Chương 144: Lý Thần Khổ Vì Tình
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Trong một quán net nào đó.
Diệp Tử Hiên đang cùng Bân Bân chơi PUBG. Đáng tiếc là vừa đáp xuống đất đã bị hạ gục liên tục, khiến cả hai không ngừng than trời.
— Lại vừa xuống đất đã chết rồi, tụi mình đang chơi mô phỏng nhảy dù à?
— Tớ đã bảo cậu đừng nhảy vào chỗ đông người mà.
— Thôi thôi, hay về nhà xem phim đi.
Nhìn đồng hồ đã là tám giờ tối.
Diệp Tử Hiên xoa bụng, tiếng ọc ọc phản đối vang lên vì đói. Cậu nhấc túi hành lý đầy quần áo lên.
— Đi thôi, tối nay tớ sang nhà cậu ngủ nhờ.
Bân Bân gãi đầu, có chút ngượng ngùng.
— Xin lỗi nhé Tử Hiên.
— Học kỳ này điểm cuối kỳ của tớ không được tốt, bố mẹ vẫn còn giận đây, bản thân tớ còn khó giữ nổi mạng.
— Hay là cậu về nhà mình đi.
Diệp Tử Hiên xua tay. Vì để chị mình có cơ hội theo đuổi Tiểu Bạch ca, dù phải ngủ ngoài đường cậu cũng cam lòng.
Người ta nói nước phù sa không chảy ruộng ngoài. Một người xinh đẹp như Tiểu Bạch ca đương nhiên phải làm anh rể của mình chứ.
Như vậy sau này cậu có thể cùng Tiểu Bạch ca chơi game, tán gẫu.
Một nam sinh ngày nào cũng ở cùng anh rể thì có gì sai đâu? (´◊ω◊`) — Thôi được rồi, để tớ tìm người khác vậy.
— Nam tử hán đại trượng phu, chẳng lẽ lại sợ không có chỗ ở sao?
Đúng lúc ấy, một bóng người bước tới trước mặt hai người.
— Diệp Tử Hiên, nếu cậu cảm thấy không có nhà để về thì có thể tới nhà tôi ở mà. Nhà tôi nhiều phòng lắm.
Diệp Tử Hiên và Bân Bân ngẩng đầu nhìn lên, đều sững người.
— Lý Thần?!
Quan hệ giữa Diệp Tử Hiên và Lý Thần chỉ ở mức bình thường.
Bình thường gặp nhau cũng chẳng có gì để nói. Thế nên hôm nay Lý Thần đột nhiên nhiệt tình như vậy khiến cậu rất nghi ngờ.
Diệp Tử Hiên lập tức nghĩ tới một khả năng.
Chắc chắn là không theo đuổi được chị mình, nên muốn tìm đường vòng từ chỗ mình.
Cậu đắc ý cười.
— Lý Thần, có phải theo đuổi chị tôi không thuận lợi không?
— Muốn tôi nói tốt vài câu trước mặt chị ấy à?
Lý Thần nhìn cậu với đôi mắt hơi đỏ ngầu, im lặng một lúc lâu rồi thở dài.
Lúc này Diệp Tử Hiên mới nhận ra có điều gì đó không ổn.
Bình thường Lý Thần trông rất sáng sủa, phong độ. Hôm nay quần áo lại có vẻ nhếch nhác.
Tiến lại gần ngửi thử, cậu lập tức ngửi thấy mùi rượu nồng nặc.
Tên này uống không ít đâu.
Diệp Tử Hiên nhíu mày: — Này, Lý Thần, nhà cậu phá sản rồi à? Sao nhìn thảm hại thế?
Lý Thần lắc đầu.
— Tôi khổ vì tình.
— Tử Hiên, cậu có thể giúp tôi giải sầu không?
Diệp Tử Hiên ngơ ngác.
— Chẳng lẽ chị tôi từ chối cậu rồi?
Cậu biết thật ra chị mình cũng có chút cảm tình với Lý Thần.
Cho nên vẫn luôn treo lơ lửng anh ta, không từ chối nhưng cũng không chấp nhận.
Nói trắng ra là xem Lý Thần như lốp dự phòng.
Mục tiêu lớn nhất của chị cậu vẫn là gả cho Tiểu Bạch ca.
Dĩ nhiên đó chỉ là lời hứa hồi nhỏ khi chơi đóng vai gia đình.
Còn hiện tại chị mình thật sự nghĩ gì, thích ai, khi nào muốn kết hôn thì cậu cũng không rõ.
Nhưng chắc cũng tám chín phần mười như vậy.
Nếu không thì đã chẳng treo Lý Thần làm lốp dự phòng lâu như thế.
Thật ra theo góc nhìn của Diệp Tử Hiên, vị "anh rể dự bị" này khá ổn.
Người tử tế, không có tin đồn với cô gái khác, chung tình, học giỏi, lại còn giàu.
Chị mình lấy anh ta chắc chắn sẽ sống cuộc đời phu nhân hào môn.
Còn mình cũng có thể hưởng ké chút lợi ích.
Ít nhất sính lễ cũng phải một căn nhà với một chiếc xe chứ? (ૢ˃ꌂ˂⁎) Diệp Tử Hiên vỗ vai Lý Thần.
— Anh rể dự bị... à nhầm, anh Lý, yên tâm đi, tôi sẽ nói tốt cho anh trước mặt chị tôi.
Lý Thần lại lắc đầu.
— Xin lỗi cậu, thật ra tôi đã yêu người khác rồi.
— Tôi đã phụ lòng chị cậu.
— Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ gặp được chân mệnh thiên nữ trong lòng mình.
Sau bữa tiệc sinh nhật của Phùng Mỹ Mỹ, khi trở về nhà...
Trong đầu Lý Thần không ngừng hiện lên từng nụ cười, ánh mắt của Hạ Hiểu Bạch.
Còn có tiếng đàn và màn biểu diễn khiến anh rung động đến tận linh hồn.
Một người một đàn như hòa thành một thể.
Đẹp như một bức tranh.
Khí chất thanh nhã như lan, dung mạo tuyệt mỹ không son phấn.
Tựa như:
"Phảng phất như mây nhẹ che trăng, phiêu dật như gió lướt trên tuyết."
Khi nhắc tới bạch mã hoàng tử, nàng còn đỏ mặt nhìn về phía anh.
Chẳng phải đang ám chỉ anh chính là bạch mã hoàng tử của nàng sao?
Anh theo đuổi Diệp Lâm suốt hai năm như một kẻ si tình.
Thái độ của cô lúc nóng lúc lạnh, không từ chối nhưng cũng chẳng tiếp nhận.
Cho đến khi gặp Hạ Hiểu Bạch xinh đẹp tựa tiên nữ.
Anh đã bắt đầu chán ghét cảm giác làm lốp dự phòng.
Diệp Tử Hiên nhìn Lý Thần với vẻ khó tin.
Mộng tưởng làm em vợ hưởng ké của cậu tan thành mây khói...
Thôi vậy.
Dù sao Tiểu Bạch ca vẫn thơm hơn nhiều.
Bố mẹ để lại cho cậu cả nghìn vạn tiền tiết kiệm rồi.
Diệp Tử Hiên bực bội nhìn Lý Thần.
— Ý cậu là cố ý tới đây nói với tôi rằng cậu không... à không theo đuổi chị tôi nữa?
— Thế thì chúng ta chẳng còn gì để nói.
Lý Thần lại lắc đầu.
— Thật ra tôi vẫn muốn theo đuổi chị cậu...
Diệp Tử Hiên nổi giận thật sự.
— Ý cậu là muốn bắt cá hai tay?
— Biến chị tôi thành lốp dự phòng?
— Tôi nói cho cậu biết, ai dám bắt nạt chị tôi, tôi liều mạng với người đó! ☄ฺ(◣д◢)☄ฺ Thấy cậu hiểu lầm, Lý Thần vội vàng giải thích: — Tôi nói chị cậu không phải Diệp Lâm.
— Mà là chị họ của cậu.
Diệp Tử Hiên đang xắn tay áo chuẩn bị đánh người lập tức khựng lại.
¯\(⍤o⍤)/¯ Cậu uống một ngụm Coca.
— Từ bao giờ tôi có chị họ thế?
— Nhà tôi làm gì có chị họ đâu? ⚆_⚆?
Lý Thần tưởng cậu đang giả vờ.
Dù sao nước phù sa không chảy ruộng ngoài.
Anh lập tức nói: — Hạ Hiểu Bạch chẳng phải chị họ cậu sao?
— Hai người không thể kết hôn đâu, cậu phải hiểu chứ.
Nghe tới đây, Diệp Tử Hiên trực tiếp phun hết ngụm Coca lên mặt Bân Bân bên cạnh.
Tin tức này quá chấn động.
Khiến cậu nhất thời không biết phản ứng thế nào.
Tiểu Bạch ca tuy quốc sắc thiên hương, da trắng chân dài.
Nhưng người ta là con trai đấy!
Hơn nữa còn có "hàng thật", biết đâu còn hoành tráng hơn cả Lý Thần.
— Khụ khụ...
Diệp Tử Hiên biểu cảm cực kỳ quái dị nhìn Lý Thần.
— Anh bạn, tôi không nghe nhầm chứ?
— Cậu muốn theo đuổi Tiểu Bạch... à không... chị Hạ Hiểu Bạch?
Lý Thần không hiểu vì sao cậu phản ứng mạnh như vậy.
Nhưng vẫn nghiêm túc gật đầu.
— Tôi cảm nhận được Hiểu Bạch học tỷ cũng thích tôi.
— Khi nhìn tôi, ánh mắt nàng đều tràn đầy tình ý.
Diệp Tử Hiên:???
Tiểu Bạch ca nhìn cậu bằng ánh mắt chứa chan tình cảm?
Cậu dám khẳng định Tiểu Bạch ca chỉ đang trêu đùa tên này thôi.
Thế mà hắn lại tưởng thật.
Uống nhiều rượu như vậy, mắt còn đỏ ngầu.
Mấy ngày nay chắc hưng phấn tới mức mất ngủ luôn.
Cậu quyết định phải kể chuyện này cho Tiểu Bạch ca.
Để lương tâm anh ấy đau một chút.
Đang yên đang lành lại biến một thanh niên ưu tú thành bộ dạng này.
Còn làm cậu mất luôn một anh rể dự bị.
— Lý Thần à, với tư cách anh em, tôi nói thật nhé.
— Giữa cậu và Hạ Hiểu Bạch là chuyện không thể nào.
— Tốt nhất vẫn nên ngoan ngoãn theo đuổi chị tôi đi.
— Như vậy còn có chút hy vọng.
Lý Thần kích động túm lấy áo cậu.
— Chẳng lẽ cậu cũng thích Hiểu Bạch học tỷ, muốn tranh với tôi sao?!
Diệp Tử Hiên vội xua tay.
— Không phải ý đó.
— Tôi chỉ muốn nói rằng, bất kể là cậu hay tôi, đều không có khả năng với Hạ Hiểu Bạch.
Cậu đảo mắt một vòng rồi nói thêm: — Thật ra chị họ tôi đã có người trong lòng rồi.
— Hơn nữa còn là vị hôn phu.
— Nên cậu từ bỏ đi.
Biểu cảm của Lý Thần lập tức cứng đờ.
— C... cái gì?!
— Hiểu Bạch học tỷ đã có vị hôn phu rồi?!
Diệp Tử Hiên gật đầu.
— Đúng vậy.
— Chị họ tôi thương tôi lắm.
— Đến chuyện chọn chồng tương lai còn phải nghe ý kiến của tôi.
— Cậu cũng không phải hoàn toàn không có cơ hội đâu. థ౪థ Lý Thần lập tức hiểu ý.
Anh rút ra hơn chục tờ tiền một trăm nhét vào túi Diệp Tử Hiên.
Đồng thời còn giúp cậu xách hành lý.
— Cậu cứ đến nhà tôi ở đi.
— Biệt thự rộng lắm.
Suy nghĩ của Lý Thần không chỉ đơn giản là muốn lấy lòng cậu em vợ tương lai.
Anh còn muốn ngăn cách Diệp Tử Hiên và Hạ Hiểu Bạch ở chung một nhà.
Dù sao hai người cũng không phải chị em ruột.
Nếu xảy ra chuyện gì thì anh có hối hận cũng không kịp.
Diệp Tử Hiên hài lòng gật đầu.
— Yên tâm, tôi hiểu mà.
— Mau dẫn tôi tới nhà cậu xem thử đi.
...
Lúc này, Hạ Tiểu Bạch đang ngồi trước bàn ăn, mí mắt giật liên hồi.
Sao cậu cứ có cảm giác có người đang âm thầm gây chuyện sau lưng mình vậy?!
Diệp Lâm bưng thức ăn đặt lên bàn.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn