậu vẫn đòi tiền mặt.
Kẻ ngốc cũng hiểu đây là mỹ nữ đang uyển chuyển từ chối hắn rồi...
Biên kịch bên cạnh cố nhịn cười.
Nhìn Hoàng giáo chủ ăn quả đắng khiến hắn vui vô cùng.
Tên này ngày nào cũng bóp cổ hắn rồi mắng hắn là đồ vô dụng.
Đúng là đáng đời! o( ̄ヘ ̄o) Hoàng giáo chủ xấu hổ muốn chết, thậm chí còn hơi tức giận.
Hắn ngồi vị trí cao nhiều năm, tài sản trăm tỷ.
Giờ lại bị một cô gái trẻ từ chối, sao không bực cho được.
Nhưng khi hắn ngẩng đầu nhìn mỹ nhân trước mặt— Dung nhan như họa, dưới ánh chiều tà nàng đẹp đến yếu mềm và thanh thuần.
Đúng lúc ấy một cơn gió thổi qua.
Một tay nàng giữ váy, để lộ một đoạn da thịt trắng như tuyết.
Tay còn lại nhẹ nhàng vén mái tóc bị gió thổi tung ra sau tai.
Trong gió còn mang theo hương thơm ngọt ngào từ cơ thể nàng.
Khiến người ta bất giác liên tưởng đến những điều tốt đẹp.
Hương thơm ấy như làm tinh thần người ta rung lên, giống như cảm giác mát lạnh giữa ngày hè oi bức.
Tất cả mọi thứ đều đẹp đẽ và khiến người ta hướng tới.
Những khó chịu và phiền muộn ban đầu lập tức tan biến sạch.
Thậm chí chỉ cần nhìn mỹ nhân trước mắt thôi cũng khiến tâm trạng hắn vô thức trở nên vui vẻ.
Hạ Tiểu Bạch thấy Hoàng giáo chủ đứng ngây người.
Lẽ nào lời của nàng đả kích lòng tự tôn đàn ông của hắn rồi?
"Hoàng giáo chủ?"
Nàng thử gọi một tiếng.
Biên kịch thấy hắn không phản ứng liền vỗ vai:
"Hoàng giáo chủ! Anh ổn chứ?"
Lúc này Hoàng giáo chủ mới thoát khỏi mộng tưởng ban ngày.
Thấy mọi người đều dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn mình, hắn biết bản thân lại thất thố rồi.
Hắn ho khan:
"Xin lỗi, vừa rồi tôi nghĩ tới tình tiết phim mới nên hơi nhập tâm."
Đương nhiên Hoàng giáo chủ vẫn chưa từ bỏ ý định xin Wechat của Hạ Tiểu Bạch:
"Nhưng Hiểu Bạch tiểu thư... tôi không có tiền mặt."
"Đoàn phim cũng không có quá một ngàn tiền mặt."
"Cô xem...?"
Hạ Hiểu Bạch biểu cảm do dự hồi lâu.
Cuối cùng vẫn đưa Wechat cho hắn.
Dù sao đó cũng là một ngàn tệ nàng vất vả kiếm được, không lấy thì đúng là đồ ngốc.
"Bao lì xì tới rồi~" Sau khi nhận được một ngàn tệ, Hạ Tiểu Bạch mới nhàn nhạt gật đầu:
"Cảm ơn."
Sau khi thêm được Wechat của Hạ Hiểu Bạch, trong lòng Hoàng giáo chủ kích động vô cùng.
Hắn cười nói:
"Không cần khách khí."
"Biết đâu sau này chúng ta còn rất nhiều cơ hội hợp tác."
Hắn còn cố tình ra vẻ thả dây:
"Đương nhiên tuổi trẻ như các cô, lấy học tập làm trọng vẫn là quan trọng nhất."
Hạ Tiểu Bạch cũng khách sáo gật đầu:
"Đó là điều đương nhiên."
Từ đầu đến cuối nàng đều không cho Hoàng giáo chủ bất kỳ cơ hội nào.
Lạnh nhạt như nước.
Mà chính loại thái độ thanh lãnh ấy lại khiến lòng Hoàng giáo chủ ngứa ngáy không thôi.
Ánh trăng sáng!
Lẽ nào nàng chính là ánh trăng sáng trong số mệnh của hắn?
Nàng càng lạnh lùng, lòng hắn càng bị cào cấu.
Lúc này đạo diễn cầm kịch bản mới đi tới:
"Hoàng giáo chủ, quay nốt cảnh tiếp theo đi."
"Quay xong là hoàn thành đại kết cục."
Hoàng giáo chủ gật đầu rồi cười với nhóm Hạ Tiểu Bạch:
"Tối nay là tiệc đóng máy của đoàn phim."
"Mọi người có muốn tham gia cùng không?"
"Giờ cũng chưa muộn."
Hạ Hiểu Bạch nhìn sang Sở Thu Hi.
Sở Thu Hi tức giận dùng trán cụng vào trán nàng:
"Cậu thấy vui là được."
Cô cắn nhẹ vành tai Hạ Hiểu Bạch rồi nhỏ giọng:
"Cẩn thận chơi quá lửa rồi bị Hoàng giáo chủ ăn sạch."
"Em thấy hắn bị anh mê hoặc đến thần hồn điên đảo luôn rồi."
Hạ Tiểu Bạch chớp mắt tinh nghịch:
"Yên tâm đi."
"Hoàng giáo chủ không phải loại người không cần mặt mũi."
"Anh tin hắn sẽ không làm loạn."
Đàn ông càng thành công càng cần thể diện.
Đặc biệt là người nổi tiếng như Hoàng giáo chủ.
Giả tạo vốn là bản tính lâu dài của con người.
Ví dụ như vừa rồi rõ ràng muốn xin Wechat cậu, lại lấy lý do không có tiền mặt để chuyển khoản.
Những người khác cũng mong chờ nhìn Hạ Tiểu Bạch.
Đào Na Na kéo kéo tay cậu:
"Nếu không ăn ké thì thiệt to luôn đó."
"Đạo diễn còn nói sẽ sắp xếp chỗ ở nữa."
Hạ Tiểu Bạch cũng gật đầu.
Có thể ăn chùa đúng là chuyện tốt nhất.
Cậu nhìn Hoàng giáo chủ mỉm cười:
"Vậy cảm ơn anh."
Hoàng giáo chủ cũng vui vẻ gật đầu.
Đạo diễn đi tới nhìn Hạ Tiểu Bạch với vẻ áy náy:
"Hạ tiểu thư, cô có thể thay đồ giúp chúng tôi được không?"
"Đoàn phim chỉ còn đúng một bộ váy cổ phong màu xanh này."
"Lát nữa An Tư Tư còn cần dùng."
Hạ Hiểu Bạch cười tuyệt đẹp:
"Đương nhiên không thành vấn đề."
Hạ Tiểu Bạch đi vào phòng thay đồ, cởi bộ váy cổ phong ra rồi thay lại bộ đồ hiện đại mát mẻ ban đầu.
Cậu vuốt lại mái tóc hơi rối rồi bước ra ngoài.
Vừa hay gặp An Tư Tư đang chuẩn bị vào thay đồ.
Hai người chạm mặt, nhìn nhau một cái.
An Tư Tư hơi kinh ngạc.
Không ngờ lại gặp Hạ Tiểu Bạch.
Mà Hạ Tiểu Bạch cũng là lần đầu tiên được nhìn thần tượng của mình ở khoảng cách gần như vậy, trong lòng cực kỳ kích động.
Đây chính là quốc dân nữ thần nổi tiếng hiện nay đó!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn