Chương 132: Sự bất lực của hai chị em Diệp Lâm – Diệp Tử Hiên
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~17 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Nhìn thao tác "đi vào lòng đất" của Diệp Tử Hiên khiến cả hai cùng nằm đếm số, Hạ Tiểu Bạch tức đến mức giơ chân dài đá nhẹ vào eo cậu, quát: — Anh nói này, Tử Hiên, em có biết chơi không vậy?
— Đây là trận thăng cấp lên Vinh Diệu Vương Giả của anh đấy! Vừa rồi là thao tác của cống ngầm luôn rồi!
Mắt Diệp Tử Hiên gần như trợn tròn.
Đặc biệt là khoảnh khắc Hạ Tiểu Bạch nhấc chân lên.
Vạt váy bị kéo theo, để lộ phần da trắng như tuyết nơi đùi cùng một góc màu trắng có thắt nơ.
Điều khiến cậu nghi hoặc là...
Phẳng quá rồi thì phải?
Sao nhìn chẳng giống có thứ đó chút nào vậy?
Chẳng lẽ do góc nhìn sai lệch?
Không được rồi!
Cậu cảm thấy bản thân sắp không chịu nổi loại cám dỗ chết tiệt này.
Rõ ràng biết đối phương chỉ là một cậu con trai đáng yêu.
Vậy tại sao tim mình lại rung động chứ?
Lúc này Hạ Tiểu Bạch hoàn toàn không nhận ra mình vừa lộ hàng.
Vẫn lẩm bẩm chửi trận game, tiện tay cầm lon nước ngọt bên cạnh lên uống một ngụm lớn.
Trong lúc ngửa đầu uống nước, chiếc váy rộng vô tình trượt lệch sang một bên, để lộ nửa bờ vai trắng ngần như ngọc.
Cậu phát hiện Diệp Tử Hiên vẫn đang nhìn mình liền cau mày: — Này, em cứ nhìn anh làm gì?
— Nhìn điện thoại đi, hồi sinh rồi kìa!
— À... à... em biết rồi!
— Yên tâm, trận này nhất định em sẽ kéo anh lên điểm!
Diệp Tử Hiên đỏ mặt cúi đầu.
Bộ dạng chột dạ vô cùng.
Nhưng khóe mắt vẫn vô thức liếc về đôi chân dài trắng mịn đang đung đưa theo nhịp huýt sáo của Hạ Tiểu Bạch.
Diệp Lâm vừa rửa bát xong đi ra.
Thật ra cô đã đứng quan sát hai người được mấy phút rồi.
Nhất là ánh mắt đầy khả nghi của Diệp Tử Hiên.
Cùng bộ dạng vô tư chẳng giữ hình tượng chút nào của Hạ Tiểu Bạch.
Không hiểu sao trong lòng lại nổi lên một cơn bực bội.
Là tức vì Hạ Tiểu Bạch bẻ cong đứa em trai duy nhất của mình?
Hay tức vì Diệp Tử Hiên lại có suy nghĩ lệch lạc với một tên mặc nữ trang?
Cô bước tới, cúi đầu nhìn em trai, nở nụ cười đầy áp lực: — Diệp Tử Hiên...
— Đẹp lắm à?
Diệp Tử Hiên giật nảy mình.
Lập tức chột dạ: — Đẹp gì cơ?
— Em đang tập trung chơi game mà!
Diệp Lâm cười lạnh: — Em đang tập trung chơi game?
— Tự nhìn xuống dưới xem!
Diệp Tử Hiên cúi đầu nhìn theo hướng ánh mắt chị gái.
"..."
o(╥﹏╥)o Xong đời rồi.
Diệp Lâm lập tức túm lấy tai cậu: — Đi theo chị!
— Ái ái ái! Chị làm gì thế! Đau tai!
Hạ Tiểu Bạch ngơ ngác: — Này này!
— Đây là trận thăng cấp của anh đấy!
— Có gì thì đánh xong hãy xử Tử Hiên chứ!
Diệp Lâm trừng mắt: — Lát nữa em sẽ xử luôn cả cái tên đầu sỏ gây họa là anh!
Hạ Tiểu Bạch: —???
— Liên quan gì đến anh?!
Hai chị em trở về phòng rồi đóng cửa lại.
Diệp Lâm chỉ thẳng vào mặt em trai, nhưng nhất thời không biết mở miệng thế nào.
Đối với đứa em này cô thật sự cạn lời.
— Chị nói này Diệp Tử Hiên.
— Bao nhiêu con gái theo đuổi em mà em chẳng thèm đồng ý.
— Suốt ngày dính lấy Bân Bân với A Vĩ thì thôi đi.
— Bây giờ còn nhìn một thằng con trai bằng ánh mắt biến thái như thế nữa!
Diệp Tử Hiên lập tức đỏ mặt: — Em... em chẳng hiểu chị nói gì cả.
— Lúc nào em nhìn trộm Tiểu Bạch ca đâu?
— Chị đừng vu oan!
Diệp Lâm tức đến bật cười.
— Chị có nói em nhìn trộm Tiểu Bạch à?
— Tự em nhận luôn rồi còn gì!
Diệp Tử Hiên cũng biết mình lỡ lời.
Nhưng đánh chết cậu cũng không nhận.
— Dù sao chị cũng chẳng có chứng cứ.
— Hừ.
— Mà tối qua lúc đi ngang phòng chị...
— Chị biết em nghe thấy tiếng gì không?
Gương mặt Diệp Lâm lập tức đỏ bừng: — Em... em nghe thấy cái gì?
Diệp Tử Hiên cười nham hiểm: — Em nghe thấy gì à?
— Chị tự biết.
— Nào là giúp Tiểu Bạch ca giặt quần áo...
— Em thấy chị định lấy quần áo của anh ấy làm chuyện không lành mạnh thì có.
Thực ra bản thân Diệp Tử Hiên cũng từng nghĩ tới chuyện đó.
Chỉ là không có cơ hội.
Hơn nữa vẫn còn chút liêm sỉ ngăn cản.
Dù sao Hạ Tiểu Bạch cũng không phải con gái thật.
Chỉ là một tên nữ trang đại lão mà thôi.
Diệp Lâm chột dạ, nhưng vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ: — Chuyện đó giống nhau à?!
Diệp Tử Hiên dang tay: — Sao lại không giống?
— Chỉ cho phép chị phóng hỏa mà không cho em thắp đèn à?
Diệp Lâm nghiến răng: — Đương nhiên không giống!
— Chị là con gái!
— Tiểu Bạch ca là con trai!
— Con gái làm mấy chuyện đó với con trai thì bình thường!
— Còn em với Tiểu Bạch ca đều là con trai!
— Như thế là không được!
— Em định đấu kiếm với anh ấy thật đấy à?!
Hai chị em tranh cãi suốt hơn nửa tiếng đồng hồ.
Cho đến khi bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
— Này, hai người làm gì trong đó vậy?
— Đừng bảo gây ra án mạng rồi nhé?
Nghe giọng Hạ Tiểu Bạch.
Diệp Lâm và Diệp Tử Hiên nhìn nhau rồi cùng thở dài.
Mở cửa ra.
Trước mặt Diệp Lâm là người khiến cô vừa yêu vừa hận.
Hạ Tiểu Bạch.
Ánh mắt cô quét từ trên xuống dưới.
Hôm nay đối phương mặc cực kỳ theo phong cách thiếu nữ thuần khiết pha gợi cảm.
Váy xếp ly màu đen kết hợp áo thun trắng.
Khuôn mặt thanh nhã thoát tục.
Bên dưới gấu váy ngang gối là đôi chân dài trắng mịn khiến người khác không khỏi rung động.
Diệp Lâm thở dài.
Bảo sao Diệp Tử Hiên lại có suy nghĩ với anh ấy.
Ngay cả bản thân cô là con gái còn không chịu nổi loại sức hấp dẫn chết người này.
Nhân lúc hai người không chú ý.
Diệp Tử Hiên đã chuồn mất từ lâu.
Hạ Tiểu Bạch thấy vậy liền vẫy điện thoại: — Không đánh Vương Giả nữa à?
Diệp Tử Hiên vừa chạy vừa đáp: — Em hẹn Bân Bân với bọn họ ra quán net rồi!
Diệp Lâm chống tay lên eo, bất lực nhìn Hạ Tiểu Bạch: — Cái tên này...
Hạ Tiểu Bạch gãi đầu: — Sao vậy?
— Hai chị em cậu rốt cuộc bị gì thế?
Diệp Lâm đi ra phòng khách rồi mới quay đầu lại: — Em nói này.
— Anh mặc nữ trang thì thôi.
— Có thể mặc quần bảo hộ bên trong được không?
— Cứ thế này sớm muộn cũng bẻ cong Tử Hiên mất.
— Nhà họ Diệp bọn em chỉ còn mỗi nó là con trai nối dõi thôi đấy.
— Sau này còn phải truyền tông tiếp đại nữa.
Hạ Tiểu Bạch thầm nghĩ: Anh cũng muốn mặc quần bảo hộ lắm chứ.
Nhưng hệ thống không cho.
Dám mặc là bị điện giật ngay.
Thế nên cậu chỉ có thể hùng hồn đáp: — Này!
— Anh là con trai đấy nhé!
— Mặc quần bảo hộ làm gì?
— Đó là đồ của con gái mà!
Diệp Lâm nhìn bộ nữ trang hoàn chỉnh trên người cậu.
Lại nghe câu nói đầy chính khí ấy.
Chỉ muốn bổ đầu cậu ra xem bên trong chứa cái gì.
— Em thật sự nghi ngờ anh không còn cái đó nữa rồi.
— Thành thật đi.
— Có phải anh lén sang Thái Lan một chuyến không?
Nghe vậy Hạ Tiểu Bạch lập tức nổi máu tự ái.
Cậu kích hoạt kỹ năng "Luồng Gió Bốc Lên" cấp 6.
Trong nháy mắt váy tung bay.
Một mảng trắng lóa hiện lên.
— Không tin thì nhìn đi!
Diệp Lâm lập tức hét lên.
Hai tay che mắt quay người: — Cái tên biến thái này!
— Sao có thể vén váy ngay trước mặt con gái chứ!
Hạ Tiểu Bạch thầm đắc ý.
Cậu cược rằng Diệp Lâm không dám nhìn.
Mà kể cả có nhìn thì cũng chỉ thoáng qua trong tích tắc.
Không thể thấy rõ được gì.
— Anh nói cho em biết.
— Của anh cực kỳ hoành tráng đấy nhé!
— Chỉ sợ làm cô gái chưa trải sự đời như em bị dọa thôi!
Diệp Lâm chỉ biết ngồi xuống đầy ấm ức.
Thật sự cô không có can đảm nhìn chỗ đó của con trai...
Nhưng trong lòng lại hơi hối hận.
Hình như vừa rồi mình nên nhìn thử mới phải.
Trong lúc hai người cãi cọ đùa giỡn.
Thời gian nhanh chóng trôi đến buổi trưa.
Hạ Tiểu Bạch chỉ ăn một gói mì bò dưa cải.
Đương nhiên.
Dưa cải bên trong cậu không dám ăn.
Diệp Lâm tự làm khá nhiều dưa cải nên thay vào đó cũng tạm được.
Mùi vị tuy kém hơn một chút...
Nhưng ít nhất sạch sẽ.
Còn chuyện có phải dùng chân giẫm hay không thì cậu cũng chẳng quan tâm.
Trở về phòng.
Vì muốn được vị phú bà kia đánh giá cao để giành được công việc gia sư.
Hạ Tiểu Bạch quyết định chăm chút bản thân thật kỹ.
Dù sao ấn tượng đầu tiên vẫn luôn là thứ quan trọng nhất.
Biết đâu còn có thể thương lượng được mức lương tốt hơn nữa.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn