Chương 147: Chỉ Có Lần Một Và Vô Số Lần
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Sáng hôm sau, Hạ Tiểu Bạch tỉnh dậy trên ghế sofa, liếc nhìn Diệp Lâm vẫn đang ngủ say trên giường cách đó không xa.
Đôi môi anh đào ngậm ngón tay cái, trông chẳng khác nào một chú mèo con đáng yêu.
Chiếc váy ngủ màu xanh nhạt càng tôn lên làn da trắng trẻo mềm mại của cô. Chỉ có điều tư thế ngủ của cô nàng thật sự không ngoan chút nào.
Một chân dài thon thả đang gác ngang bụng dưới của Hạ Tiểu Bạch.
Chiếc váy xinh đẹp bị kéo lên tận eo, phần mông được lớp váy ôm lấy, tạo thành một đường cong tròn trịa vô cùng đáng yêu.
Hạ Tiểu Bạch nhẹ nhàng xuống giường.
Hôm nay cậu quyết định tự tay làm một bữa sáng thật ngon cho Diệp Lâm.
Nhất định phải chứng minh rằng Oni-chan rất biết chăm sóc Diệp Lâm.
Nên biết rằng đến cả Sở Thu Hi cậu còn chưa từng tự tay làm bữa sáng lần nào.
Cũng chẳng còn cách nào khác.
Tay nghề nấu ăn của Thu Hi quá đỉnh, thuộc tính vợ hiền đầy mình, căn bản không cần cậu chăm sóc.
Hạ Tiểu Bạch lấy điện thoại của Diệp Lâm, định tắt báo thức để cô ngủ thêm một chút.
Dạo gần đây ngày nào cô cũng dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho cậu, kỳ nghỉ hè còn chưa được ngủ đến lúc tự tỉnh lần nào.
Điều khiến Hạ Tiểu Bạch đau đầu là điện thoại được đặt mật khẩu.
Cậu thử mấy lần đều sai.
Cuối cùng suy nghĩ một chút.
Nhập ngày sinh của chính mình vào.
Quả nhiên mở khóa thành công.
Điều khiến cậu cảm động hơn nữa là...
Hình nền điện thoại lại chính là bức ảnh cậu kéo violin trong buổi sinh nhật của Phùng Mỹ Mỹ lần trước.
Khoảnh khắc cậu mặc váy dài, ưu nhã diễn tấu violin đã bị Diệp Lâm lén chụp lại.
Hạ Tiểu Bạch không vội nấu ăn ngay.
Dù sao cậu cũng muốn để Diệp Lâm ngủ thêm một lúc.
Cậu mở điện thoại xem video hướng dẫn nấu ăn.
Với đôi tay khéo léo hiện tại của mình, làm vài món điểm tâm đơn giản mà ngon miệng chắc chắn không thành vấn đề.
Sau khi ghi lại những điểm quan trọng, gần như chỉ cần nhìn qua là nhớ.
Cậu đi vào bếp mở tủ lạnh.
Bên trong có đậu nành đã được ngâm sẵn, hẳn là dùng để làm sữa đậu nành.
Nàng lấy ra, rửa sạch rồi cho nước, đường theo tỷ lệ thích hợp vào máy xay sinh tố.
Bấm nút khởi động.
Một món ăn đơn giản như vậy cũng xem như là món duy nhất Diệp Lâm có thể ăn ổn định rồi.
Sau đó cậu lấy vài quả trứng từ tủ lạnh ra làm trứng lòng đào.
Một hồi bận rộn.
Giữa mùa hè tháng bảy, dù là sáng sớm cũng khiến Hạ Tiểu Bạch đổ mồ hôi nhễ nhại.
Trên làn da trắng như tuyết liên tục rịn ra những giọt mồ hôi óng ánh.
Chỉ nghĩ thôi cũng biết mỗi ngày Thu Hi hay Diệp Lâm phải vất vả thế nào khi nấu cơm ở nhà.
Lại nghĩ đến mười chín năm cha mẹ chăm sóc mình.
Không hiểu sao trong lòng Hạ Tiểu Bạch dâng lên cảm giác áy náy sâu sắc.
Cậu đưa tay lau giọt mồ hôi trên chiếc cằm tròn đầy.
Rắc một ít muối lên mặt trứng.
Sau đó cho thêm nước tương để tăng hương vị.
Đặt trứng lòng đào đã chiên xong lên đĩa.
Bên cạnh, sữa đậu nành cũng đã hoàn thành.
Cậu rót đầy hai ly.
Nếm thử một ngụm nhỏ.
Vị ngọt vừa phải, kết cấu mịn màng.
Chỉ thiếu đi cái hương vị mằn mặn thơm ngon đặc biệt mà Diệp Lâm làm.
Cậu cũng không suy nghĩ nhiều.
Dù sao cùng một món ăn trên mạng cũng có hơn chục cách chế biến khác nhau.
Tiếp theo là món chính.
Cậu chuẩn bị làm mì lạnh kiểu Hàn Quốc.
Đây là món Thu Hi rất thích dùng làm thực đơn giảm cân.
Hạ Tiểu Bạch từng nhìn cô làm vài lần, cảm thấy cũng khá đơn giản.
Giữa tiết trời oi bức thế này, được ăn một bát mì lạnh chua ngọt mát lạnh chắc chắn sẽ khiến cả buổi sáng tỉnh táo.
Mọi thứ đều đã chuẩn bị xong.
Cậu còn bày biện vô cùng tinh tế.
Rắc hành lá xanh lên mặt trứng để trang trí.
Thêm vài lát cà chua giúp chống ngán.
Cuộn mì lạnh gọn gàng trong bát.
Chan nước dùng chua ngọt.
Rắc thêm sợi dưa leo và mè rang lên trên.
May mà trong tủ lạnh cũng có kim chi Hàn Quốc.
Cậu cũng cho vào.
Dù sao Diệp Lâm cũng là fan cuồng phim Hàn.
Cuối cùng cắt đôi một quả trứng luộc đặt lên trên.
Để bữa ăn trông thân mật hơn...
Và cũng để có thể nếm được "hương vị của Diệp Lâm".
Hạ Tiểu Bạch chỉ làm một bát.
Như vậy hai người có thể cùng ăn chung.
Quả nhiên mình đúng là thiên tài Hạ Tiểu Bạch!
Cậu âm thầm đắc ý trong lòng.
Cuối cùng mọi thứ cũng hoàn tất.
Nhìn đồng hồ.
Đã hơn mười giờ sáng.
Cậu trở lại phòng ngủ.
Diệp Lâm vẫn đang ngủ say.
Ôm chặt chiếc gối của cô.
Khóe môi đỏ hồng còn chảy xuống một vệt nước dãi trong suốt.
Hạ Tiểu Bạch ngồi xuống mép giường, bất đắc dĩ lắc đầu.
Dưới ánh mặt trời rực rỡ, gương mặt trắng ngần của nàng mang theo nụ cười dịu dàng.
Một tay nâng cằm Diệp Lâm.
Ngắm nhìn dáng vẻ ngây thơ lúc ngủ của cô.
Ngón tay cái lướt qua đôi môi mềm mại, lau sạch vệt nước nơi khóe miệng.
Sau đó nhẹ nhàng vỗ lên khuôn mặt xinh đẹp ấy bằng ánh mắt đầy cưng chiều.
"Diệp Lâm... Diệp Lâm..."
"Mặt trời sắp chiếu vào mông rồi đấy."
Diệp Lâm dụi mắt như mèo con.
Mơ màng mở mắt.
Đập vào mắt cô là dung nhan tuyệt mỹ đang tỏa ánh sáng dịu dàng dưới ánh nắng.
Đôi mắt long lanh, má đào mỉm cười.
Ôn nhu đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Hạ Tiểu Bạch nghiêng đầu cười:
"Sao nào?"
"Diệp Lâm nhà anh vẫn chưa ngủ đủ sao?"
"Muốn làm heo lười à?"
Diệp Lâm giật mình tỉnh hẳn.
Nhìn ra ngoài cửa sổ.
Mặt trời đã lên cao.
Rõ ràng sắp tới trưa rồi.
"Bây giờ mấy giờ rồi?"
"Em nhớ mình có đặt báo thức mà..."
"Em đi làm bữa sáng cho anh ngay đây!"
Vừa định ngồi dậy thì vai đã bị Hạ Tiểu Bạch giữ lại.
Nhìn thấy việc đầu tiên cô nghĩ tới vẫn là làm bữa sáng cho mình.
Trong lòng Hạ Tiểu Bạch bỗng trở nên ấm áp.
"Không cần vội."
"Là anh tắt báo thức của em đấy."
"Bữa sáng anh làm xong rồi."
Diệp Lâm đặt đôi chân thon xuống sàn.
Nghiêng đầu nhìn cậu.
Đôi mắt to tràn ngập vẻ không thể tin nổi.
"Bữa sáng anh nói... không phải là mì gói đấy chứ?"
"Ăn nhiều mì gói không tốt cho sức khỏe đâu."
"Hay để em làm bữa sáng lành mạnh hơn nhé."
Hạ Tiểu Bạch xoa đầu cô.
"Yên tâm đi."
"Đảm bảo sẽ khiến em bất ngờ."
Diệp Lâm hơi nhíu mày.
Nhưng nhìn vẻ nghiêm túc của cậu, cuối cùng vẫn lựa chọn tin tưởng.
Vừa định đứng lên.
Khuôn mặt bỗng đỏ ửng.
"Em... em về phòng tắm trước đã."
Nói xong liền giữ chặt váy ngủ, vội vàng chạy về phòng mình.
Hạ Tiểu Bạch nhìn theo với vẻ đầy suy tư.
Không phải họ hàng...
Vậy thì là...
Thôi bỏ đi.
Bản thân cậu cũng chẳng khá hơn là bao.
Nửa tiếng sau.
Diệp Lâm cuối cùng cũng tắm rửa sạch sẽ bước ra ngoài.
Trang phục vẫn vô cùng mát mẻ.
"Em có mặc quần bảo hộ không đấy?"
Hạ Tiểu Bạch hỏi.
Diệp Lâm trợn mắt nhìn cậu.
"Ban ngày ban mặt đương nhiên là có rồi."
"Lát nữa em còn hẹn bạn thân đi dạo phố nữa mà."
Ánh mắt cô lập tức rơi xuống bàn ăn.
Đôi mắt tràn ngập vẻ kinh ngạc.
"Tiểu Bạch ca ca... tất cả đều do anh làm sao?"
Hạ Tiểu Bạch kiêu ngạo ngẩng đầu.
"Tất nhiên rồi."
"Mau ăn thử đi."
"Đúng rồi, anh muốn hỏi em một chút."
"Sữa đậu nành em làm có vị mằn mặn rất ngon."
"Làm thế nào vậy? Anh khá thích hương vị đó."
Mặt Diệp Lâm hơi đỏ lên.
Lại có chút đắc ý.
"Đó là bí quyết riêng của em."
"Nếu Tiểu Bạch ca ca thích uống..."
"Sau này em có thể thường xuyên xay cho anh uống nha~" Nói rồi cô bước tới.
Vén lọn tóc rủ trước trán.
Cúi xuống đặt một nụ hôn lên đôi môi mềm mại của Hạ Tiểu Bạch.
"Tặng anh một nụ hôn buổi sáng."
Sau đó vui vẻ ngồi xuống.
Toàn bộ quá trình diễn ra vô cùng tự nhiên.
Như thể đó là chuyện đương nhiên phải vậy.
Hạ Tiểu Bạch vẫn còn ngẩn người.
Ngón tay vô thức chạm lên đôi môi vừa được hôn.
Dường như vẫn còn lưu lại vị ngọt của Tiểu Lâm.
"Diệp Lâm..."
Thật ra trong lòng Diệp Lâm cũng vô cùng căng thẳng và ngượng ngùng.
Nhưng bên ngoài cô vẫn giữ nụ cười tự nhiên.
"Tiểu Bạch ca ca."
"Chẳng phải anh từng nghe câu này sao?"
"Rất nhiều chuyện trên đời chỉ có hai trạng thái..."
"Lần đầu tiên và vô số lần tiếp theo."
"Không sai chứ?"
Cô nở nụ cười rạng rỡ với Hạ Tiểu Bạch.
Khẽ liếm môi.
Đôi mắt đẹp càng thêm long lanh như giọt sương tinh khiết nhất của buổi sớm.
Hạ Tiểu Bạch nhất thời không biết phải phản bác thế nào.
Sau chuyện tối qua...
Cô nhóc này đúng là ngày càng táo bạo rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn