Chương 110: Đàn anh bắt chuyện
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch đứng trước tấm gương sát đất.
Cho dù cậu có ăn mặc thế nào cũng chẳng giống đàn ông chút nào.
Cái hệ thống chết tiệt kia lại còn phát nhiệm vụ bắt cậu phải tới nhà chú họ, hoàn thành một loạt nhiệm vụ trong kỳ nghỉ hè sắp tới.
Vì thế cậu mất nguyên cả buổi sáng để chỉnh trang, đổi sang kiểu tóc trung tính cùng quần áo thiên hướng nam tính.
Nhưng so với trước khi biến thành con gái vẫn khác biệt quá lớn.
Ngũ quan tinh xảo hơn rất nhiều, thân hình cũng càng mảnh mai, làn da trắng nõn hơn.
Còn ngực thì khỏi phải nói.
Đã là 36C rồi.
Cậu phải dùng vải quấn chặt lại, may mà độ đàn hồi khá tốt nên miễn cưỡng che giấu được.
Sau khi bận rộn cả buổi sáng, cậu giơ đôi tay thon dài của mình lên, nhìn lòng bàn tay mềm mại trắng mịn.
"Thôi vậy… đi tới đâu tính tới đó."
Ngày hôm sau.
Hạ Tiểu Bạch kéo vali lên đường.
Bên trong chỉ là một ít đồ dùng sinh hoạt thường ngày.
Cậu đi tới trung tâm xe khách đường dài.
Vì thành phố quê cô không cách học viện quá xa, chỉ khoảng ba tiếng đi xe.
Hạ Tiểu Bạch kéo vali bước đi.
Dọc đường gần như trở thành một phong cảnh mê người.
Mùi hương thoang thoảng trên người cô càng khiến vô số người phải quay đầu nhìn lại.
Dù ăn mặc trung tính nhưng vẫn không thể che giấu sức hút mê người.
Ngũ quan tinh xảo thanh tú, môi hồng răng trắng.
Áo thun mùa hè cùng thân hình mảnh mai.
Làn da trắng mịn như phát sáng.
Chiếc quần lửng cũng không che được đôi chân dài thẳng tắp.
Dưới chân là đôi giày thể thao màu trắng.
Hạ Tiểu Bạch gần như đã quen với những ánh mắt kiểu này.
Dù sao con gái xinh đẹp đi đến đâu cũng sẽ thu hút sự chú ý của đám con trai.
Huống chi vẻ đẹp của cậu còn khiến cả con gái xung quanh cũng phải ghen tị ríu rít.
Quả nhiên không bao lâu sau đã có người tới bắt chuyện.
"Xin… xin chào… em là học muội Hiểu Bạch sao?"
Hạ Tiểu Bạch quay đầu nhìn lại.
Là một nam sinh đeo kính, dáng vẻ sạch sẽ sáng sủa.
Cậu không quen hắn.
Khá đẹp trai.
Thuộc kiểu "tiểu cún" mà mấy bà chị giàu có rất thích.
Nhưng từng là con trai, Hạ Tiểu Bạch liếc một cái đã nhìn ra sự giả tạo trong ánh mắt hắn.
Che giấu rất sâu.
Không phải hải vương thì cũng là tra nam.
Nếu là mấy cô gái khác nhìn thấy bộ dạng tiểu cún ngoan ngoãn của hắn, sợ rằng đã bị mê hoặc rồi.
Hạ Tiểu Bạch không cho hắn bất cứ cơ hội nào, chỉ lịch sự mỉm cười:
"Xin lỗi, anh nhận nhầm người rồi."
Nói xong liền xoay người rời đi, không hề dây dưa.
Tên nam sinh kia hơi ngẩn người.
Không ngờ đối phương lại từ chối dứt khoát như vậy.
Hắn nhìn bóng lưng Hạ Tiểu Bạch rời đi.
Thân hình thon thả hoàn mỹ, đôi chân dài thẳng tắp.
Khóe môi khẽ cong lên thành nụ cười tà mị.
Nhưng rất nhanh hắn lại trở về dáng vẻ ôn hòa bình thường rồi đi theo sau.
Đối với thành viên của "Hiệp hội PUA" như hắn, lấy được WeChat của đối phương mới chỉ là bước đầu tiên. (Hiệp hội PUA ~ Hiểu kiểu biệt đội tra nam) Vòng bạn bè của hắn toàn là ảnh chụp chung với siêu xe và đồ hiệu xa xỉ.
Đương nhiên đều là giả.
Con gái thời nay, đặc biệt là mấy nữ sinh đại học tự xem mình như công chúa nhỏ.
Thứ họ hướng tới nhất chính là vòng sống giàu sang kiểu này.
Ai mà chẳng muốn tìm một bạn trai vừa đẹp trai, vừa giàu có lại còn dịu dàng.
Ví dụ như giáo sư Đô trong bộ phim 《Vì sao đưa anh tới》.
Ít nhất trong xã hội hiện tại, chín mươi phần trăm con gái đều hư vinh như vậy.
Nhưng các cô đâu biết rằng.
Đám đàn ông vừa giàu vừa đẹp trai phần lớn đều là tra nam.
Dù biết rõ điều đó, các cô vẫn lựa chọn không tin, ôm tâm lý may mắn.
Cho rằng vị cao phú soái theo đuổi mình không phải tra nam, mà là hoàng tử của đời mình.
Điều khiến Tạ Văn Kiệt cảm thấy may mắn là— Hắn vậy mà lại cùng chuyến xe với cô ấy.
Dù không ngồi cùng vị trí.
Hạ Tiểu Bạch đã ngồi xuống bên cửa sổ.
Điều khiến cậu vui vẻ chính là người ngồi cạnh lại là một cô gái JK vừa nghỉ hè.
Mái tóc dài xõa vai.
Dung mạo thanh tú, làn da trắng trẻo.
Đôi chân thon dài mang tất cao ngang bắp chân.
Hạ Tiểu Bạch còn chưa kịp bắt chuyện thì bản thân đã bị người khác bắt chuyện trước…
Cậu ngước mắt lên.
Lại là tên giả tạo kia.
Tạ Văn Kiệt mỉm cười với cô gái JK nọ.
Không thể không nói.
Gương mặt tiểu cún đẹp trai cùng nụ cười ôn hòa bề ngoài của hắn có sức sát thương cực mạnh với con gái.
Cô gái JK lập tức đỏ bừng mặt.
"Xin… xin hỏi anh học trưởng có chuyện gì sao?"
Tạ Văn Kiệt nở nụ cười như anh trai nhà bên:
"Xin lỗi nhé tiểu mỹ nữ, anh với chị gái ngồi cạnh em là cùng trường đại học."
"Có thể đổi chỗ cho anh được không?"
Cô gái JK hơi ngẩn người.
Khuôn mặt lập tức tái đi vài phần.
Cô có chút thất vọng nhưng vẫn vội vàng đứng dậy.
Tạ Văn Kiệt lại mỉm cười:
"Cảm ơn tiểu mỹ nữ nhé."
Được trai đẹp gọi là mỹ nữ, gương mặt cô gái JK lại đỏ lên lần nữa, vội vàng lắc đầu.
"Không… không có gì đâu."
Sau đó cô ngồi xuống ghế phía sau, trong lòng vừa căng thẳng vừa mất mát.
Nghĩ cũng đúng.
So với học tỷ phía trước, cô chẳng khác gì vịt con xấu xí đứng cạnh thiên nga trắng.
Nhưng mà…
Vị học trưởng lúc nãy thật sự rất đẹp trai.
Được anh ấy gọi là mỹ nữ đúng là vui quá đi mất.
Bên ngoài Hạ Tiểu Bạch vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt.
Nhưng trong lòng đã muốn bóp chết tên này rồi.
Dám phá hỏng cơ hội ngồi cạnh mỹ thiếu nữ của cậu.
Hừ hừ…
Ngươi muốn chơi đúng không?
Ông đây chơi với ngươi tới cùng.
Tạ Văn Kiệt cố ý để lộ chiếc đồng hồ Casio trên cổ tay.
Hàng thật giá hơn trăm nghìn tệ.
Còn hàng fake cao cấp của hắn chỉ vài trăm.
"Hiểu Bạch học muội, không ngờ chúng ta lại gặp nhau nhanh như vậy, đúng là duyên phận."
"Em cũng tới thành phố Tân Hải sao?"
Hạ Tiểu Bạch đưa tay vuốt lọn tóc hơi rối trước trán ra sau tai.
Ngước mắt nhìn Tạ Văn Kiệt.
Khác hẳn vẻ lạnh nhạt lần đầu gặp mặt.
Ánh mắt lưu chuyển như mang theo vài phần ngượng ngùng.
Đôi môi anh đào mềm mại hé mở:
"Thì ra là học trưởng, đúng là có duyên thật."
Tạ Văn Kiệt càng sửng sốt.
Không ngờ lần gặp thứ hai mà thái độ đối phương đã mềm mỏng hơn nhiều như vậy.
Hắn còn tưởng phải tốn thêm một phen công sức.
Quả nhiên con gái đều thích giả vờ lạnh lùng.
Nhanh vậy đã bị vẻ đẹp trai của mình mê hoặc rồi.
Tạ Văn Kiệt ngồi xuống, nở nụ cười nam thần ánh mặt trời.
"Đúng là duyên phận."
"Biết đâu giữa chúng ta định sẵn phải gặp nhau ba lần."
Hạ Tiểu Bạch làm bộ ngây thơ ngốc nghếch, chớp chớp đôi mắt đẹp:
"Học trưởng, chúng ta mới gặp hai lần thôi mà, sao lại là lần thứ ba?"
Tạ Văn Kiệt nhìn mỹ nhân thanh thuần trước mắt.
Dáng vẻ đúng chuẩn ngốc bạch ngọt.
Hắn biết lần này thật sự gặp cực phẩm rồi.
Kiểu con gái mọi chỉ số IQ đều dồn hết vào nhan sắc.
Ban đầu hắn định tốc chiến tốc thắng.
Nhưng giờ hắn đổi ý rồi.
Loại thiếu nữ thanh thuần thế này nên từ từ PUA, biến cô thành fangirl của mình mới thú vị.
Hắn mỉm cười nói:
"Lần đầu tiên chẳng phải là tối qua khi em đánh đàn tranh sao, Hiểu Bạch học muội."
"Đúng rồi, anh còn chưa tự giới thiệu."
"Anh tên Tạ Văn Kiệt, sinh viên năm tư."
"Nhưng anh đã tốt nghiệp rồi, hiện đang thực tập tại một công ty niêm yết."
"Tối qua nghe nói trường cũ có cuộc thi hoa khôi nên đặc biệt quay về xem."
"Anh khá nhớ quãng thời gian ở học viện."
Trong lòng Hạ Tiểu Bạch có chút nghi ngờ.
Hắn nhận ra cậu bằng cách nào?
Dù sao lúc tham gia thi cậu cũng có trang điểm.
Cậu mỉm cười hỏi:
"Học trưởng nhận ra em kiểu gì vậy?"
Tạ Văn Kiệt cười ha hả:
"Anh tình cờ gặp một học đệ cùng lớp với em nên lấy được ảnh thường ngày của em."
"Tên đó còn nói em là con trai, nhưng anh chỉ biết cười vào mặt hắn."
"Học muội xinh đẹp hoàn mỹ thế này sao có thể là con trai được."
Hạ Tiểu Bạch khẽ gật đầu "ồ" một tiếng.
Tạ Văn Kiệt giả vờ lấy ra một bản hợp đồng.
"Hôm nay anh tới thành phố Tân Hải bàn chuyện làm ăn."
"Đây là hợp đồng trị giá mấy chục triệu."
"Nếu thành công, anh sẽ được chia hơn trăm nghìn tiền hoa hồng."
Hắn dừng lại rồi cười:
"Ai bảo công ty là của chị gái anh mở chứ."
Hạ Tiểu Bạch âm thầm khinh bỉ.
Nếu thật thì đã không đeo Casio fake rồi.
Nhìn kỹ vẫn thấy khá thô.
Bình thường cô hay nghịch mấy chiếc đồng hồ đắt tiền của Thu Hi nên cũng có chút hiểu biết về hàng xa xỉ.
Nhưng ngoài mặt cậu vẫn bày ra vẻ ngây thơ ngưỡng mộ.
"Oa, học trưởng Tạ lợi hại thật đó."
"Sau này em tốt nghiệp có thể tới công ty chị anh thực tập không?"
"Học kỳ sau em cũng năm tư rồi."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn