Chương 158: Làm con gái phải biết tao nhã
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~17 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Lâm Tiểu Nhã vẫn mang vẻ mặt không tin: — Được thôi, bây giờ chị sẽ vào phòng em xem thử rốt cuộc là hồ ly tinh nào đã mê hoặc em trai chị đến mất hồn mất vía.
— Đến cả chị ruột cũng không bênh, lại đi giúp người ngoài! <( ̄﹌ ̄)> Hạ Tiểu Bạch ngủ rất ngon.
Trong giấc mơ, cậu đang tình tứ với Sở Thu Hi, ôm lấy vòng eo mềm mại của mỹ nhân, không ngừng hôn lên đôi môi đỏ mọng quyến rũ của cô.
Ngay khi chuẩn bị tiến thêm một bước...
Cậu bỗng cảm thấy mặt mình ngứa ngứa, như thể có ai đó đang chạm vào.
Mơ màng mở mắt ra, đập vào tầm nhìn là một cô gái đáng yêu mà cậu chưa từng gặp.
Khuôn mặt trái xoan, chiếc mũi nhỏ nhắn, đôi môi hồng hồng chúm chím, đôi mắt to sáng long lanh đầy sức sống.
Thiếu nữ kia giật mình lùi lại một bước, hoảng hốt kêu lên: — Không ổn rồi! Chị ấy tỉnh rồi!
Hạ Tiểu Bạch ôm trán, cảm giác đau âm ỉ do thiếu ngủ khiến đầu óc vẫn còn mơ hồ.
Một lúc sau, cậu mới chợt nhớ ra mình đang ở phòng của Lâm Bảo Bảo, định tranh thủ nghỉ ngơi một lát.
Chắc là vì tối qua dạy Diệp Lâm luyện đàn suốt cả đêm nên quá mệt.
Thiếu ngủ đến mức vừa nhắm mắt lại là ngủ quên luôn.
Cậu đưa tay vỗ nhẹ lên trán rồi ngồi dậy, nhìn thấy Lâm Bảo Bảo và một cô gái đáng yêu đang ngồi bên cạnh quan sát mình.
Thiếu nữ xinh đẹp ấy có đến bảy phần giống Lâm Bảo Bảo.
Không cần nghĩ cũng biết đó chính là chị gái cậu bé, Lâm Tiểu Nhã.
Khẽ hé môi, Hạ Tiểu Bạch áy náy hỏi: — Xin lỗi nhé, tôi ngủ bao lâu rồi?
— Lâm Bảo Bảo, bài tập em làm xong chưa?
Lâm Bảo Bảo ngoan ngoãn đáp: — Chị Hiểu Bạch, em làm xong từ lâu rồi ạ.
Hạ Tiểu Bạch khẽ nhíu mày: — Vậy sao em không gọi chị dậy?
— Bây giờ mấy giờ rồi?
Lâm Bảo Bảo lấy lòng: — Thấy chị Hiểu Bạch có vẻ rất mệt nên em muốn chị ngủ thêm một chút.
— Bây giờ đã hơn năm giờ chiều rồi ạ.
Hạ Tiểu Bạch giật mình: — Tôi... ngủ lâu vậy sao?
Lâm Bảo Bảo xua tay: — Mệt thì ngủ thêm một chút cũng được mà. Thức khuya không tốt cho da, dễ có nếp nhăn lắm.
— Da chị Hiểu Bạch trắng và mịn như thế, nếu thức khuya làm hỏng thì đáng tiếc biết bao.
Hạ Tiểu Bạch bất lực đưa tay đỡ trán: — Lần sau nhớ nhất định phải gọi chị dậy.
— Mà thôi... chắc cũng chẳng có lần sau đâu.
Sau đó cậu nhìn sang Lâm Tiểu Nhã, áy náy nói: — Xin lỗi nhé, hôm nay chị lại không thể dạy em học cổ tranh được.
Lâm Tiểu Nhã vội vàng xua tay: — Em không sao đâu.
— Không ngờ chị Hiểu Bạch thật sự giống hệt lời thằng em ngốc nhà em nói, đẹp như tiên nữ vậy.
Hạ Tiểu Bạch chỉ biết cười khổ.
Đây là một nghìn tệ một buổi học đấy.
Lâm Tiểu Nhã đương nhiên chẳng thấy vấn đề gì, nhưng cậu thì rất thấy có vấn đề.
Tổn thất nặng nề!
Đã không dạy học thì cũng đâu thể nhận học phí của cô Hoàng được.
Lâm Tiểu Nhã tiếp tục: — Hơn nữa em còn chưa có đàn cổ tranh nữa...
Hạ Tiểu Bạch đưa tay gạt mấy sợi tóc dính bên môi, mỉm cười: — Hôm nay chị mang đàn tới rồi.
— Tối nay chị không có việc gì. Hay là tôi bù luôn cả buổi học tuần trước cho em nhé?
— Tổng cộng ba buổi.
Ba nghìn tệ...
Hơn nữa học trò lại còn là một cô gái xinh đẹp.
Đến lúc đó chắc chắn sẽ có không ít tiếp xúc cơ thể.
Khi cần thiết còn phải cầm tay chỉ từng động tác đánh đàn.
Khoan đã...
Mình đang nghĩ cái gì vậy?
Mình chỉ đơn thuần muốn dạy cổ tranh thật tốt cho Lâm Tiểu Nhã thôi.
Tuyệt đối không có suy nghĩ không lành mạnh nào khác!
Cậu tao nhã đặt tay giữ váy rồi từ từ đứng dậy, cầm cây cổ tranh bên cạnh lên, mỉm cười dịu dàng với Lâm Tiểu Nhã.
— Thấy thế nào, Tiểu Nhã?
Lâm Tiểu Nhã lập tức chú ý đến cây đàn trong tay cậu.
Cô mở to mắt, chạy tới sờ thử rồi cẩn thận quan sát.
— Oa!
— Chị Hiểu Bạch, cây đàn này với cây em định mua ấy, không dám nói là giống hệt nhau...
— Mà phải nói là chẳng khác gì cả!
Ngay sau đó, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lại ủ rũ: — Nhưng cây đàn em thích vừa mới được chuyển đến cửa hàng ở thành phố Tân Hải.
— Em còn chưa kịp tới lấy hàng thì họ đã nói có người bỏ giá cao mua mất rồi.
— Tức chết bà đây mất!
Cô giậm chân bình bịch đầy tức tối.
— Để bà đây biết là ai cướp mất, bản tiểu thư nhất định đánh chết hắn!
— Con nhỏ Vi Vi kia lại có cớ để lên mặt thêm một thời gian rồi.
Lâm Tiểu Nhã giơ nắm đấm nhỏ lên, đấm liên tiếp vào không khí vài cái để thể hiện tâm trạng vô cùng tức giận. ☄ฺ(◣д◢)☄ฺ Khóe miệng Hạ Tiểu Bạch khẽ giật.
Đại khái cậu đã hiểu rồi.
Cây cổ tranh trong tay mình...
Chính là cây đàn mà Hoàng Cảnh Trạch đã cướp trước của Lâm Tiểu Nhã để mua tặng cậu.
Bên cạnh, Lâm Bảo Bảo nhìn động tác giậm chân của chị gái.
Cùng với những câu như "bà đây", "lão nương", "con nhỏ kia" liên tục bật ra khỏi miệng.
Cậu bé bất lực giang tay: — Em nói này chị.
— Chị có thể dịu dàng giống con gái một chút được không?
— Mẹ nói rồi, nếu chị có được một nửa sự tao nhã của chị Hiểu Bạch thôi thì cũng chẳng lo ế.
— Chị nên học chị Hiểu Bạch cách làm con gái đi.
— Nhìn chị Hiểu Bạch xem, dịu dàng, rộng lượng, thấu hiểu lòng người.
— Từng lời nói, từng cử chỉ, từng nụ cười đều toát lên khí chất của một tiểu thư khuê các.
— Đúng không chị Hiểu Bạch? Chị em thật sự quá thô lỗ rồi.
Nhất thời Hạ Tiểu Bạch không biết phải trả lời thế nào.
Bản thân mình là loại người gì, cậu còn không rõ sao...
Nhưng nói thật thì bộ dạng giậm chân tức giận của Lâm Tiểu Nhã cũng khá đáng yêu.
Trên gương mặt thanh nhã thoát tục hiện lên một nụ cười nhàn nhạt mang theo vài phần siêu nhiên thoát tục.
Tà váy nhẹ nhàng lay động khi cậu bước tới.
Hạ Tiểu Bạch đưa tay xoa đầu Lâm Tiểu Nhã, mỉm cười dịu dàng.
Dung nhan mỹ lệ như đóa sen trắng thanh khiết, thanh tú mà thoát tục.
— Mẹ em nói không sai.
— Con gái nhất định phải giữ cho mình khí chất tao nhã.
— Không được tùy tiện nổi nóng, hành động cũng không nên hấp tấp lỗ mãng.
— Một đời người phụ nữ là: mười tuổi ngoan ngoãn, mười lăm tuổi thông minh, hai mươi tuổi ngọt ngào, hai mươi lăm tuổi xinh đẹp, ba mươi tuổi quyến rũ, ba mươi lăm tuổi đoan trang, bốn mươi tuổi mạnh mẽ, bốn mươi lăm tuổi hiền đức, năm mươi tuổi ôn nhuận, năm mươi lăm tuổi đằm thắm, sáu mươi tuổi từ ái...
— Sắc đẹp tuy là một trong những vốn quý lớn nhất của con gái.
— Nhưng nhan sắc sẽ không thể mãi mãi đồng hành cùng em.
— Khí chất tao nhã thì có thể theo em suốt cả cuộc đời.
— Một cô gái dù xinh đẹp đến đâu, nếu lời nói và hành động trước mặt người khác đều hỗn loạn, thiếu giáo dưỡng...
— Thì cũng sẽ không nhận được sự tôn trọng.
— Có lẽ người khác sẽ ham mê sắc đẹp của em.
— Nhưng tuyệt đối sẽ không tôn trọng em.
— Họ chỉ xem em như một món đồ chơi mà thôi.
Nhìn Hạ Tiểu Bạch ngay cả lúc cười cũng toát ra khí chất cao quý, Lâm Tiểu Nhã cảm giác bản thân hoàn toàn bị áp chế.
Mái tóc đen như mực.
Đôi mắt trong veo như chứa một hồ nước mùa thu.
Bộ váy xanh giản dị.
Khí chất cao quý tỏa ra từ người cậu khiến người khác không tự chủ được mà tin phục.
Rõ ràng chỉ là một tiên tử mềm mại xinh đẹp.
Thế nhưng trong vô hình lại toát ra một loại uy nghiêm cao quý khó có thể nghi ngờ.
Đó không chỉ là sự áp đảo về nhan sắc.
Mà còn là khoảng cách về khí chất.
Khiến cô đứng trước mặt Hạ Tiểu Bạch bỗng trở nên nhỏ bé hơn hẳn, như thấp đi vài bậc.
Lâm Tiểu Nhã trực tiếp ngồi phịch xuống đất, ánh mắt đầy sùng bái nhìn Hạ Tiểu Bạch.
Trong đôi mắt chỉ còn lại sự ngưỡng mộ và khát khao.
Cô cũng muốn trở thành một thiếu nữ tao nhã như vậy.
Hai tay ôm lấy đôi chân thon dài trắng mịn của đối phương, ngẩng đầu nhìn lên từ dưới.
— Chị Hiểu Bạch, chị có thể dạy em không? (ᵒ̴̶̷̤໐ᵒ̴̶̷̤) Hạ Tiểu Bạch:...
Bảo cậu giả vờ thì còn được.
Chứ dạy thế nào đây?
Chẳng lẽ lại nói rằng bí quyết rất đơn giản...
Chỉ cần biết diễn là được?
Cách dễ nhất chính là giả làm trà xanh, đóng vai bạch liên hoa thôi mà.
Trên gương mặt tuyệt mỹ của Hạ Tiểu Bạch hiện lên nụ cười nhàn nhạt: — Chuyện này... phải tự em lĩnh ngộ lấy thôi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn