Chương 139: Ly Trà Sữa Của Hạ Tiểu Bạch
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~19 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Nhìn cảnh tượng trước mắt, đầu óc Hạ Tiểu Bạch hoàn toàn chấn động.
Phải biết rằng ở độ tuổi này, khi còn là mình trước kia, ngay cả tay con gái cậu cũng chưa từng chạm qua.
Đúng là người với người khác nhau một trời một vực.
Cậu bất giác đưa tay đỡ trán, lắc đầu ngao ngán.
Trong lòng Lâm Bảo Bảo lại có chút khó chịu.
Sao lại để chị Hiểu Bạch nhìn thấy mình có bạn gái cơ chứ?
Cậu nhẹ giọng dỗ dành Tô Tiểu Xảo:
"Tiểu Xảo, buông ra được không?"
"Qua vài hôm anh sẽ dẫn em đi xem phim, được chứ?"
"Gần đây anh phải chăm chỉ học hành."
Cô bé xinh xắn bĩu môi đáng yêu.
"Nhưng bây giờ là nghỉ hè mà!"
"Nghỉ hè thì phải thư giãn chứ."
"Làm xong bài tập hè là được rồi."
"Hay em cho anh chép bài nhé?"
"Em chỉ mất một tuần là làm xong hết bài tập hè rồi đó."
Nói xong còn có chút đắc ý.
Đôi mắt to trong veo ánh lên vẻ tinh nghịch.
Khi cười xuất hiện hai lúm đồng tiền nhỏ xinh mê người.
Lâm Bảo Bảo xoa đầu cô bé.
"Ngoan nào."
"Hay anh cho em tiền tiêu vặt đi mua đồ ăn ngon nhé?"
Thấy Lâm Bảo Bảo nhất quyết không chịu đi xem phim cùng mình, Tô Tiểu Xảo tức giận phồng má.
Đôi mắt to long lanh ngấn nước.
"Bảo Bảo, có phải anh có người khác rồi không?"
"Anh thích phụ nữ bên ngoài rồi đúng không?"
Trong lúc nói, cô bé còn liếc nhìn Hạ Tiểu Bạch đang đứng bên cạnh xem náo nhiệt.
"Chị ta là ai?"
"Đừng tưởng em không biết nhé."
"Từ nãy đến giờ anh cứ lén nhìn chị ta mãi."
Lâm Bảo Bảo vội vàng giải thích:
"Em nói linh tinh gì thế?"
"Đây là gia sư mẹ anh mời tới."
"Lần sau anh nhất định sẽ đi cùng em."
"Bây giờ anh phải về học bài."
Nói xong, cậu nhét vào tay cô bé một tờ một trăm tệ rồi quay người đi vào khu chung cư.
Tô Tiểu Xảo tức giận giậm chân liên tục.
Khi đi ngang qua Hạ Tiểu Bạch, cô bé còn hung hăng trừng mắt.
"Chị gái à, em cảnh cáo chị nhé!"
"Đừng có cướp Bảo Bảo nhà em."
"Nếu không em sẽ không để yên đâu!"
"Em dữ lắm đó!"
Nói rồi còn giơ nanh múa vuốt làm ra vẻ cực kỳ hung dữ.
Hai chiếc răng khểnh đáng yêu dưới ánh nắng còn lóe lên lấp lánh.
Hạ Tiểu Bạch nhìn bộ dạng đáng yêu ấy mà bật cười lắc đầu.
Răng khểnh... đáng yêu đó...
Tuy rằng giờ cậu cũng chẳng còn gì để yêu nữa...
o(╥﹏╥)o Nhưng cô bé này thật sự quá đáng yêu.
Làm cậu rất muốn véo đôi má còn hơi phúng phính kia một cái.
Hạ Tiểu Bạch chỉ hơi nghiêng đầu.
Khẽ mỉm cười với cô bé.
Đôi lông mày thanh nhã như nước mùa thu.
Mái tóc lay động mang theo hương thơm say lòng người.
Cậu không nhịn được đưa tay lên xoa nhẹ khuôn mặt của cô bé.
Đây là lần đầu tiên Tô Tiểu Xảo nhìn rõ diện mạo của vị đại tỷ tỷ này.
Đẹp đến như vậy.
Dáng người thon thả yêu kiều.
Gương mặt tinh xảo.
Làn da trắng như tuyết.
Đứng cạnh chị ấy.
Cô cảm thấy bản thân giống hệt một chú vịt con xấu xí chưa từng thấy việc đời.
Tự nhiên sinh ra cảm giác tự ti.
Đến khi hoàn hồn, vừa định mở miệng nói gì đó thì vị tỷ tỷ xinh đẹp kia đã bước tới.
Đưa tay xoa đầu cô.
Tô Tiểu Xảo đỏ bừng mặt.
Cúi đầu không dám nhìn thẳng.
Một lúc lâu sau.
Khi lấy hết can đảm ngẩng đầu lên thì phát hiện người kia đã đi mất từ lâu.
Cô bé lập tức thở hổn hển rồi ngồi phịch xuống đất.
Có cảm giác như vừa sống sót sau tai nạn.
"Khó trách Bảo Bảo lại bị chị ấy mê hoặc."
"Ngay cả mình cũng bị chị ấy nắm thóp luôn rồi."
"Đúng là một yêu nữ!"
٩(๑`^´๑)۶ Ngồi trên xe.
Hạ Tiểu Bạch vô thức ngửi ngửi bàn tay của mình.
Tâm trạng không khỏi vui vẻ hơn.
"Mùi tóc của mỹ thiếu nữ đúng là dễ chịu thật."
Về đến nhà.
Diệp Lâm đang dọn dẹp vệ sinh.
Những chiếc chăn và quần áo vừa giặt sạch được cô mang ra ban công phơi.
Ai da.
Diệp Lâm nhà mình vừa xinh đẹp lại vừa đảm đang.
Thật muốn hôn em ấy một cái quá.
Nhìn ly trà sữa trong tay.
Cậu vui vẻ bước tới.
"Tiểu Lâm Lâm."
"Có muốn uống trà sữa tiên thảo anh mua cho em không?"
"Để anh đút cho em nhé."
Thấy Hạ Tiểu Bạch về nhà còn mua trà sữa cho mình.
Gương mặt xinh đẹp của Diệp Lâm lập tức nở nụ cười ngọt ngào.
"Tiểu Bạch ca nhà em cuối cùng cũng không còn là trai thẳng nữa rồi nha."
"Biết mua trà sữa cho con gái luôn cơ đấy."
(ฅ>ω<*ฅ) Cô hé đôi môi anh đào.
Ngậm ống hút uống vài ngụm.
Không biết là lòng ngọt hay trà sữa ngọt.
Khóe mắt và hàng lông mày đều mang theo nét e thẹn như nước.
Gương mặt xinh đẹp hơi ửng hồng.
"Tiểu Bạch ca cũng uống đi."
"Một mình em uống không hết đâu."
Trong lòng Hạ Tiểu Bạch hơi dao động.
Nhìn ống hút mà Diệp Lâm vừa dùng qua.
Đây chẳng phải là hôn gián tiếp sao?
Diệp Lâm đặt quần áo đang chuẩn bị phơi xuống.
Hai tay nâng ly trà sữa.
Hơi ngượng ngùng đưa tới bên môi Hạ Tiểu Bạch.
Trong lòng cả hai đều có những tính toán nhỏ của riêng mình.
Hạ Tiểu Bạch đương nhiên không giả vờ khách sáo.
"Được thôi."
"Uống nhiều cũng không tốt cho sức khỏe."
"Để anh giúp em uống bớt một chút."
Cậu cắn ống hút.
Nếm thử vị ngọt còn lưu lại nơi đôi môi của Diệp Lâm.
Thì ra hôm nay Diệp Lâm dùng son dưỡng hương trái cây.
Diệp Lâm thấy Hạ Tiểu Bạch không ngại uống ly trà sữa mình đã uống qua.
Trong lòng lập tức vui mừng.
Xem ra tình cảm của hai người lại có thể tiến thêm một bước.
Đúng lúc ấy.
Diệp Tử Hiên không biết từ đâu chui ra.
Dang tay bất lực nói:
"Em nói này."
"Hai bà cô các người cũng thật quá đáng."
"Chẳng phải chỉ là một ly trà sữa thôi sao?"
"Nếu uống không hết thì cho em uống là được."
"Em đâu có ngại trà sữa các người đã uống."
Lời còn chưa dứt.
Diệp Lâm đã không khách khí đấm thẳng một quyền.
"Biến đi!"
Diệp Tử Hiên ôm mắt kêu đau.
Ngay sau đó lại nhìn thấy một cảnh tượng khiến cậu sởn tóc gáy.
"Ê ê ê!"
"Tiểu Bạch ca bình tĩnh!"
"Cầm dao phay lên làm gì vậy?"
"Ai là bà cô hả?"
"Ông đây không nổi giận thì cậu tưởng tôi là mèo con chắc!"
Sau đó là một trận hỗn hợp song đả...
Đêm xuống.
Vì muốn biết chị Hiểu Bạch có thật sự có người mình thích hay không.
Cũng vì muốn được chạm vào bàn tay trắng mềm của chị.
Lâm Bảo Bảo đã liều mạng học tập.
Ngay cả lời hẹn đi xem phim của bạn gái cũng từ chối.
Ăn cơm xong liền chạy thẳng về phòng.
Ánh mắt cậu dừng lại ở chiếc cốc thủy tinh trong suốt bên cạnh.
Bên trong còn nửa cốc nước.
Trên thành cốc vẫn lưu lại dấu son màu hồng nhạt.
Lâm Bảo Bảo cẩn thận nâng chiếc cốc lên.
Giống như đang nâng niu bảo vật quý giá nhất của mình.
Không nhịn được uống một ngụm nhỏ.
Từ đầu lưỡi đến cổ họng dường như đều tràn ngập hương vị của chị Hiểu Bạch.
Vì học tập.
Cậu thậm chí còn gỡ luôn trò chơi trên điện thoại.
"Học tập!"
"Học tập!"
"Chỉ có học tập mới trở thành trụ cột tương lai của Hoa Hạ!"
Đúng lúc này.
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
Lâm Bảo Bảo nhíu mày.
Không biết tên không có mắt nào lại tới quấy rầy mình học bài.
Khó chịu mở cửa ra.
Người đứng ngoài là Hoàng Tú Anh.
Trên tay còn cầm một bát chè đậu xanh.
Nở nụ cười dịu dàng.
"Bảo Bảo."
"Mẹ nghe dì Ngô nói con học trong phòng cả buổi trưa."
"Có thật không vậy?"
"Hay là đang lén chơi game?"
Lâm Bảo Bảo nhận lấy bát chè.
Mặt đầy mất kiên nhẫn.
"Được rồi được rồi."
"Mẹ ra ngoài đi."
"Đừng làm phiền con học bài."
"Từ hôm nay con sẽ trở thành đứa trẻ chăm học."
Hoàng Tú Anh nhìn bàn học đầy tài liệu.
Lại thấy cậu đang nghiên cứu đề thi.
Trên gương mặt trưởng thành quyến rũ hiện lên nụ cười vui mừng.
"Xem ra Bảo Bảo nhà mẹ rất thích cô gia sư mới."
Lâm Bảo Bảo hơi đỏ mặt.
"Chị Hiểu Bạch nói rồi."
"Nếu ba đề thi khiến chị ấy hài lòng thì sẽ cho con phần thưởng."
Hoàng Tú Anh nắm tay cổ vũ.
"Bảo Bảo nhà mẹ nhất định làm được!"
Nói xong liền nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Đúng lúc ấy.
Một thiếu nữ có khuôn mặt giống Hoàng Tú Anh đến bảy tám phần chạy tới.
Trên tay vẫn cầm điện thoại đang mở game Vương Giả Vinh Diệu.
Nghiêng đầu tò mò hỏi:
"Mẹ."
"Bảo Bảo đang làm gì trong phòng thế?"
Hoàng Tú Anh xoa đầu con gái.
"Em con đang học bài."
"Đừng làm phiền nó."
Trên gương mặt xinh đẹp của Lâm Tiểu Nhã lập tức hiện lên biểu cảm: Không thể nào!
"Mẹ chắc chắn bị nó lừa rồi."
"Bảo Bảo đang lén chơi game trong đó thì có."
"Con dám bảo đảm một trăm phần trăm!"
Cô vỗ nhẹ lên ngực nói đầy tự tin.
"Con còn không hiểu nó sao?"
"Chăm chỉ học hành là chuyện tuyệt đối không thể xảy ra."
Hoàng Tú Anh bất đắc dĩ lườm cô một cái.
"Hôm nay có gia sư mới tới."
"Người ta biết cách dạy học."
"Hay con cũng học chung luôn nhé?"
"Mẹ tăng lương cho cô ấy là được."
Tiểu Nhã lập tức phụng phịu.
"Thành tích của con tốt lắm mà."
"Hừ."
"Con nhất định sẽ bóc trần tên nhóc này."
"Nó mà chịu học á? Ai tin nổi."
"Không đánh gia sư mới đã là tốt lắm rồi."
Nói xong.
Cô lén lút đi tới trước cửa phòng Lâm Bảo Bảo.
Áp tai lên nghe ngóng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn