Chương 136: Lâm Bảo Bảo
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~19 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hoàng Tú Anh mở cửa, phát hiện Hạ Hiểu Bạch đã đứng chờ từ lâu.
Chiếc váy xanh nhạt khẽ lay động theo từng bước chân, làn da trắng hơn tuyết, dung nhan xinh đẹp tuyệt mỹ, trên môi mang theo nụ cười dịu dàng.
"Chào buổi sáng, cô Hoàng."
Hoàng Tú Anh áy náy nói:
"Xin lỗi nhé, Hiểu Bạch. Con trai tôi hơi nghịch ngợm."
"Haizz..."
"Thằng bé cực kỳ ghét học thêm, nhưng thành tích dạo gần đây lại sa sút nghiêm trọng."
"Nếu cứ tiếp tục thế này thì e rằng đến cả cấp ba cũng khó đỗ. Tôi thật sự rất đau đầu."
Hạ Tiểu Bạch tỏ vẻ thấu hiểu rồi an ủi:
"Chuyện này em hiểu mà. Trẻ con ở độ tuổi này thường rất nổi loạn."
"Hồi đó em cũng nghịch lắm, bị bố đánh cho không ít trận."
Hoàng Tú Anh hơi kinh ngạc nhìn thiếu nữ thanh nhã trước mặt.
Trong mắt cô, thật khó tưởng tượng một cô gái khí chất tao nhã như Hạ Hiểu Bạch ngày trước cũng từng là đứa trẻ nghịch ngợm.
Đúng lúc ấy, điện thoại cô reo lên.
Là người bên công ty gọi tới.
Vừa bắt máy, cô vừa áy náy nhìn Hạ Hiểu Bạch.
Thấy dáng vẻ vội vã của cô, Hạ Tiểu Bạch mỉm cười nói:
"Nếu cô Hoàng có việc gấp thì cứ đi trước đi."
"Cứ giao bé Bảo Bảo cho em là được."
Hoàng Tú Anh nhìn vào trong nhà rồi lại nhìn Hạ Hiểu Bạch.
"Công ty tôi đúng là có việc cần xử lý gấp."
"Nếu thật sự không có cách nào thì cô cứ về trước cũng được."
"Tiền công tôi vẫn trả đủ."
Gương mặt thanh lệ thoát tục của Hạ Tiểu Bạch nở nụ cười nhàn nhạt:
"Cứ yên tâm, em biết chừng mực mà."
Trong lòng nàng thầm nghĩ: Nếu đến một thằng nhóc cũng không trị nổi, vậy cậu đâu còn là Hạ Tiểu Bạch nữa.
Sau khi mang giày xong, Hoàng Tú Anh cũng vội vàng rời đi.
Hạ Tiểu Bạch cởi giày thể thao và tất ra, để lộ đôi chân ngọc trắng như tuyết.
Cậu chậm rãi bước vào phòng khách.
Phải nói rằng cô Hoàng thật sự rất giàu có.
Nội thất trong nhà đều cực kỳ sang trọng và xa hoa.
Trong phòng, Lâm Bảo Bảo đang ghé tai vào cửa nghe động tĩnh bên ngoài.
Cậu tức đến nghiến răng nghiến lợi, dậm chân thật mạnh rồi hét lớn:
"Người ngoài kia nghe đây!"
"Tôi không cần gia sư gì hết!"
"Bây giờ cút còn kịp!"
"Nếu không tôi ra ngoài đánh cho một trận!"
Lâm Bảo Bảo bắt đầu lục lọi trong phòng tìm thứ gì đó đủ để dọa người.
Cuối cùng, dưới gầm giường cậu tìm được một chiếc mặt nạ người sói khá đáng sợ.
Cậu quyết định phải hù dọa gia sư mới bên ngoài một phen.
Giống như ông giáo viên già lần trước vậy.
Đứng trước cửa phòng của Lâm Bảo Bảo, Hạ Tiểu Bạch giơ nắm tay ngọc lên gõ cửa.
"Bạn học Lâm Bảo Bảo có ở trong đó không?"
"Chị là gia sư của em."
"Nếu được thì ra ngoài nói chuyện một chút nhé."
Lâm Bảo Bảo đeo mặt nạ người sói lên.
Không ngờ bên ngoài lại là giọng của một chị gái rất dễ nghe.
Xem ra mẹ cậu cũng biết tiến bộ rồi.
Lần này mời hẳn một chị gái trẻ đến dạy học.
Đáng tiếc...
Bà đã tính sai.
Hôm nay dù có là Ngọc Hoàng Đại Đế tới đây, cậu cũng tuyệt đối không khuất phục.
Huống hồ lát nữa cậu còn hẹn "vợ bé" đi xem phim nữa.
Cậu lớn tiếng nói:
"Người ngoài kia, cô đi đi."
"Tôi nói trước nhé!"
"Tôi, Lâm Bảo Bảo, dù có chết, dù có nhảy từ đây xuống, cũng không cần cái thứ gia sư chết tiệt của cô!"
Nghe lời của thằng nhóc, trên trán Hạ Tiểu Bạch nổi lên một gân xanh.
Thằng oắt này còn định đối đầu với cậu cơ đấy.
Nhưng nghĩ tới công việc hơn ba trăm tệ một giờ, cậu vẫn nhịn.
Nắm tay nhỏ bất giác siết chặt.
Cậu chỉ có thể dỗ dành như dỗ trẻ con:
"Ít nhất em cũng mở cửa ra đã."
"Nếu lúc đó em thật sự không muốn học thì chị sẽ lập tức rời đi."
"Như vậy chị cũng có thể ăn nói với mẹ em."
Lâm Bảo Bảo dựa lưng vào cửa suy nghĩ một lúc rồi nói:
"Chính cô nói đấy nhé."
"Tôi mở cửa cho có lệ xong thì cô phải đi."
Khóe môi Hạ Tiểu Bạch khẽ cong lên.
"Tất nhiên rồi."
Cậu không tin một thằng nhóc ở tuổi này lại có thể chống đỡ được sức hấp dẫn của một chị gái xinh đẹp như mình.
Lâm Bảo Bảo cẩn thận mở hé cửa.
Chiếc đầu đội mặt nạ sói thò ra ngoài.
Vừa định nổi giận quát:
"Cô mau... cút..."
Nhưng khi ánh mắt cậu nhìn thấy chị gái đang dịu dàng đứng trước cửa, cả người lập tức ngây ra.
Những lời định nói đều nuốt ngược trở lại.
Người trước mặt giống hệt một tiên nữ bước ra từ tranh vẽ.
"Đẹp... đẹp quá..." ╭(°A°`)╮ Chiếc váy xanh đơn giản.
Dung nhan thanh nhã thoát tục.
Đôi mắt trong trẻo như pha lê.
Mái tóc đen dài như mực buông tới eo.
Thân hình thon thả cân đối.
Ánh mặt trời chiếu xuống người nàng, tạo nên một quầng sáng dịu dàng.
Kết hợp với nụ cười ngọt ngào trên gương mặt xinh đẹp ấy, giống như một bức tranh chữa lành khiến người ta không khỏi hướng tới những điều tốt đẹp.
Một làn gió nhẹ thổi qua.
Từ làn da trắng mịn như sữa thoang thoảng truyền đến hương hoa dành dành nhè nhẹ.
Nàng cúi đầu xuống.
Đôi môi hồng hé mở, để lộ hàm răng trắng như ngọc trai.
"Thế nào?"
"Lâm Bảo Bảo."
"Em đeo mặt nạ người sói là muốn dọa chị rồi đuổi chị đi sao?"
Lâm Bảo Bảo nhất thời không biết trả lời thế nào.
Thậm chí còn hơi căng thẳng.
Đây là lần đầu tiên cậu gặp một chị gái giống tiên nữ như vậy.
Nếu nàng có thể làm cô dâu của mình thì đời này xem như viên mãn rồi...
Cậu vội tháo mặt nạ xuống.
"Thật ra em là người rất thích cosplay."
"Nhân vật em thích nhất là Sói Xám."
"Em cũng giống Sói Xám vậy, cực kỳ tốt với vợ."
Khóe môi Hạ Tiểu Bạch hơi nhếch lên.
Cậu sao lại không biết thằng nhóc này đang nghĩ gì.
Rõ ràng là bị nhan sắc của mình làm cho mê mẩn rồi.
Cậu cũng quan sát cậu bé trước mặt.
Phải công nhận thằng nhóc này thừa hưởng phần lớn gen của mẹ mình.
Da trắng, mặt mày thanh tú.
Còn có chút đáng yêu.
Đôi mắt to sáng ngời đang không hề che giấu mà nhìn chằm chằm vào cậu.
Trên mặt còn nở nụ cười ngốc nghếch.
Hạ Tiểu Bạch giơ tay gõ nhẹ lên đầu cậu.
"Chị đẹp đến thế à?"
"Mắt em sắp dính luôn lên người chị rồi kìa."
Lâm Bảo Bảo ngẩng đầu nhìn nàng ngây ngô đáp:
"Không còn cách nào khác."
"Chị đẹp quá mà."
Hạ Tiểu Bạch lại không khách khí gõ thêm một cái lên đầu cậu.
"Em mới có từng này tuổi mà suốt ngày nghĩ linh tinh."
"Được rồi."
"Chúng ta cũng đã gặp mặt."
"Chị cũng có thể ăn nói với mẹ em."
"Mẹ em bảo em không thích gia sư."
"Chị sẽ không ép buộc đâu."
"Chị đi đây."
Nói xong, nàng hất nhẹ mái tóc rồi xoay người định rời đi.
Lâm Bảo Bảo lập tức hoảng hốt.
Cậu chạy vội tới chắn ngay trước cửa.
Rõ ràng không muốn Hạ Tiểu Bạch rời đi chút nào.
Đôi mắt đẹp của Hạ Tiểu Bạch nhìn cậu.
"Sao thế?"
"Chẳng phải em rất muốn chị đi sao?"
Lâm Bảo Bảo tức tối nói:
"Ai bảo em ghét gia sư chứ!"
"Em thích học lắm mà!"
Hạ Tiểu Bạch vốn cũng chẳng định đi.
Đây chính là ba trăm tệ biết đi đấy.
Nhưng cậu vẫn phải dạy cho thằng nhóc này một bài học.
Ở đây, cậu mới là người quyết định.
"Nếu chị ở lại cũng được."
"Nhưng từ giờ trở đi em phải nghe lời chị."
"Không được nghịch ngợm, phải chăm chỉ học tập, hiểu chưa?"
"Nếu em làm chị tức giận, chị sẽ lập tức rời đi."
Lâm Bảo Bảo gật đầu chắc nịch:
"Chị gái xinh đẹp cứ yên tâm!"
"Em tuyệt đối sẽ không nghịch đâu!"
"Chúng ta vào phòng bắt đầu học nhé!"
Sau khi bước vào phòng cùng cậu, Hạ Tiểu Bạch nhìn cảnh tượng bên trong mà không khỏi cạn lời.
Trên giường và dưới đất bày bừa đủ thứ đồ đạc.
Thật đúng là chẳng khác gì phòng của cậu.
Vỏ bánh khoai tây chiên.
Quần áo vứt lung tung.
Ngay cả máy Switch cũng nằm chỏng chơ trên sàn.
Bên cạnh còn có đôi giày thể thao bị quăng bừa bãi.
Trong giày nhét đôi tất hơi bốc mùi.
Hạ Tiểu Bạch đưa tay che mũi, khẽ nhíu mày.
"Xem ra khả năng tự lập của em khá kém đấy."
"Phòng bừa bộn thế này cơ mà."
Mặt Lâm Bảo Bảo đỏ lên.
"Ờm... chị gái xinh đẹp."
"Em sẽ dọn ngay."
"Chị có thể ra ngoài đợi một lát được không?"
Mười mấy phút sau...
Lâm Bảo Bảo mở cửa lần nữa, tươi cười nói:
"Chị gái xinh đẹp, xong rồi."
"Em đảm bảo chị sẽ không nhìn thấy thứ gì bẩn nữa."
Hạ Tiểu Bạch thầm nghĩ: Nhanh vậy sao?
Bước vào phòng, nàng phát hiện đống đồ bừa bộn trên sàn quả nhiên đã biến mất sạch.
Cậu cũng không nghĩ nhiều.
Hạ Tiểu Bạch duyên dáng ngồi xuống mép giường.
Hai chân thon dài khép lại dưới lớp váy, mang theo nét thanh thuần pha chút quyến rũ.
Nàng hé môi nói:
"Được rồi."
"Mang sách giáo khoa và tài liệu môn Ngữ văn của em ra đây."
Ánh mắt Lâm Bảo Bảo bất giác rơi xuống đôi chân trắng nõn của cậu.
Lúc nãy cậu chỉ mải mê bị khuôn mặt xinh đẹp như tiên nữ kia thu hút.
Không ngờ đôi chân của chị gái xinh đẹp cũng thon dài và hấp dẫn đến vậy.
Cậu chỉ ước có thể gối đầu lên đùi nàng mà học bài...

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn