Chương 120: Diệp Tử Hiên: Ta Là Thiên Tuyển Chi Tử?
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~17 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Diệp Tử Hiên ngơ ngác nhìn mỹ nhân trước mắt.
Giọng nói thanh lãnh ấy.
Ánh mắt yên tĩnh sâu xa ấy.
Cùng với gương mặt hoàn mỹ không chút tì vết.
Mái tóc dài ngang eo.
Làn da trắng như tuyết.
Chiếc váy trắng giản dị khiến nàng càng thêm thoát tục, thanh khiết như không thuộc về nhân gian.
Nghiêng nước nghiêng thành.
Giọng Diệp Tử Hiên cũng bắt đầu run lên.
— Chị... chị là Tiểu Bạch ca sao?
Theo bản năng cậu véo mạnh vào má mình.
— Ái da!
Đau muốn chết.
Hoàn toàn không giống nằm mơ.
Cậu thật sự hy vọng đây chỉ là một giấc mộng.
Nếu là mơ...
Vậy dù có làm gì vị tiểu tiên nữ trước mắt cũng không phạm pháp.
Dù sao trong mộng làm gì chẳng vô tội.
Đẹp quá...
Thật sự quá đẹp.
Ánh mắt Diệp Tử Hiên gần như dính chặt lên thân hình mềm mại quyến rũ cùng đường cong eo hông hoàn mỹ của đối phương.
Ánh nắng ban mai xuyên qua khe rèm cửa.
Nhẹ nhàng chiếu xuống hành lang.
Ánh sáng dịu dàng từ từ phủ lên người mỹ nhân.
Làn da trắng ngần dưới nắng sớm tỏa ra ánh sáng như bạch ngọc.
Mọi thứ đều hài hòa đến hoàn mỹ.
Đúng lúc ấy.
Khóe môi mỹ nhân hơi cong lên.
Lộ ra nụ cười tinh nghịch.
— Em nghĩ linh tinh gì vậy?
— Chị là Tiểu Bạch tỷ tỷ của em mà.
— Có phải tối qua thức trắng uống rượu với Bân Bân và A Vĩ nên lú rồi không?
Hạ Tiểu Bạch đưa ngón tay gạt lọn tóc rủ trước ngực ra sau tai.
Nghiêng đầu cười dịu dàng với cậu.
Diệp Tử Hiên thật sự không chịu nổi kiểu ngụy biện dựa hoàn toàn vào nhan sắc này.
Gương mặt quá gần.
Ánh mắt quá trong trẻo.
Thân hình quá mê người.
Làn da quá trắng mịn.
Mang đến cảm giác vừa thuần khiết lại vừa quyến rũ đến nghẹt thở.
Cô ấy nói mình là Tiểu Bạch tỷ?
Nhưng trong ký ức của Diệp Tử Hiên.
Chỉ tồn tại một Tiểu Bạch ca ẻo lả mà thôi.
Từ lúc nào lại mọc ra thêm một Tiểu Bạch tỷ?
Chẳng lẽ...
Mình xuyên không rồi?!
ヽ(ຶ▮ ຶ)ノ!!!
Nơi này là thế giới song song.
Tiểu Bạch ca biến thành Tiểu Bạch tỷ.
Theo quy luật phát triển của tiểu thuyết mạng.
Là thiên tuyển chi tử xuyên không.
Nhất định mình sẽ trở thành người yêu của mỹ nữ trước mắt.
Sau đó thức tỉnh bàn tay vàng vô địch.
Cuối cùng thu hoạch hậu cung rộng lớn.
Sống cuộc đời hạnh phúc mỹ mãn.
Nghĩ tới đây.
Diệp Tử Hiên nở nụ cười cực kỳ khả nghi.
Khóe miệng bắt đầu chảy nước miếng.
Quả nhiên!
Mình sinh ra đã có mệnh nhân vật chính!
٩(๑ᵒ̴̶̷͈᷄ᗨᵒ̴̶̷͈᷅)و Tiểu Bạch tỷ tỷ!
Em tới đây!
(ૢ˃ꌂ˂⁎) Hạ Tiểu Bạch nhìn vẻ mặt đột nhiên trở nên đáng khinh của Diệp Tử Hiên.
Khóe môi đỏ mọng giật nhẹ.
Tên nhóc này đang nghĩ chuyện gì không lành mạnh vậy?
눈_눈 Cậu thử dò hỏi: — Tử Hiên?
— Em đang nghĩ gì thế?
Vừa dứt lời.
Diệp Tử Hiên đột nhiên dang rộng hai tay lao tới.
— Tiểu Bạch tỷ tỷ!
— Có thể ôm em một cái không?
ꉂ(ˊᗜˋ*) Hạ Tiểu Bạch:???????
!!! ∑(°Д°ノ)ノ Cậu lập tức né sang bên.
Lùi trái nhảy phải liên hoàn.
Sau đó không khách khí tung một cú thủ đao.
Bốp!
Chém thẳng lên đầu Diệp Tử Hiên.
Pia!
(o ‵-′)ノ"(ノ﹏<。) Diệp Tử Hiên trực tiếp ngã vật xuống đất.
Ôm đầu đau đớn.
Mặt đầy dấu hỏi.
???
Theo cốt truyện tiểu thuyết hậu cung.
Người chị xinh đẹp lớn lên cùng nam chính như thế này chẳng phải nên yêu nhân vật chính đến chết đi sống lại sao?
Hạ Tiểu Bạch chống hai tay lên eo.
Đôi mắt đẹp nhìn đứa em ngốc nghếch trước mặt.
— Tử Hiên.
— Em có phải uống nhiều quá nên chưa tỉnh rượu không?
— Muốn ăn đòn à?!
(ꐦ°᷄д°᷅) Đúng lúc ấy.
Ngoài phòng khách vang lên giọng nói của Diệp Lâm.
— Hai người đang đấu kiếm đấy à?
— Đồ ăn nguội hết rồi!
Diệp Tử Hiên nhìn mỹ nhân đang tức giận.
Lập tức bò lết chạy ra phòng khách.
Do quá gấp nên trượt chân.
Bịch!
Ngã ngay dưới chân Diệp Lâm.
Thuận thế ôm luôn đôi chân dài trắng nõn của chị mình.
— Chị!
— Chị à!
— Em hỏi chị chuyện này!
(ó﹏ò。) Diệp Lâm nhíu mày nhìn đứa em trai.
Bàn chân nhỏ trắng mịn lập tức đạp thẳng vào mặt cậu.
Đẩy văng ra xa.
— Cút ra!
— Đừng ôm chân chị!
— Em bị làm sao vậy?
— Sao nhìn hoảng loạn thế?
Diệp Tử Hiên chỉ vào phòng Hạ Tiểu Bạch.
— Chị!
— Rốt cuộc Tiểu Bạch ca là nam hay nữ vậy?
Nghe xong.
Diệp Lâm suýt nữa tức đến phát điên.
Quen nhau từng ấy năm rồi.
Mà vẫn hỏi được câu ngu ngốc như vậy?
Cô bật cười: — Nếu chị bảo đó là Tiểu Bạch tỷ của em.
— Em tin không?
Hai mắt Diệp Tử Hiên sáng bừng.
— Tin!
— Đương nhiên tin!
— Tuyệt quá rồi!
: ஐ٩(๑´ᵕ`)۶ஐ: — Em quyết định rồi!
— Từ hôm nay em sẽ theo đuổi Tiểu Bạch tỷ!
— Chị ấy chính là nữ thần trong mộng của em!
┏(`ー´)┛ Còn chưa nói hết câu.
Diệp Lâm đã giơ chân đá thẳng vào mông cậu.
Khuôn mặt xinh đẹp đầy vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
— Chị thấy em muốn đi cong thật rồi đấy!
— Ban ngày ban mặt nằm mơ gì vậy?
— Tiểu Bạch ca của em sao có thể là con gái được!
— Chị biết Tiểu Bạch ca hơi nữ tính.
— Cũng rất đẹp.
— Nhưng anh ấy có đầy đủ đồ nghề đàn ông, chuyện đó không cần bàn cãi!
Diệp Tử Hiên nghe xong càng ngơ hơn.
(*゚_っ゚)ノ゙ Mặt đầy thất vọng.
— Vậy là Tiểu Bạch ca thật sự là nam?
— Em không xuyên không sao?
Diệp Lâm ôm trán.
...
Đứa em trai này hết cứu rồi.
ε=(´o`) — Hai chị em làm gì mà sáng sớm đã cãi nhau vậy?
Đúng lúc ấy.
Một giọng nói dịu dàng dễ nghe vang lên từ phía sau lưng Diệp Lâm.
Âm thanh trong trẻo như chuông gió.
Ôn nhu mềm mại.
Diệp Lâm khựng lại.
Giọng nói hay quá.
Cô nàng quay đầu nhìn.
Sau đó hoàn toàn chết lặng.
Trong mắt chỉ còn lại kinh diễm và chấn động.
d(ŐдŐ๑) Mỹ nhân đứng trước mặt có làn da trắng hơn tuyết.
Ngũ quan tinh xảo hoàn mỹ đến cực hạn.
Tóc dài ngang eo.
Không son phấn mà vẫn đẹp như tiên nữ.
Chiếc váy trắng đơn giản.
Dáng người thon thả mềm mại.
Khuôn mặt thanh lệ mang theo vẻ cao nhã và điềm tĩnh.
Giống như đóa sen trắng nở giữa tuyết.
Không tì vết.
Không thể bị vấy bẩn dù chỉ một chút.
Nếu quan sát kỹ.
Sẽ thấy trên vầng trán trắng mịn ấy có một lớp mồ hôi mỏng.
Bởi lúc này.
Trong lòng Hạ Tiểu Bạch đang chịu áp lực chưa từng có.
Diệp Tử Hiên rất dễ lừa.
Chỉ cần dùng chút mỹ sắc là giải quyết xong.
Nhưng Diệp Lâm thì khác.
Không dễ qua mặt như vậy.
Hạ Tiểu Bạch nghiêng đầu mỉm cười.
Mái tóc dài đổ xuống như thác nước.
— Diệp Lâm.
— Bữa sáng làm xong chưa?
— Anh sắp chết đói rồi đây.
Nói xong.
Cậu như người không có chuyện gì.
Ung dung đi ngang qua Diệp Lâm.
Tiến tới bàn ăn rồi ngồi xuống.
Diệp Lâm còn chưa kịp mở miệng.
Mấy sợi tóc bay theo gió đã quét nhẹ qua chóp mũi nàng.
Mang theo hương thơm mê hoặc.
Mùi hương lan khắp lồng ngực.
Ngọt ngào mà không hề ngấy.
Là hương hoa dành dành thanh khiết.
Tóc theo gió bay.
Da ngọc tỏa hương.
Đúng là tú sắc khả xan.
Sau vài giây thất thần.
Diệp Lâm quay sang nhìn Diệp Tử Hiên.
— Cô ấy là ai vậy?
Diệp Tử Hiên bất lực nhún vai.
Nhưng vẫn không nhịn được liếc nhìn nhan sắc khuynh thế kia thêm một cái.
— Cô ấy nói mình là Tiểu Bạch tỷ.
— Chị tin không?
Diệp Lâm lập tức trợn mắt.
— Đương nhiên là không tin!
Cô đi tới ngồi xuống đối diện.
Cẩn thận đánh giá mỹ nhân trước mắt.
Sau đó thử hỏi: — Cô...
— Cô là Tiểu Bạch ca thật à?
Hạ Tiểu Bạch không hề giấu giếm.
Bình tĩnh uống một ngụm sữa đậu nành.
Nhẹ giọng đáp: — Đúng vậy.
— Có chuyện gì sao?
Diệp Lâm hoàn toàn cạn lời.
Mắt mở to hết cỡ.
— Anh có vấn đề gì không vậy?!
— Anh nhìn lại bộ dạng tóc dài váy trắng của mình xem!
— Thế mà còn hỏi em có chuyện gì sao?!
— Anh nên tự soi gương đi!
Hạ Tiểu Bạch chống cằm.
Mỉm cười: — Anh hiểu rồi.
— Em đang ghen tị vì anh mặc nữ trang còn đẹp hơn em đúng không?
Mặt Diệp Lâm lập tức đỏ bừng.
Xấu hổ tới phát cáu.
Nắm chặt nắm đấm.
— Hả?!
— Bổn tiểu thư ghen tị với anh?!
— Em là hoa khôi nổi tiếng của trường đấy nhé!
— Muốn dáng người có dáng người.
— Muốn nhan sắc có nhan sắc.
— Em cần phải ghen tị với anh sao?!
(・`ヘ´・;)ゞ

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn