Chương 128: Một trong ba ảo giác lớn của đời người: Cô ấy thích mình?
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~20 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
"Không phải chứ? Chị Hiểu Bạch xinh đẹp thế này mà chưa từng có bạn trai sao?" Vân Tiếu Nghiên tóc đen dài ngạc nhiên hỏi.
Hạ Tiểu Bạch khẽ thở dài, bước nhẹ tới bên cửa sổ, hơi ngẩng đầu ngắm ánh trăng ngoài khung cửa.
Cơn gió thoảng qua làm mái tóc dài của cậu khẽ tung bay. Gương mặt đẹp đến mê hoặc chúng sinh lại nhuốm vẻ ưu sầu.
Bộ váy xanh giản dị càng khiến cậu trông như tách biệt khỏi trần thế, thần bí mà thuần khiết.
Cậu chậm rãi quay đầu lại, đầu ngón tay vén những sợi tóc bị gió thổi rối ra sau tai.
"Có lẽ trong cuộc đời chị…"
"Chị vẫn chưa gặp được chàng hoàng tử bạch mã thuộc về mình."
Khi nói câu ấy...
Ánh mắt Hạ Tiểu Bạch như vô tình mà hữu ý lướt qua khuôn mặt Lý Thần.
Lý Thần cũng nhận ra điều đó, vô thức nhìn lại cô.
Dường như cô có chút bối rối, vội vàng tránh đi đôi mắt trong trẻo như pha lê ấy.
Trên gương mặt thanh nhã tuyệt trần còn hiện lên một vệt hồng nhàn nhạt.
Chỉ một khoảnh khắc ấy thôi đã khiến nội tâm Lý Thần rung chuyển dữ dội.
Tại sao cô ấy lại nhìn mình?
Hơn nữa còn đỏ mặt?
Lẽ nào mình chính là chàng hoàng tử bạch mã trong lòng cô ấy?
"!!!"
Cả người Lý Thần khẽ run lên vì kích động.
Vẻ đẹp của đối phương đã vượt khỏi phạm trù con người.
Hắn dám thề, đây là cô gái đẹp nhất mà hắn từng gặp trong đời.
Đôi mắt như pha lê chứa đựng một làn nước trong vắt, dung nhan nghiêng nước nghiêng thành, đẹp đến mức vượt xa giới hạn nhân loại, tựa như tiên nữ giáng trần từ chín tầng trời.
Lúc này nội tâm hắn đang giằng co dữ dội.
Không được! Lý Thần, tuyệt đối không được làm kẻ bắt cá hai tay! (꒦ິ⌓꒦ີ) Rõ ràng mình đã thề chỉ thích Diệp Lâm, muốn cùng cô ấy nắm tay đi hết cuộc đời.
Không được có bất kỳ suy nghĩ nào với cô gái khác nữa.
Trên trán hắn thậm chí còn rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
Nhưng một tiên nữ như thế này...
Có lẽ cả thiên hạ chỉ có duy nhất một người.
Cơ hội trong đời cũng chỉ có một lần này thôi.
Hắn không tin rằng không có nam sinh nào theo đuổi cô.
Phía sau cô chắc chắn có vô số người đang xếp hàng chờ đợi.
Huống hồ...
Ánh mắt cô nhìn mình lúc nãy.
Rõ ràng là có ý với mình mà!
Nếu không, tại sao khi nhắc tới "bạch mã hoàng tử" lại nhìn về phía mình chứ?
(づ◡ど) Hạ Tiểu Bạch sao có thể không nhận ra vẻ mặt biến hóa của Lý Thần.
Trong lòng cậu âm thầm cười lạnh.
Đời người có ba loại ảo giác lớn.
Ví dụ như:
"Cô ấy thích mình?"
Chỉ cần một cô gái vô tình nhìn một nam sinh nhiều hơn một lần.
Nam sinh đó sẽ lập tức cho rằng cô gái ấy thích mình.
Trong khi thực tế...
Đó chỉ là một động tác cực kỳ bình thường của đối phương mà thôi.
Nhìn bộ dạng giằng co của Lý Thần, Hạ Tiểu Bạch cũng không khỏi cảm thấy khâm phục.
Nếu đổi lại là những nam sinh khác bị một mỹ nhân như cô trêu chọc vài lần.
Chắc đã lao tới tỏ tình từ lâu rồi.
Có lẽ Lý Thần thật sự là một người đàn ông tốt.
Đáng tiếc...
Người cậu gặp lại là bản tiểu thư đây.
Muốn làm em rể của ta thì phải vượt qua khảo nghiệm của ta trước đã.
Nếu không vượt qua được...
Đừng trách ta bẻ cong cậu rồi đá bay một cước.
Một người đàn ông chỉ cần bị cô gái khác quyến rũ đôi chút đã dao động.
Không xứng cưới Diệp Lâm nhà ta.
Cuộc "giao phong" giữa Hạ Tiểu Bạch và Lý Thần chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi.
Ngoài Diệp Lâm hơi nhận ra điều gì đó, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại.
Những người khác đều đang say mê ngắm nhìn dung nhan thần tiên của Hạ Tiểu Bạch.
Phùng Mỹ Mỹ cảm thán:
"Không biết phải là chàng trai như thế nào mới xứng với đại mỹ nhân như chị Hiểu Bạch nữa."
Một nam sinh vạm vỡ lập tức đứng bật dậy, vỗ bộ ngực săn chắc của mình, khoe cơ bụng:
"Hừ hừ, đương nhiên là anh đẹp trai này rồi!"
"Chị Hiểu Bạch, chị thấy cơ bắp của em thế nào?"
Ngay lập tức một nam sinh khác đá vào mông cậu ta:
"Cút đi!"
"Chị Hiểu Bạch chắc chắn thích kiểu nam sinh thư sinh như tôi!"
"Ai lại thích loại cơ bắp cuồn cuộn như cậu chứ, nhìn phát ghê!"
Bên cạnh, tên mập cũng xắn tay áo lên:
"Khốn kiếp! Các cậu định tranh với tôi đấy à?"
"Nói cho biết nhé, bạn bè cũng khỏi làm luôn!"
"Xì! Có chị Hiểu Bạch rồi, ai còn thèm làm bạn với cậu nữa."
"Ông đây đâu có chơi gay!"
Nhìn mấy nam sinh đang cãi nhau ầm ĩ, Hạ Tiểu Bạch rất "trà xanh" dùng tay che môi, bật cười khanh khách như chuông bạc.
Âm thanh trong trẻo, êm tai.
"Được rồi, được rồi."
"Mọi người đều là bạn của Diệp Lâm."
"Đương nhiên cũng là bạn của chị."
"Sau này ở học viện, mong mọi người chăm sóc Diệp Lâm nhà chị nhiều hơn nhé."
Cô gái đuôi ngựa đơn Tiểu Nguyệt cười hì hì:
"Yên tâm đi!"
"Em sẽ bảo vệ Diệp Lâm thật tốt."
"Ngay cả lúc ngủ em cũng sẽ ôm cậu ấy ngủ, tuyệt đối không để ai bắt nạt đâu!"
Hạ Tiểu Bạch nhìn Diệp Lâm hỏi:
"Em còn chưa giới thiệu bạn bè của mình cho chị nữa đấy."
Diệp Lâm đưa tay ôm trán, chỉ mong tên này đừng làm hỏng chuyện.
"Người cơ bắp này tên Cao Chí Cường."
"Tên mặt trắng này là Lương Siêu Nhân."
"Đây là Tiểu Nguyệt, cứ gọi là Tiểu Nguyệt Nguyệt là được."
"Cô tóc đen dài là Vân Tiếu Nghiên."
"Nhân vật chính tối nay là Phùng Mỹ Mỹ..."
"Con chó mập..."
"Lý Thần..."
Một đám người ríu rít vây quanh Hạ Tiểu Bạch, liên tục đặt đủ loại câu hỏi.
"Hạ Hiểu Bạch" cũng bình tĩnh trả lời từng người.
Thậm chí còn cố tình ngồi cạnh Lý Thần.
Chủ yếu là không muốn hắn ngồi cạnh Diệp Lâm.
Vừa hay ngồi giữa hai người, tiến lùi đều tiện.
Lương Siêu Nhân hỏi:
"Chị Hiểu Bạch thích chơi game gì?"
"Để em gánh chị!"
"Liên Quân chơi không? Em là Vương Giả Vinh Diệu đấy!"
"PUBG cũng được, em rank Át Chủ Bài luôn!"
Hạ Hiểu Bạch mỉm cười dịu dàng, khẽ lắc đầu.
"Chị rất ít chơi game..."
"Không biết cầm kỳ thư họa có tính không nhỉ?"
"Lúc rảnh chị thích luyện chữ hoặc đọc sách."
"Thỉnh thoảng cũng chơi một vài loại nhạc cụ, cả phương Đông lẫn phương Tây đều có tìm hiểu."
Lương Siêu Nhân bị cậu nhìn đến mức mặt đỏ bừng.
Ngượng ngùng gãi đầu:
"Quả nhiên bọn em không cùng đẳng cấp với học tỷ."
"Không hổ là sinh viên ưu tú."
Diệp Lâm nghe Hạ Tiểu Bạch trả lời một cách tỉnh bơ như thật.
Suýt chút nữa làm rơi quả táo trên tay xuống đất...
Hả?
Không thích chơi game?
Ngày nào cũng nằm dài trên sofa kéo Tử Hiên đánh game đến khuya!
Vừa uống nước ngọt có ga vừa ăn khoai tây chiên!
Còn bảo lúc rảnh đọc sách luyện chữ?
Diệp Lâm quen cậu tận mười bảy năm rồi.
Chưa từng thấy cậu luyện chữ hay đọc sách bao giờ.
Còn cái gọi là cầm kỳ thư họa lại càng vô lý.
Thi đỗ được trường đại học top đầu chắc cũng là do tổ tiên phù hộ tám đời.
Hạ Tiểu Bạch cong cong đôi mày liễu, nhìn Diệp Lâm đầy đắc ý, còn cố tình ngẩng chiếc cằm hoàn mỹ lên.
Diệp Lâm đành cắn răng mặc kệ.
Cô lười bóc phốt.
Đợi lát nữa bị lộ thì cũng đừng mong cô giúp đỡ.
Sau khi Phùng Mỹ Mỹ thổi nến và ước nguyện xong.
Mọi người bắt đầu chia bánh kem.
Khắp nơi tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ.
Chỉ có Lý Thần là đang chịu dày vò.
Khi Hạ Hiểu Bạch trò chuyện cùng mọi người, cánh tay trắng nõn mịn màng của cô thỉnh thoảng lại vô tình chạm về phía hắn.
Có lúc còn khẽ đụng vào áo hắn.
Làn da trắng mịn như ngọc tỏa ra hương chi tử nhàn nhạt.
Khiến hắn cảm giác như giữa mùa hè nóng bức lại bắt gặp một đóa tuyết liên nở rộ.
Trái tim vốn kiên định theo đuổi Diệp Lâm của hắn bắt đầu dao động.
Đặc biệt là khi nghe nói cô còn là một tài nữ tinh thông cầm kỳ thư họa.
Điều đó càng khiến phòng tuyến kiên cố của hắn xuất hiện một vết nứt.
Hạ Tiểu Bạch vẫn luôn âm thầm quan sát đối thủ cạnh tranh xui xẻo này.
Khóe môi đỏ hồng hơi nhếch lên.
Có lẽ...
Cần thêm một liều thuốc mạnh nữa.
Mặc dù đang là mùa hè, Phùng Mỹ Mỹ đã bật điều hòa trung tâm từ lâu.
Thế nhưng mồ hôi trên trán Lý Thần vẫn ngày một nhiều hơn.
Từng giọt chậm rãi lăn xuống má rồi nhỏ xuống sàn nhà.
Vân Tiếu Nghiên cũng để ý thấy điều đó.
Hôm nay trạng thái của Lý Thần hoàn toàn khác thường.
Không còn vẻ bình thản ung dung như mọi ngày.
"Bạn học Lý Thần, điều hòa không đủ mát sao?"
"Cậu đổ mồ hôi nhiều quá kìa."
Lý Thần lúng túng lau mồ hôi trên mặt.
"Có... có lẽ vậy."
Hắn chột dạ vội vàng tìm khăn giấy.
Nhưng khăn giấy đã bị Hạ Tiểu Bạch "vô tình" giấu đi từ trước.
"Khăn giấy đâu rồi?"
Vân Tiếu Nghiên cũng ngạc nhiên:
"Rõ ràng lúc nãy còn ở đây mà."
Hạ Tiểu Bạch mỉm cười:
"Dùng của chị đi."
Cậu lấy từ trong váy ra một gói khăn giấy.
Bàn tay ngọc trắng như tuyết rút ra một tờ, chậm rãi tiến về phía Lý Thần.
Tạo ra dáng vẻ như muốn tự tay lau mồ hôi cho hắn.
Lý Thần lập tức căng cứng cả người.
Cô khẽ nghiêng tới gần hơn.
Nụ cười dịu dàng ôn nhu.
Gương mặt hoàn mỹ không cần son phấn gần như ở ngay trước mắt.
Khiến hắn vừa bất ngờ vừa hạnh phúc.
Cánh tay trắng nõn như ngọc, làn da mềm mại như kem.
Mùi hương dịu nhẹ trên cơ thể cũng theo đó lan tới.
Cô ấy... định lau mồ hôi cho mình sao?
Chuyện như thế này... chỉ khi yêu một người mới làm thôi nhỉ?
Lý Thần ngồi bất động tại chỗ.
Lặng lẽ chờ đợi sự dịu dàng của đối phương.
Nhưng Hạ Tiểu Bạch làm sao có thể lau mồ hôi cho hắn được.
Tên này nghĩ nhiều quá rồi.
Quả nhiên...
Ba loại ảo giác lớn của đời người thật hại người mà.
Cô chỉ chớp chớp đôi mắt rồi mỉm cười:
"Bạn học Lý Thần, khăn giấy của cậu đây."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn