Chương 111: Ai PUA Ai, Gặp Trúng Bạch Liên Hoa
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~17 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Tạ Văn Kiệt nhìn đôi mắt lấp lánh của Hạ Tiểu Bạch.
Đẹp đến mức quá đáng.
Trong veo như pha lê, tràn đầy tò mò và mộng tưởng.
Cô nàng ngốc bạch ngọt này còn dễ dụ hơn hắn tưởng tượng.
Hắn mỉm cười: — Đương nhiên rồi. Công ty chị tôi chẳng phải cũng là công ty nhà tôi sao? Chỉ cần tôi nói một tiếng là được.
Nhân cơ hội đó, hắn hỏi tiếp: — Hay là chúng ta thêm Wechat đi? Sau này tiện liên lạc hơn.
Hạ Tiểu Bạch làm bộ thiếu nữ thanh thuần, nhẹ lắc đầu. Cậu nhìn ra cảnh vật ngoài cửa sổ.
Ánh mặt trời chiếu lên gương mặt hoàn mỹ không tì vết của cậu, phủ lên một tầng sáng nhàn nhạt.
Một cô gái như thế này...
Nếu ngủ được một lần thì đời này cũng đáng.
Tạ Văn Kiệt vội vàng hỏi: — Sao lại không muốn thêm Wechat? Như vậy chúng ta mới tiện trò chuyện chứ.
— Bây giờ sinh viên tốt nghiệp tìm việc không dễ đâu, muốn có việc tốt lại càng khó hơn.
Hạ Tiểu Bạch nhỏ giọng đáp, dáng vẻ hơi căng thẳng: — Vì... chúng ta vẫn chưa phải bạn bè...
Tạ Văn Kiệt ngẩn người.
Hắn chỉ cảm thấy đối phương ngốc đến đáng yêu: — Thế làm sao mới được tính là bạn?
Hạ Tiểu Bạch làm vẻ ngây thơ: — Hay là anh mời em ăn một bữa cơm đi? Như vậy chúng ta sẽ là bạn tốt rồi.
Tạ Văn Kiệt không nghĩ ngợi liền đồng ý: — Đương nhiên không thành vấn đề.
Trong lòng nghĩ thầm: một cô gái nhỏ thì ăn được bao nhiêu.
…
Sau ba tiếng ngồi xe khách, xe cuối cùng cũng dừng ở bến vận chuyển.
Hạ Tiểu Bạch kéo vali xuống xe, ánh mắt khẽ đảo.
Dù sao cũng có lao động miễn phí.
Cậu làm ra vẻ rất nặng nhọc, cắn nhẹ môi đỏ, bàn tay ngọc lau mồ hôi trên vầng trán trắng nõn.
Tạ Văn Kiệt thấy vậy liền nhiệt tình bước tới xách vali giúp cậu.
— Tiểu Bạch học muội, để anh giúp cho. Có phải nặng quá không?
Gương mặt xinh đẹp của Hạ Tiểu Bạch hơi đỏ lên: — Cảm ơn học trưởng, anh đúng là người tốt.
Tạ Văn Kiệt cười ha hả: — Giúp đỡ con gái yếu đuối như em là chuyện nên làm mà.
— Đúng rồi, chúng ta đi đâu ăn đây?
Hai người rời khỏi bến xe, bước đi trên con phố đông người qua lại.
Hàng cây ven đường ngay ngắn, bồn hoa cạnh bậc thềm khiến người ta cảm thấy rất thư thái.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương cỏ cây thoang thoảng.
Hạ Tiểu Bạch nhìn về phía trước.
Cậu nhớ gần đây có một nhà hàng cực kỳ cao cấp.
Mùa hè năm ngoái cô từng tới cùng chị em nhà họ Diệp, nhưng vừa nhìn giá trên menu là cả ba tìm cớ chuồn luôn.
Căn bản ăn không nổi.
Đôi mắt đẹp của Hạ Tiểu Bạch cong lên đầy ý cười.
Không phải ngươi thích giả làm phú nhị đại sao?
Dù sao quán này trả tiền trước mới được ăn, cũng không sợ hắn chuồn.
Trước tiên cứ thịt hắn một trận rồi tính.
Nếu hắn không chịu thì cậu cũng chẳng mất gì.
Hạ Tiểu Bạch vui vẻ chỉ về phía nhà hàng: — Hay là chúng ta ăn ở đó nhé? ꉂ(ˊᗜˋ*) Tạ Văn Kiệt gật đầu: — Em thích là được.
…
Vừa bước vào nhà hàng, một chị phục vụ mặc tất đen giày cao gót lập tức tiến tới.
Trên gương mặt xinh đẹp là nụ cười chuyên nghiệp: — Xin hỏi hai vị đã đặt chỗ trước chưa?
Hạ Tiểu Bạch lắc đầu: — Bọn tôi tự tìm chỗ là được rồi.
Hai người chọn một vị trí cạnh cửa sổ ngồi xuống.
Nhân viên phục vụ nhiệt tình đưa menu cho họ.
…
Hạ Tiểu Bạch vừa nhìn đã rất hài lòng.
Vẫn là nhà hàng cũ.
Mức giá khiến người thường tuyệt vọng.
Tạ Văn Kiệt vừa mở menu ra nhìn một cái, suýt nữa phun máu.
Đắt quá mức rồi!
Ảnh nhà hàng sang trọng trong vòng bạn bè của hắn đều là góp tiền thuê chỗ chụp chung thôi.
Một đĩa gà cung bảo hơn ba trăm tệ.
Món canh bí đao cũng hơn hai trăm.
Bí này làm bằng vàng à?
Hay hạt bí là vàng?
Bữa này mà ăn xong chắc không dưới hai nghìn.
Hạ Tiểu Bạch nhìn thấy sắc mặt hắn không ổn, trong lòng cười lạnh.
Cậu cố ý quan tâm hỏi: — Học trưởng, anh nóng lắm sao? Trán đổ mồ hôi rồi kìa.
— Hay anh thấy nơi này đắt quá? Nếu không chúng ta đổi chỗ khác nhé?
— Nhưng học trưởng là người làm ăn lớn mà, chắc không để ý chút tiền này đâu nhỉ?
Tạ Văn Kiệt lau mồ hôi, nhìn nhân viên phục vụ đang đứng cạnh với nụ cười nghề nghiệp.
Hắn chỉ có thể cắn răng đáp: — Quả thật hơi nóng.
— Có thể bật điều hòa mạnh thêm chút không?
— Với lại đồ ăn ở đây cũng không đắt lắm đâu.
— Nếu em thêm Wechat của anh rồi xem vòng bạn bè sẽ biết anh thường lui tới nơi nào. Giá ở đây thật ra cũng bình thường thôi.
Hạ Tiểu Bạch vuốt nhẹ mấy sợi tóc trước trán, cười ngọt ngào: — Vậy em không khách sáo nữa nhé, học trưởng.
Cậu thật sự không khách sáo chút nào.
Chọn liền mấy món đắt nhưng ăn chẳng no.
Tính sơ sơ cũng hơn hai ngàn tệ.
Cậu cũng không dám quá đáng.
Một người trưởng thành chắc trả nổi chứ nhỉ?
Sau đó cậu mới đưa menu cho Tạ Văn Kiệt: — Học trưởng cũng gọi món đi.
Tạ Văn Kiệt nhìn danh sách món cậu gọi mà tim đang rỉ máu.
Hắn còn tâm trạng đâu gọi thêm nữa…
Chút tiền này hắn căn bản không có.
Lát nữa chỉ có thể quẹt Hoa Bối trả góp thôi.
Nhưng nhìn gương mặt xinh đẹp như tranh của cô học muội trước mắt, hắn vẫn cố nhịn.
Lông dê mọc trên thân dê.
Mất bao nhiêu rồi cũng sẽ lấy lại từ cơ thể cô.
Ngoài mặt hắn vẫn giữ dáng vẻ lịch thiệp: — Anh cần giữ vóc dáng săn chắc nên bình thường ăn không nhiều.
Hạ Tiểu Bạch không tiếc lời khen: — Khó trách dáng người học trưởng đẹp như vậy, chắc có tám múi đúng không?
Tạ Văn Kiệt cười: — Anh rất khỏe đấy nhé. Một trăm cái chống đẩy hay gập bụng đều không thành vấn đề.
— Sau này chúng ta thân hơn em sẽ biết thôi.
Hắn tùy tiện gọi một bát cơm trắng hai mươi tệ, rồi đưa menu lại cho phục vụ: — Bọn tôi gọi thế thôi.
Nhân viên nhanh chóng nhập đơn, rồi mỉm cười: — Cảm ơn quý khách. Tổng cộng 2899 tệ.
Hạ Tiểu Bạch ngây thơ nhìn Tạ Văn Kiệt, nghiêng đầu khiến mái tóc dài đổ xuống.
Tạ Văn Kiệt gượng cười mở Alipay: — Quét mã đi.
"Tít—" Khoảnh khắc thanh toán thành công, trái tim hắn như đang nhỏ máu.
…
Suốt bữa ăn, Tạ Văn Kiệt luôn tìm cách kéo gần khoảng cách với Hạ Tiểu Bạch.
Nhưng đều bị cậu nhẹ nhàng hóa giải.
Trong lòng cậu cười lạnh.
Chiêu trò này Chu Thanh từng khoác lác trong ký túc xá rồi.
Nhưng Chu Thanh là phú nhị đại thật.
Còn tên này là hàng fake.
Một bữa cơm khiến Tạ Văn Kiệt chỉ cảm nhận được mùi vị của tiền.
Ngay cả bát cơm trắng cũng hai mươi tệ.
Ăn vài miếng là hết.
Trái lại Hạ Tiểu Bạch ăn rất vui vẻ.
Đối với loại người tự dâng tới cửa mời khách thế này, cậu chẳng hề thấy đau lòng.
Cuối cùng Tạ Văn Kiệt không nhịn được nữa: — Học muội, chúng ta thêm Wechat đi. Anh còn phải đi ký hợp đồng nữa.
Lần này Hạ Tiểu Bạch không từ chối: — Học trưởng có thể cho em giấy bút không?
Tạ Văn Kiệt lập tức gọi phục vụ mang tới.
Khóe môi Hạ Tiểu Bạch khẽ cong lên, viết xuống một dãy số.
Sau đó cô đứng dậy, hơi đỏ mặt: — Xin lỗi nhé, em đi vệ sinh chút.
Tạ Văn Kiệt hỏi ngay: — Có cần anh đi cùng không?
Hạ Tiểu Bạch lắc đầu, khuôn mặt ửng đỏ: — Không cần đâu, em tự đi được.
Tạ Văn Kiệt cũng không nghĩ nhiều.
Dù sao hắn đã trả tiền rồi, cậu cũng chẳng có lý do chuồn mất.
…
Ăn no uống đủ xong, Hạ Tiểu Bạch lấy vali ở khu gửi đồ rồi trực tiếp chuồn bằng cửa sau.
Chỉ còn lại Tạ Văn Kiệt vẫn ngồi đợi.
Đúng lúc ấy, chị phục vụ đi tới mỉm cười: — Xin hỏi vị tiên sinh này, có cần dọn bộ đồ ăn của cô gái vừa rồi không ạ?
Tạ Văn Kiệt cau mày: — Không thấy bạn gái tôi chưa quay lại sao?
Nhân viên phục vụ hơi sững người, dường như hiểu ra điều gì.
Cô nhìn hắn bằng ánh mắt thương hại: — Nhưng... tôi vừa thấy cô gái xinh đẹp kia kéo vali rời khỏi bằng cửa sau rồi mà.
Tạ Văn Kiệt: ……
Đúng lúc này Wechat vừa được thông qua.
Hắn mở ra xem, suýt chút nữa tối sầm mặt ngất luôn.
Avatar rõ ràng là mỹ nữ.
Sao vòng bạn bè lại là một tên béo?!
Nhìn thấy cảnh đó, hắn tức đến mức ném luôn chiếc iPhone 14 mua trả góp 24 kỳ xuống đất!
"Rắc—" Tiếng màn hình vỡ vang lên.
Hắn ngơ ngác nhìn chiếc iPhone 14…
— Không!!!!!!!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn