Chương 151: Trà xanh mười tệ một cân
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Dưới ánh đèn dịu nhẹ của nhà hàng, Hoàng Cảnh Trạch nhìn mỹ nhân ngồi đối diện.
Làn da nàng trắng mịn như ngọc, óng ánh như mỡ đông. Gương mặt thanh thuần nhuốm một tầng hồng nhạt, tựa như một bức họa tĩnh lặng khiến người ta không nỡ rời mắt.
Động tác dùng dao nĩa của nàng tuy còn vụng về, nhưng lại vô cùng tao nhã.
Giống như một cô gái vừa mới học cách bước đi, khiến người khác chỉ muốn nâng niu, che chở cho nàng trưởng thành.
Là một kẻ sành ăn, Hoàng Cảnh Trạch biết sử dụng đủ loại dụng cụ ăn uống nổi tiếng trên thế giới.
Không hiểu sao hắn lại có cảm giác muốn bước tới, cầm tay nàng chỉ dạy cách dùng dao nĩa.
Nhưng khí chất thanh cao tuyệt mỹ của đối phương khiến hắn hoàn toàn không dám có ý nghĩ khinh nhờn.
Thậm chí còn sinh ra một tia tự ti.
Càng ở gần nàng, cảm giác tự ti ấy càng trở nên mãnh liệt.
Vẻ đẹp của nàng dường như chỉ nên để tự mình thưởng thức.
Ngay cả việc phơi bày thân thể đầy dục vọng của bản thân trước mặt nàng cũng khiến hắn cảm thấy hổ thẹn.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm vài sợi tóc đen bên má khẽ tung bay.
Mỹ nhân ngượng ngùng cười, mang theo khí chất thuần khiết: — Xin lỗi nhé, tư thế dùng dao nĩa của em có phải quá tệ rồi không?
Hoàng Cảnh Trạch lắc đầu: — Em làm tốt lắm rồi, còn giỏi hơn rất nhiều người lần đầu ăn đồ Tây.
Hắn vẫn không nhịn được nói: — Nếu em không biết dùng, anh có thể dạy em.
Hạ Tiểu Bạch khẽ cúi mắt.
Trong đôi mắt trong veo như pha lê dường như gợn lên từng vòng sóng nhỏ.
Trên gương mặt hoàn mỹ không chút tì vết hiếm thấy hiện lên vẻ bối rối.
— Không được...
— Cha em từng nói nam nữ thụ thụ bất thân.
— Lớn đến từng này rồi, ngoài cha em ra, em còn chưa từng nắm tay nam sinh nào khác.
Hoàng Cảnh Trạch vội vàng xua tay: — Không sao, không sao.
— Con gái giữ ý một chút mới được con trai yêu thích.
Hạ Tiểu Bạch ngẩng đầu nhìn hắn, mỉm cười.
Nụ cười ấy thanh lệ như hoa sen mới nở khỏi mặt nước.
— Em biết Hoàng thiếu là người tốt.
— Chắc chắn sẽ không lừa con gái để động tay động chân đâu.
...
Hoàng Cảnh Trạch hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào đôi mắt trong trẻo như sương sớm ấy.
Quá thuần khiết, quá sạch sẽ.
Khiến hắn tự thấy hổ thẹn.
Khóe môi Hạ Tiểu Bạch khẽ nhếch lên khi nhìn bộ dạng chột dạ của hắn.
Mấy suy nghĩ nhỏ nhặt của loại công tử nhà giàu như Hoàng Cảnh Trạch, cậu còn không rõ sao?
Từ lúc hẹn gặp mặt, mục tiêu của hắn đã hướng thẳng đến chuyện thuê phòng rồi.
Đáng tiếc...
Hạ Tiểu Bạch đâu phải cô gái ngây thơ gì.
Mười tám năm đầu đời cậu vốn là con trai.
Chỉ có con trai mới hiểu rõ trong đầu con trai đang nghĩ gì.
Khi nhìn thấy một cô gái xinh đẹp, tâm lý sẽ biến hóa ra sao.
Con trai nào mà chẳng thích gái đẹp?
Nếu không rung động...
Chỉ có thể chứng minh cô gái đó chưa đủ xinh đẹp, chưa đủ ưu tú, chưa đủ dịu dàng đáng yêu, chưa đủ thấu hiểu lòng người.
Có nam sinh nào có thể từ chối một mỹ nữ vừa xinh đẹp, vừa mềm mại đáng yêu, dịu dàng lại còn hiểu chuyện, ngực nở eo thon không?
Không có chứ?
Nếu có...
Vậy chắc chắn là gay rồi.
Hoàng Cảnh Trạch vẫn còn đang mơ mộng làm sao mới có thể ôm mỹ nhân về nhà.
Hắn hoàn toàn không biết.
Nữ thần ngực lớn ngây thơ trong mắt hắn...
Thực chất lại là một tách trà.
Hơn nữa còn là trà xanh thượng phẩm thơm ngọt.
Mà hắn hiện giờ đã từng bước từng bước bị Hạ Hiểu Bạch PUA, lún sâu vào đó mà chẳng hề hay biết.
Tuy không dám nhìn thẳng nàng.
Nhưng chỉ cần liếc trộm cũng đủ khiến hắn mê mẩn.
Ngay cả động tác ăn uống cũng ưu nhã động lòng người.
Từng cử chỉ đều tràn ngập khí chất cổ điển.
Hạ Hiểu Bạch cầm dao nĩa, hơi vụng về cắt một miếng cà chua kem nhỏ rồi đưa vào miệng.
Hàm răng trắng như tuyết khẽ cắn, chậm rãi nhấm nháp.
Thỉnh thoảng lại lộ ra vẻ mặt hạnh phúc.
Đầu lưỡi mềm mại khẽ liếm lớp kem còn sót lại trên đôi môi căng mọng.
Khiến đôi môi vốn đã mê người càng thêm óng ánh quyến rũ.
Hoàng Cảnh Trạch không khỏi nuốt nước bọt.
Hắn thật sự muốn ngậm lấy đầu lưỡi đỏ hồng ấy trong miệng mà thưởng thức.
Đó nhất định là hương vị ngọt ngào nhất thế gian.
Hạ Hiểu Bạch khẽ cụp mi, rồi lại ngẩng đầu cười.
Hai má ửng hồng.
— Hoàng thiếu sao không ăn?
— Chẳng lẽ chỉ nhìn em thôi là no rồi sao?
Hoàng Cảnh Trạch cười gượng: — Tú sắc khả xan... tú sắc khả xan mà.
Đúng lúc điện thoại hắn sáng lên.
Nhìn tin nhắn xong, khóe môi hắn nhếch lên.
— Đúng rồi.
— Anh có một món quà muốn tặng em.
— Chắc chắn em sẽ thích.
Hạ Hiểu Bạch cũng tò mò.
Nhưng chẳng ôm hy vọng gì.
Cùng lắm là hoa tươi thôi.
Rất nhanh đã có người ôm tới một cây cổ tranh tinh xảo.
Hoàng Cảnh Trạch cười nói: — Anh biết em đang muốn tìm một cây cổ tranh tốt.
— Đây là cây anh nhờ người tìm suốt đêm qua... à không, vừa rồi mới nhờ người tìm được.
— Chất lượng cũng xem như không tệ.
Hạ Tiểu Bạch ngẩn người.
Tên này chắc chắn đã xem vòng bạn bè của cậu.
Tối qua nghe Diệp Lâm nói muốn học cổ tranh nhưng trong nhà cậu lại không có.
Lúc rảnh rỗi cậu tiện tay đăng một dòng trạng thái:
"Muốn tìm mua một cây cổ tranh chất lượng tốt."
Không ngờ Hoàng Cảnh Trạch thật sự mua tặng nàng một cây.
Hạ Tiểu Bạch nhận lấy bằng hai tay.
Lần đầu tiên từ khi gặp mặt đến giờ, nàng nở nụ cười chân thành.
Đôi môi mỏng khẽ cong lên.
Quả thật là: Ngoảnh đầu cười một cái, trăm vẻ yêu kiều sinh. Sáu cung phấn son đều mất sắc.
Tựa như tiên nữ giáng trần.
Đẹp đến mức khiến người ta ngạt thở.
— Chắc đắt lắm nhỉ?
Hoàng Cảnh Trạch gãi đầu như đứa trẻ: — Không đắt đâu, không đắt.
— Chỉ hơn bốn vạn tệ thôi.
— Cái này...
— Thật sự cảm ơn anh.
Hoàng Cảnh Trạch lập tức thừa thắng xông lên: — Thật ra anh thấy trong vòng bạn bè của em có rất nhiều video đánh cổ tranh.
— Chỉ hy vọng em có thể dùng cây đàn anh tặng để đàn cho anh nghe một khúc.
Hạ Tiểu Bạch ôm cây cổ tranh trị giá hơn bốn vạn tệ.
Trong lòng vốn muốn từ chối.
Nhưng đáng tiếc...
Hắn cho quá nhiều.
╮(╯▽╰)╭ Đôi khi cũng phải cho liếm cẩu một chút ngọt ngào.
Như vậy bọn họ mới càng có động lực lấy lòng mình hơn.
Đương nhiên tiền đề là...
Con liếm cẩu ấy phải đủ chất lượng.
(Tức là đủ giàu.) Liếm cẩu không cần nhiều.
Mà cần tinh.
Dù là Hoàng giáo chủ, Hoàng Cảnh Trạch hay Phạm Kiện.
Tất cả đều là những thiếu gia đẹp trai sở hữu khối tài sản hàng tỷ.
Cậu chỉ đành mỉm cười: — Gần đây sức khỏe tôi không được tốt.
— Chỉ đàn một khúc thôi nhé.
Để tránh hắn được voi đòi tiên, Cậu nói trước chỉ biểu diễn một lần.
Một cây cổ tranh hơn bốn vạn tệ...
Đổi lấy một khúc nhạc.
Hoàng Cảnh Trạch thật sự còn muốn nghe thêm vài khúc nữa.
Nhưng nghĩ đến việc nàng là thiếu nữ bệnh tật quanh năm, sức khỏe yếu ớt.
Hắn cũng không nỡ ép buộc.
— Được... được chứ.
— Có thể nghe mỹ nhân đàn một khúc là anh mãn nguyện rồi.
Hắn lập tức sai nhân viên chuẩn bị sân khấu.
Thiếu nữ dung nhan tuyệt mỹ, tóc dài như mực.
Một thân váy xanh nhạt.
Nhẹ nhàng ngồi xuống.
Đường cong đôi chân thon dài thấp thoáng dưới làn váy.
Hai bàn tay trắng như tuyết khẽ đặt lên dây đàn.
Tiếng đàn cổ tranh vang lên trong khoảnh khắc.
Những nốt nhạc nhẹ nhàng nhảy múa.
Khúc nhạc cổ phong mang theo vẻ đẹp dịu dàng và sâu lắng.
Chỉ trong chớp mắt đã chinh phục toàn bộ khán giả.
Đừng nói Hoàng Cảnh Trạch và Ngô Tài Tuấn.
Ngay cả những vị khách xung quanh cùng nữ đầu bếp tóc vàng cũng bất giác lặng im lắng nghe.
Hai phút sau.
Khúc nhạc kết thúc.
Thiếu nữ nhẹ nhàng đứng dậy, chỉnh lại tà váy.
— Thế nào?
— Em cũng chỉ tự học thôi.
— Nếu đàn không hay mong mọi người đừng cười.
Người đầu tiên vỗ tay chính là nữ đầu bếp tóc vàng.
Cô dùng tiếng Pháp tán thưởng: — Đây là nhạc cụ của Hoa Hạ sao?
— Âm điệu thật quá tuyệt vời.
— Hoàn toàn không hề thua kém những nghệ sĩ piano danh tiếng tại các nhà hát nước Pháp.
Mấy vị công tử cùng nhân viên phục vụ xung quanh cũng đồng loạt vỗ tay.
Đáng tiếc sức khỏe nàng không tốt.
Nếu không họ nhất định còn muốn nghe thêm vài khúc nữa.
Hạ Tiểu Bạch nhìn đồng hồ trên cổ tay rồi áy náy nói: — Hoàng thiếu.
— Chúng ta bàn chuyện trà đi.
— Không còn sớm nữa rồi.
Hoàng Cảnh Trạch không ngờ buổi gặp mặt lại trôi qua nhanh như vậy.
Quả nhiên những lúc vui vẻ luôn trôi rất nhanh.
— Thật ra tối nay tôi đã đặt trước hai vé vào hồ bơi trên không ở tầng cao nhất khách sạn...
Hạ Tiểu Bạch khẽ lắc đầu: — Không được đâu.
— Em gái tôi vẫn đang ở nhà chờ tôi về chăm sóc.
Nói rồi cậu đặt gói trà xanh mua trên Pinduoduo với giá mười tệ một cân lên bàn.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn