Chương 137: Chị Hiểu Bạch, Em Vẫn Muốn Học Nữa
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~19 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Tháng bảy đang giữa mùa hè.
Hạ Tiểu Bạch cầm sách trong tay, lười biếng nhìn ra khung cảnh biển trời một màu ngoài cửa sổ.
Dưới ánh nắng mặt trời, mặt biển lấp lánh những gợn sóng bạc. Xa xa có thể thấy những cánh buồm trắng thấp thoáng, lúc cưỡi gió vượt sóng, lúc nhấp nhô theo từng con nước.
"Phong cảnh biển đẹp thật đấy."
Hạ Tiểu Bạch không khỏi cảm thán.
Lâm Bảo Bảo ngoan ngoãn ngồi bên cạnh cậu, giả vờ chăm chú học bài.
Nhưng ánh mắt lại không ngừng đảo tới đảo lui trên người chị gái trước mặt.
Sao Hạ Tiểu Bạch có thể không nhận ra ánh mắt của cậu nhóc này được chứ?
Cậu khẽ nhíu mày, giả vờ tức giận.
Tiện tay cầm một quyển sách bên cạnh gõ nhẹ lên đầu Lâm Bảo Bảo.
"Chị bảo em nhìn sách, chứ không phải nhìn chị."
Nàng bất đắc dĩ bật cười.
Nụ cười thuần khiết động lòng người.
Một cơn gió nhẹ lướt qua gương mặt khiến vài sợi tóc khẽ bay.
Dung nhan tuyệt sắc như khuynh quốc khuynh thành.
Đôi môi mềm mại khẽ hé mở.
Giọng nói thanh linh khiến Lâm Bảo Bảo mê mẩn đến mức không thể tự thoát ra được.
Lâm Bảo Bảo đỏ mặt đáp:
"Đều tại chị Hiểu Bạch đẹp quá thôi."
"Làm mắt em cứ không tự chủ được mà nhìn sang chị."
Hạ Tiểu Bạch chỉ cười lắc đầu.
Là một bậc thầy trà nghệ đạt chuẩn, cậu đâu thể nổi nóng.
Ví dụ như tát cho cậu nhóc một cái rồi bắt phải tập trung học.
Như thế hoàn toàn không phù hợp với hình tượng của nàng.
Cho nên cậu chỉ có thể kiên nhẫn dạy dỗ cậu thiếu niên này.
"Hôm qua chị đã nói chuyện với mẹ em."
"Mẹ em bảo thành tích học tập của em trong một năm gần đây giảm sút rất nhiều."
"Đặc biệt là phần đọc hiểu, em không theo kịp tiến độ giảng bài của giáo viên."
"Vừa rồi chị cũng xem qua bài kiểm tra Ngữ văn của em rồi."
"Đề một trăm hai mươi điểm, phần đọc hiểu chiếm năm mươi điểm."
"Nhưng em chỉ được hai mươi ba điểm, còn chưa đến một nửa."
"Nếu muốn thi đỗ trường trọng điểm, em ít nhất phải đạt trên bốn mươi lăm điểm."
"Tiếp theo chị sẽ phân tích phần đọc hiểu cho em."
"Nhớ phải nghe giảng nghiêm túc."
"Nếu không thì liệu hồn đấy."
Nàng nghiêng đầu nhẹ nhàng.
Mái tóc đen đổ xuống một bên.
Hàng mi dài khẽ chớp.
Khóe môi hiện lên nét nghiêm khắc pha lẫn đáng yêu.
Lâm Bảo Bảo lại bị nụ cười ấy làm cho ngẩn ngơ.
Cậu nghiêm túc nói:
"Chị Hiểu Bạch cứ yên tâm!"
"Em nhất định sẽ chăm chú nghe giảng!" (๑•̀ㅂ•́)و✧ Cậu cứ thế ngồi trên sàn nhà.
Ngẩng đầu lắng nghe chị gái xinh đẹp trước mặt giảng bài.
Đừng hỏi vì sao phải ngồi dưới đất.
Bởi vì góc nhìn... rất đẹp.
Mái tóc dài như suối đen buông xuống hai vai.
Khẽ lay động trong gió hè.
Mỗi lần nàng đưa mắt nhìn quanh đều tự nhiên toát ra khí chất thanh nhã.
Giọng nói của thiếu nữ tựa tiếng lan trong cốc vắng.
Thanh thoát, dễ nghe.
Lâm Bảo Bảo chỉ cảm thấy trên người Hạ Hiểu Bạch phảng phất hương hoa ngọt ngào.
Tựa cơn gió mát giữa mùa hè.
Tựa muôn dặm đào hoa nở rộ.
Khiến cậu nghe giảng vô cùng thư thái.
Những nội dung vốn chẳng thể lọt tai trên lớp giờ đây lại như được khai sáng.
Liên tục tiến vào đầu óc.
Bản thân Lâm Bảo Bảo vốn rất thông minh lanh lợi.
Chỉ vì đến tuổi nổi loạn nên sinh ra chán học.
Thành tích mới tụt dốc như vậy.
...
Thời gian đẹp đẽ luôn trôi qua thật nhanh.
Chớp mắt đã gần mười một giờ trưa.
Chỉ còn một tiếng nữa là kết thúc buổi học hôm nay.
Hạ Tiểu Bạch cũng cảm thấy hơi khát nước.
Cậu khép sách lại.
Khóe môi nở nụ cười dịu dàng khuynh thành.
"Lâm Bảo Bảo."
"Nhà em có nước uống không?"
Lâm Bảo Bảo lập tức nhiệt tình:
"Trong tủ lạnh nhà em có Coca."
"Chị Hiểu Bạch uống không?"
Hạ Tiểu Bạch lắc đầu:
"Chị không uống đồ có ga."
"Không tốt cho sức khỏe."
"Cho chị nước lọc là được rồi."
Lâm Bảo Bảo gãi đầu.
"Không hổ là chị gái xinh đẹp."
"Bảo sao giữ dáng tốt như vậy."
"Mẹ em cũng hay nói uống Coca không tốt cho sức khỏe."
"Còn dễ béo nữa."
Rất nhanh sau đó, cậu rót một cốc nước lọc.
Cẩn thận đưa cho Hạ Tiểu Bạch.
"Chị Hiểu Bạch, uống nước đi ạ."
Hạ Tiểu Bạch cũng không nghĩ nhiều.
"Cảm ơn em."
Nàng nhận lấy chiếc cốc.
Đôi môi mềm mại như cánh hoa hồng khẽ chạm vào thành thủy tinh.
Nhấp vài ngụm nước.
Sau đó mới đặt xuống.
Trên chiếc cốc trong suốt còn lưu lại dấu son hồng nhạt mờ mờ.
Lâm Bảo Bảo nuốt nước bọt.
Trong đầu đã bắt đầu tưởng tượng tới những chuyện tốt đẹp nào đó.
Hạ Tiểu Bạch vuốt lại mái tóc hơi rối.
"Tiếp theo em tự học đi."
"Cũng không còn nhiều thời gian nữa."
"Buổi học hôm nay đến đây thôi."
Lâm Bảo Bảo lúc này mới phát hiện sắp mười hai giờ rồi.
Đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy thời gian học trôi nhanh như vậy.
Trong lòng tràn đầy tiếc nuối.
Nếu giáo viên ở trường có một nửa sự dịu dàng và xinh đẹp của chị Hiểu Bạch thì tốt biết bao.
Cậu dám cam đoan thành tích của mình sẽ tăng ít nhất một bậc.
Đáng tiếc giáo viên Ngữ văn ở trường là một ông thầy hói đầu.
Dạy học cực kỳ nghiêm khắc.
Chỉ cần lơ đãng là bị phạt đứng.
Hoàn toàn không giống chị Hiểu Bạch dịu dàng nhỏ nhẹ như thế.
Hơn nữa...
Cho dù lúc tức giận, chị Hiểu Bạch vẫn rất đẹp.
Giọng nói cũng khiến người ta say mê.
Không biết bị chị ấy mắng sẽ là cảm giác thế nào nhỉ...
Lâm Bảo Bảo vội vàng bò dậy.
Ngồi sát bên cạnh Hạ Tiểu Bạch.
"Chị Hiểu Bạch, em vẫn muốn học nữa."
"Hay là em bảo mẹ tăng tiền cho chị nhé?"
Trong lòng Hạ Tiểu Bạch lập tức cạn lời.
Thằng nhóc này thật sự xem cậu là người chỉ cần thêm tiền là được sao?
Là một thiếu nữ cá mặn chính hiệu.
Việc mùa hè còn phải ra ngoài làm thêm vốn đã trái với lý tưởng sống của cậu rồi.
Nếu đối phương là một cô gái đáng yêu xinh đẹp thì còn đỡ.
Đằng này chỉ là một đứa nhóc nghịch ngợm.
Cậu thật sự chẳng có hứng thú gì.
Nàng mỉm cười đáp:
"Xin lỗi nhé."
"Buổi trưa chị còn có việc."
(Về nhà chơi game, ngủ, hoặc tán gái.)
"Sáng nay chị đã giảng rất nhiều rồi."
"Những gì học được hôm nay em cần tự mình tiêu hóa từ từ."
"Có như vậy mới hấp thu kiến thức tốt hơn."
"Nhớ kỹ nhé."
"Lần sau chị sẽ kiểm tra lại nội dung hôm nay."
"Nếu em không nhớ được chút nào..."
"Thì chị cũng chỉ có thể xin phép nghỉ dạy thôi."
Khi nói những lời này.
Giọng điệu của Hạ Tiểu Bạch hơi nghiêm túc.
Đôi mắt trong trẻo như pha lê cũng mang theo chút sắc bén.
Hoàn toàn không giống đang đùa.
"Dù sao chị cũng đã nhận tiền của mẹ em."
"Nếu em vẫn không tiến bộ."
"Chị cũng không còn mặt mũi nào để tiếp tục dạy nữa."
Trong lòng Lâm Bảo Bảo chợt thắt lại.
Bàn tay nhỏ theo bản năng nắm lấy vạt váy của nàng.
Vẻ mặt vô cùng hoảng hốt.
"Em hứa hôm nay sẽ chăm chỉ học tập."
"Nhất định không phụ công dạy dỗ của chị Hiểu Bạch."
"Xin chị đừng nghỉ dạy..." (ó﹏ò。) Khóe môi Hạ Tiểu Bạch hơi nhếch lên.
Nghỉ dạy ư?
Một công việc nhẹ nhàng lại kiếm tiền như thế này.
Nếu mất rồi, cậu biết tìm ở đâu nữa?
Trừ khi Hoàng Tú Anh chủ động sa thải.
Bằng không, công việc làm thêm mùa hè này thế nào cậu cũng phải mặt dày làm tiếp.
Hạ Tiểu Bạch nhìn đồng hồ trên cổ tay.
Vẫn còn nửa tiếng nữa.
Quả thật hơi chán.
Đáng tiếc cậu không thể ngang nhiên chơi game hay lướt Douyin trước mặt thằng nhóc này.
Đành tiện tay cầm một tập thơ lên đọc cho đỡ buồn.
Dù mắt đang nhìn đề kiểm tra.
Nhưng trong đầu Lâm Bảo Bảo lại nghĩ tới hàng vạn cách làm sao bắt chuyện với chị Hiểu Bạch.
Thế nhưng cảm giác mà Hạ Hiểu Bạch mang lại lại giống một tiên nữ lạnh lùng cao quý.
Nhất thời cậu chẳng biết phải mở lời thế nào.
Không biết chị Hiểu Bạch đã có bạn trai chưa nhỉ?
Một cô gái xinh đẹp như chị ấy.
Ở đại học chắc chắn có rất nhiều nam sinh theo đuổi.
Nghĩ tới đây.
Lâm Bảo Bảo bắt đầu hoảng hốt.
Mặc dù tuổi tác của cậu và chị Hiểu Bạch chênh lệch không ít.
Khả năng ở bên nhau gần như bằng không.
Nhưng chỉ cần tưởng tượng nữ thần của mình được một chàng trai khác ôm vào lòng cưng chiều.
Trái tim cậu như muốn tan nát.
Con người vốn là sinh vật ích kỷ như vậy.
Thứ mình không có được.
Cũng chẳng muốn người khác có được.
Cuối cùng, ánh mắt cậu dừng lại trên chiếc đồng hồ nơi cổ tay Hạ Tiểu Bạch.
Hình như chị gái mình cũng có một chiếc giống hệt.
Đành kiếm chuyện để nói vậy.
"Chị Hiểu Bạch."
"Chiếc đồng hồ của chị đẹp thật đấy."
"Chị gái em cũng có một chiếc giống y như vậy."
"Đây là chị tự mua hay do bạn bè tặng thế?"
Khóe môi Hạ Tiểu Bạch khẽ nhếch.
Sao cậu cứ cảm thấy thằng nhóc này đang cố tình moi tin thế nhỉ?
Nàng thành thật trả lời.
Trên gương mặt thanh lệ xuất hiện chút ửng hồng.
"Đây là quà tân gia."
"Do người mà chị thích tặng cho chị."
Lâm Bảo Bảo vốn còn ôm chút hy vọng mong manh.
Nghe xong suýt nữa cắn phải đầu lưỡi.
Chị Hiểu Bạch đã sống chung với người ta rồi sao?! ˚‧º·(˚ ˃̣̣̥᷄⌓˂̣̣̥᷅)‧º·˚

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn