Chương 134: Thà đắc tội tiểu nhân còn hơn đắc tội phụ nữ
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~19 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hai người trò chuyện rất nhiều chuyện, Hạ Tiểu Bạch cũng không ngần ngại thể hiện bản thân. Không chỉ ăn nói tao nhã mà còn hiểu biết rộng, đối đáp lưu loát.
Dưới sự cộng hưởng của nhan sắc tuyệt mỹ, lời nói của cậu khiến người khác khó lòng sinh ra chút nghi ngờ nào.
Từ thời đại Tần Thời Minh Nguyệt cho đến lịch sử các triều Nguyên - Minh - Thanh, đề tài nào cậu cũng có thể tiếp lời.
Hoàng Tú Anh càng nhìn Hạ Hiểu Bạch càng thấy hài lòng.
— "Xem ra cô Hạ không chỉ giỏi văn học mà kiến thức lịch sử cũng rất xuất sắc."
— "Lại còn xinh đẹp nữa."
Hạ Tiểu Bạch đưa tay vén lọn tóc trước trán ra sau tai, khẽ mỉm cười.
— "Những thứ đó chỉ là bề nổi thôi. Sao có thể so với chị Hoàng, một mình quản lý cả một công ty niêm yết được chứ?"
Hoàng Tú Anh khoát tay.
— "Đều là tài sản và các mối quan hệ mà chồng tôi để lại thôi."
— "Nếu chỉ dựa vào một người phụ nữ yếu đuối như tôi thì làm sao duy trì được công ty đến tận bây giờ."
Nhìn đồng hồ trên cổ tay, bà hơi áy náy nói: — "Cũng không còn sớm nữa, tôi phải về công ty xử lý vài việc."
— "Ngày mai là thứ bảy, cô cứ đến theo địa chỉ này."
— "Tiền taxi sẽ được hoàn lại cùng lúc phát lương."
Hạ Tiểu Bạch nhìn bàn đầy bánh ngọt trước mặt.
— "Chị không ăn hết rồi hẵng đi sao?"
Hoàng Tú Anh cười: — "Dạo này tôi đang giảm cân."
— "Tôi thường xuyên đến nhà hàng này, đã nói với quản lý ghi hóa đơn vào tài khoản của tôi rồi."
— "Nếu chưa đủ thì cô cứ gọi thêm."
Hạ Tiểu Bạch vội xua tay.
— "Đủ rồi, đủ rồi."
— "Chỗ này còn đủ để tôi mang về cho em trai em gái ăn nữa."
Nhìn bóng Hoàng Tú Anh rời đi, cậu không khỏi cảm thán.
Quả nhiên người làm nên đại sự thường không câu nệ tiểu tiết.
Có những ông chủ keo kiệt đến mức tiền công tác hay các khoản hoàn phí của nhân viên cũng tìm cách cắt xén, kéo dài không chịu thanh toán.
Hạ Tiểu Bạch nhìn đống đồ ăn trên bàn rồi gọi phục vụ đến đóng gói tất cả những món còn nguyên.
Lúc nãy cậu đã xem thực đơn.
Giá ở đây chẳng hề rẻ hơn nhà hàng lần trước cô dẫn Tạ Văn Kiệt đi ăn là bao.
Khi về đến nhà đã là năm giờ chiều.
Diệp Tử Hiên đang bị Diệp Lâm túm tai.
Trên bàn còn bày ba đĩa "ẩm thực hắc ám".
Diệp Tử Hiên khổ sở cầu xin: — "Chị ơi, ăn thêm một miếng nữa thật sự sẽ chết người mất!"
— "Tha cho em đi!"
Diệp Lâm tức giận nói: — "Chị khổ cực nấu cơm cho các người dễ lắm chắc?"
— "Một người không thèm về ăn thì thôi."
— "Người còn lại lại dám chê khó ăn!"
Lúc này hai chị em cũng nhìn thấy Hạ Tiểu Bạch đang xách theo mấy túi lớn túi nhỏ bước vào.
Diệp Tử Hiên lập tức lao tới như thấy cứu tinh, trốn sau lưng cậu, theo bản năng ôm lấy cánh tay trắng nõn của anh.
— "Tiểu Bạch ca cứu mạng!"
— "Diệp Lâm tỷ muốn đầu độc em trai ruột của mình!"
Hạ Tiểu Bạch nhất thời không biết phải nói gì.
Vẫn là quá bất cẩn rồi...
Lẽ ra cậu nên đợi qua giờ cơm tối mới về.
Khi đó Diệp Lâm chắc đã ép Diệp Tử Hiên ăn sạch đống đồ ăn đáng sợ kia, chẳng còn liên quan gì đến cậu nữa.
Nếu cần cấp cứu thì cùng lắm gọi 120 là được.
Như vậy cũng xem như hoàn thành trách nhiệm của một người anh rồi.
Khụ khụ...
Dĩ nhiên đó chỉ là suy nghĩ thật trong lòng Hạ Tiểu Bạch.
Để giữ hình tượng một người anh đáng tin cậy khiến hai chị em ngưỡng mộ, cậu vẫn phải diễn cho tròn vai.
Cậu nghiêm túc nhìn Diệp Lâm: — "Diệp Lâm à, nếu Tử Hiên đã no rồi thì đừng ép em ấy nữa."
— "Ăn quá nhiều không tiêu hóa nổi đâu."
— "Đang tuổi phát triển cơ thể mà."
Nói tới đây, Hạ Tiểu Bạch vô thức nhìn Diệp Tử Hiên cao hơn mình cả một cái đầu...
Trong lòng bỗng dâng lên nỗi buồn khó tả.
Diệp Tử Hiên thấy khuôn mặt hoàn mỹ của Hạ Tiểu Bạch đang nhìn mình thì không khỏi đỏ mặt.
Cậu gật đầu như gà mổ thóc.
— "Tiểu Bạch ca nói đúng!"
— "Chị nên nghe lời Tiểu Bạch ca đi!"
Diệp Lâm nhìn em trai mình dám núp sau lưng Hạ Tiểu Bạch.
Thật sự nghĩ cô không làm gì được sao?
— "Tiểu Bạch ca thì ra ngoài ăn no uống đủ rồi."
— "Nhưng em thấy Tử Hiên vẫn chưa no đâu."
— "Nhìn xem trên bàn còn bao nhiêu đồ ăn thế kia."
— "Hay là Tiểu Bạch ca ăn thêm một bữa nữa đi?"
Hạ Tiểu Bạch vội che miệng.
Chỉ mới lén liếc sang con cá hấp bên cạnh thôi mà đã thấy da đầu tê dại.
Cá còn nguyên vảy chưa cạo.
Ăn vào không sợ mắc cổ sao?
Lại còn chẳng có gừng hành khử tanh.
Lấy gì đè mùi bùn đất của cá trắm?
Cậu liên tục xua tay.
— "Không không không!"
— "Lúc nãy ở nhà hàng gọi quá nhiều món, ăn không hết nên anh mang về đây rồi."
— "À đúng rồi, còn có bánh ngọt nữa."
— "Anh nhớ Diệp Lâm thích nhất bánh kem dâu tây."
— "Lúc gọi món anh còn nghĩ tới em nên cố tình gọi thêm một phần để mang về."
— "Cũng chính là nhà hàng Ý Bologna mà lần trước anh từng nhắc tới đấy."
Hai mắt Diệp Lâm sáng lên.
— "Bologna?"
— "Trời ơi, mấy đứa bạn trong lớp em còn đến đó check-in rồi cơ."
— "Nghe nói đắt lắm!"
Hạ Tiểu Bạch đưa hộp bánh kem dâu tây đóng gói tinh xảo cho cô.
— "Đã bảo khách hàng lần này rất có tiền mà."
Diệp Lâm nhìn kỹ.
Quả nhiên là bao bì của Bologna.
— "Đầu bếp bánh ngọt của họ còn thường livestream trên Bilibili dạy làm bánh nữa."
— "Ngày mai em định làm món bánh mousse chocolate mà tối qua cô ấy vừa hướng dẫn đó!"
Hạ Tiểu Bạch:...
Cậu bắt đầu hối hận vì đã mang bánh về cho Diệp Lâm.
Diệp Tử Hiên rụt rè hỏi: — "Tiểu Bạch ca... có phần của em không?"
Hạ Tiểu Bạch đưa cho cậu một túi lớn đồ ăn đóng gói.
— "Cầm đi."
— "Làm một tên béo vui vẻ nào."
Diệp Tử Hiên mở túi ra.
Bên trong toàn là những món ăn tinh xảo hấp dẫn.
— "Oa! Còn có mì Ý sốt thịt xông khói nữa!"
Diệp Lâm vừa ăn bánh vừa thấy vẻ mặt sung sướng của em trai thì trừng mắt.
— "Không phải lúc nãy còn bảo no rồi sao?"
Diệp Tử Hiên lấy vài hộp đồ ăn ngon lành rồi lùi về phía cửa phòng, cười hì hì: — "Em gọi là đói một cách linh hoạt."
Diệp Lâm đặt bánh xuống.
— "Em đi dọn bát đũa trước rồi ăn sau."
Nhìn đống thức ăn gần như nguyên vẹn trên bàn, cô thở dài.
— "Lại lãng phí nữa rồi..."
Hạ Tiểu Bạch thử dò xét: — "Thật ra anh thấy ấy mà..."
— "Có những việc nếu không có thiên phú thì đừng quá miễn cưỡng."
— "Phải biết phát huy sở trường, tránh sở đoản chứ..."
Diệp Lâm nhíu mày.
— "Ý anh là thiên phú nấu ăn của em kém lắm phải không?"
Thấy Hạ Tiểu Bạch ngầm thừa nhận, cô mím môi lẩm bẩm: — "Chẳng phải anh từng nói thích phụ nữ biết nấu ăn sao..."
— "Người ta mới cố gắng học mà..."
Hạ Tiểu Bạch nghe không rõ.
— "Em nói gì cơ?"
Diệp Lâm đỏ mặt, giậm chân: — "Đồ ngốc!"
Hạ Tiểu Bạch: — "?????"
— "Anh nói gì sai à?"
Diệp Lâm hừ một tiếng: — "Kệ anh!"
Hạ Tiểu Bạch lắc đầu nhìn theo bóng lưng cô.
— "Quả nhiên lòng phụ nữ sâu như đáy biển."
— "Cổ nhân nói đúng thật."
— "Thà đắc tội tiểu nhân còn hơn đắc tội phụ nữ."
— "Đặc biệt là phụ nữ xinh đẹp thì càng phải cẩn thận hơn."
Cậu ngồi xuống ghế sofa, vắt chéo đôi chân dài rồi mở TV.
Đúng lúc đó cửa phòng Diệp Tử Hiên hé mở.
Cậu thò đầu ra quan sát.
Xác nhận chị mình còn ở trong bếp mới lén chạy tới tủ lạnh lấy một chai nước ngọt.
Ực... ực...
Uống một hơi lớn xong, cậu nhìn Hạ Tiểu Bạch.
— "Tiểu Bạch ca."
— "Quả nhiên trong cái nhà này chỉ có anh dỗ được chị em thôi."
— "Hay là anh cưới luôn chị em đi."
— "Như vậy chúng ta thành người một nhà luôn."
Hạ Tiểu Bạch giơ chân đá vào mông cậu một cái.
— "Không sợ sau này tôi với chị cậu hợp sức bắt nạt cậu à?"
Trong lòng cậu khẽ thở dài.
Nếu "cậu em nhỏ" của mình vẫn còn...
Ý tưởng này thật ra cũng không tệ.
Đáng tiếc bây giờ mọi thứ chỉ còn là tưởng tượng.
Diệp Tử Hiên lại cho rằng Hạ Tiểu Bạch thiếu tự tin.
Cậu vỗ ngực cam đoan: — "Yên tâm đi Tiểu Bạch ca!"
— "Em dám đảm bảo."
— "Bây giờ anh vào bếp, ôm chị em từ phía sau rồi tỏ tình luôn."
— "Tối nay là có thể ôm chị em ngủ rồi."
— "Cho chị ấy được tưới tắm bởi tình yêu."
— "Đỡ phải ngày nào cũng nổi nóng rồi lấy em ra trút giận."
Khóe miệng Hạ Tiểu Bạch giật giật.
Bởi vì phía sau Diệp Tử Hiên lúc này...
Diệp Lâm đã đứng đó từ bao giờ.
Trên tay còn cầm một cái chảo.
Diệp Tử Hiên thấy sắc mặt Hạ Tiểu Bạch có gì đó không đúng nhưng vẫn ung dung uống thêm một ngụm nước ngọt.
— "Em biết mà."
— "Mặc dù chị em tính khí thất thường, hay nổi nóng, còn thích đánh người."
— "Đúng chuẩn một bà cô hung dữ."
— "Nhưng không thể không thừa nhận chị ấy là một mỹ nữ thật sự."
— "Ở trường còn là hoa khôi nữa."
— "Thân hình đẹp, làm đám con trai trong học viện mê mẩn phát cuồng."
— "Ngay cả tên Lý Thần kia cũng si mê chị em đến chết đi sống lại."
— "Tiểu Bạch ca à, làm em trai thì em phải nhắc anh một câu."
— "Tên Lý Thần đó nhòm ngó chị em lâu lắm rồi."
— "Nếu anh không nhanh tay chiếm lấy chị ấy..."
— "Đến lúc bị hắn cướp mất thì có hối hận cũng không kịp đâu."
— "Ơ? Tiểu Bạch ca?"
— "Sao tự nhiên đứng đơ người vậy?"
Ngay lúc đó...
Diệp Tử Hiên cảm thấy sau lưng lạnh toát.
Một luồng sát khí đang dần lan khắp phòng khách.
Không cần quay đầu lại...
Cậu cũng biết tối nay mình tiêu đời rồi. 😭🔨

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn