Chương 122: Tin Tức Việc Làm Thêm
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~17 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch lướt xem vòng bạn bè trên WeChat.
Phạm Kiện thường xuyên vô tình hoặc cố ý khoe khoang sự giàu có của mình.
Tuy biểu hiện rất kín đáo, nhưng từng chi tiết đều âm thầm chứng minh hắn có tiền đến mức nào, nhằm thu hút sự ngưỡng mộ của các cô gái.
Ví dụ như sáng nay, hắn lại đăng một tấm ảnh chụp chung với chiếc siêu xe mới mua.
Bên dưới bức ảnh còn kèm theo một dòng trạng thái: [Thật mong có giai nhân bầu bạn, cùng ta ngồi trên xe thể thao, cảm nhận thi ca và phương xa.] Điều đó khiến Hạ Tiểu Bạch vừa khinh bỉ vừa ghen tị.
Phải công nhận rằng có tiền thật tốt.
Chiếc xe này giá khởi điểm cũng hơn bốn triệu tệ.
Hắn tưởng như vậy là có thể khiến cô rung động sao?
Nếu thế thì Phạm Kiện nghĩ nhiều quá rồi.
Khóe môi Hạ Tiểu Bạch hơi cong lên.
Nể tình hắn từng gửi cho mình bao lì xì, cô quyết định cho hắn một chút hy vọng nho nhỏ.
Dù sao thì chó liếm cũng cần chút thức ăn tinh thần.
Khoảng thời gian gần đây, Phạm Kiện luôn cảm thấy buồn bực.
Kể từ lần chia tay vị tiểu tiên nữ ấy đến nay mới chỉ một tuần.
Nhưng mỗi khi nhớ tới cảnh cô nàng mặc váy Tống phục, rót cho hắn một chén rượu.
Bàn tay ngọc trắng nõn không tì vết.
Nụ cười dịu dàng khả ái ấy.
Tim hắn lại ngứa ngáy không thôi.
Chỉ hận không thể ôm mỹ nhân vào lòng mà nâng niu chiều chuộng.
Mặc dù đã có WeChat của cô.
Nhưng bất kể hắn nhắn bao nhiêu tin.
Đối phương cũng chẳng trả lời lấy một câu.
Bao lì xì gửi đi cũng không nhận.
Khiến hắn dần mất hết niềm tin.
Đúng lúc chuẩn bị từ bỏ.
Hắn không dám tin vào mắt mình.
Tài khoản được đặt chế độ đặc biệt quan tâm lại trả lời tin nhắn!
Chỉ là một câu ngắn ngủi thôi.
Nhưng đủ khiến ngọn lửa hy vọng trong lòng hắn bùng cháy trở lại.
Hạ Hiểu Bạch: Cảm ơn anh Phạm vì bao lì xì nha. Ảnh chụp cùng xe thể thao đẹp trai thật đó~ 😊 Hạ Tiểu Bạch tiện tay nhận luôn bốn phong bao lì xì.
Mỗi cái đều là 520 tệ.
Đúng là đại gia.
Con chó liếm này vẫn phải treo lên một chút mới được.
Phạm Kiện nhìn thấy lời khen ấy.
Lòng hắn lập tức nở hoa.
Cô ấy đang khen mình đẹp trai sao?
Tiểu tiên nữ đang khen mình đẹp trai!
Hắn thậm chí còn muốn lập tức hẹn nàng ra ngoài ăn cơm.
Không được!
Phải bình tĩnh!
Không thể nóng vội!
Ổn định mới là thượng sách.
Nếu bây giờ vội vàng hẹn gặp.
Sẽ khiến bản thân quá mức hấp tấp.
Phạm Kiện từng xem vòng bạn bè của Hạ Hiểu Bạch.
Trong mắt hắn.
Đó là một thiếu nữ văn nghệ chính hiệu.
(Thực ra là tài khoản hệ thống của Hạ Tiểu Bạch.) Cầm kỳ thư họa đều tinh thông.
Những bức ảnh cô ngồi trên chiếu, tao nhã gảy đàn trong vòng bạn bè.
Quả thực đẹp không sao tả xiết.
Hoàn toàn không thể so với những cô gái thực dụng ngoài xã hội ngày nay.
Nàng là một khuê tú tài hoa.
Nếu bây giờ hắn hấp tấp hẹn gặp.
Chắc chắn sẽ khiến Hạ tiểu thư nghĩ rằng hắn chỉ thèm thân thể cô.
Mặc dù...
Phạm Kiện thừa nhận mình đúng là hèn thật.
Đúng là đang thèm thân thể nàng ấy.
Thậm chí còn muốn liếm đến phát điên.
Hạ Tiểu Bạch nhàm chán trò chuyện với hắn vài câu.
Phát hiện tên này khá hài hước.
Xem ra lại là một sát thủ thiếu nữ khác.
Không biết đã lừa được bao nhiêu cô gái ngây thơ rồi.
Trong văn phòng.
Khóe miệng Phạm Kiện gần như cong ngang mặt trời.
Hắn đã tưởng tượng ra cảnh cùng Hạ Hiểu Bạch: Nắm tay nhau đến bạc đầu.
Sống hạnh phúc trọn đời.
Đúng lúc chuẩn bị chuyển chủ đề sang chuyện gặp mặt ngoài đời.
Đối phương lại viện cớ có hẹn rồi offline.
Hạ Hiểu Bạch: Xin lỗi anh Phạm nhé. Em có hẹn đi chơi rồi.
Phạm Kiện giật mình.
Có hẹn?
Nam hay nữ?
Hắn lập tức gõ chữ hỏi: Hạ tiểu thư hẹn bạn thân sao?
Hạ Tiểu Bạch nhìn tin nhắn.
Làm sao không biết hắn đang dò hỏi xem mình đi với nam hay nữ chứ.
Khóe môi cậu nhếch lên.
Trực tiếp trả lời: Anh đoán xem~ 😏 Chỉ hai chữ đơn giản.
Nhưng đủ để Phạm Kiện tự suy diễn vô số khả năng.
Với sự si mê của hắn dành cho cậu.
Chắc chắn thời gian tới hắn sẽ đau đầu suy nghĩ: Rốt cuộc cô hẹn nam hay nữ?
Chính cảm giác thần bí này mới khiến đàn ông không thể quên được bạch nguyệt quang của mình.
Trong văn phòng.
Phạm Kiện nhìn dòng trả lời ấy.
Bỗng đứng bật dậy.
— Đoán?
— Làm sao tôi đoán nổi!
— Chắc là hẹn con gái nhỉ?
— Không đúng! Nếu là bạn thân thì có gì phải giấu?
— Chẳng lẽ là hẹn con trai?!
Nghĩ đến đó.
Đầu hắn bắt đầu đau nhức.
— Cũng không đúng...
— Trong lúc trò chuyện, cô ấy nói vì cơ thể yếu nên rất ít giao tiếp bên ngoài.
— Bên cạnh hầu như chẳng có bạn nam nào.
Phạm Kiện càng nghĩ càng đau đầu.
Nhưng cho dù hắn nhắn thêm thế nào.
Bên kia cũng không phản hồi nữa.
Cửa văn phòng mở ra.
Nữ thư ký ngực lớn bưng một tách cà phê nóng bước vào.
— Thiếu gia Phạm, cà phê của ngài đây.
Phạm Kiện vẫn đứng ngây người nhìn điện thoại.
Trong đầu hắn lại hiện lên hình ảnh đêm hôm đó.
Hạ Hiểu Bạch thanh nhã thoát tục.
Một thân váy Tống phục.
Bước chân uyển chuyển.
Bàn tay ngọc nâng chén rượu kính hắn.
Nhất tiếu khuynh thành.
Nếu giờ phút này.
Mỹ nhân ấy đang hẹn hò với một nam nhân khác.
Rồi...
Cùng nhau vào khách sạn.
Bị đối phương cởi bỏ váy áo.
Lộ ra làn da trắng ngần trong suốt.
Khuôn mặt thẹn thùng bị nam nhân hôn lên...
Cuối cùng...
Nghĩ đến đây.
Phạm Kiện bỗng luống cuống.
Mồ hôi lấm tấm trên trán.
Nữ thư ký nhìn thấy cảnh đó.
Biết ngay hắn lại đang nhớ đến thiếu nữ mặc váy Tống gặp cách đây một tuần.
Mỗi đêm đi ngủ.
Hắn đều gọi tên cô nàng.
Nhưng rõ ràng người nằm dưới thân hắn lại là mình.
— Thiếu gia Phạm, cà phê của ngài!
Phạm Kiện nhìn thư ký rồi nói: — Đóng cửa lại.
Hạ Tiểu Bạch trực tiếp cài đặt Phạm Kiện ở chế độ không nhắc thông báo.
Dám thèm thân thể của ông đây?
Tự nằm mơ tiếp đi.
Đúng lúc đó.
WeChat lại hiện lên tin nhắn mới.
Là Tô Tĩnh Di gửi tới.
Nội dung rất đơn giản.
Cô ấy đã giúp Hạ Tiểu Bạch tìm được một phụ huynh đang cần gia sư gấp.
Hẹn cuối tuần gặp mặt.
Trao đổi cụ thể về công việc dạy kèm.
Đồng thời nhớ mang theo thẻ sinh viên.
Bởi vì đối phương yêu cầu sinh viên đại học danh tiếng.
Đại học Trung Văn nơi Hạ Tiểu Bạch đang học là trường trọng điểm song nhất lưu.
Hoàn toàn đủ tiêu chuẩn.
— Cảm ơn cậu nhiều nhé, Tĩnh Di.
Hạ Tiểu Bạch lập tức nhắn lời cảm ơn.
Tô Tĩnh Di cười đáp: Chỉ là bạn học cũ giúp nhau thôi.
Còn cảm ơn làm gì?
Cậu không xem mình là bạn à?
Ngón tay thon dài của Hạ Tiểu Bạch lướt nhanh trên bàn phím chín ô: Được rồi~ Vậy mình không cảm ơn nữa 😏 Tô Tĩnh Di: 🙄 Có điều hôm đó mình có tiết học nên không thể đi cùng cậu.
Một mình cậu không sao chứ?
Tô Tĩnh Di ngồi trên giường.
Hai tay ôm đầu gối.
Cằm tựa lên đó.
Nhìn màn hình WeChat.
Trong ký ức của cô.
Hạ Tiểu Bạch là kiểu người ít nói, không giỏi giao tiếp.
Nghĩ tới đây.
Cô lại nhớ tới một bóng hình khác.
Hạ Tiểu Bạch không nghĩ nhiều.
Đương nhiên không thành vấn đề.
Mình xử lý được mà.
Chẳng phải chỉ là nói chuyện với một vị phu nhân giàu có thôi sao?
Có gì đáng áp lực đâu.
Theo thông tin Tô Tĩnh Di cung cấp.
Đối phương là gia đình cực kỳ giàu có.
Nghe nói mỗi buổi học có thể trả tới hơn năm trăm tệ.
Đối tượng cần phụ đạo chỉ là một thiếu niên.
Dạng học sinh này chẳng phải dễ dàng nắm bắt sao?
Tô Tĩnh Di tiếp tục trò chuyện: Đúng rồi Tiểu Bạch.
Cậu còn nhớ Lý Thư Đình không?
Lý Thư Đình?
Đương nhiên Hạ Tiểu Bạch nhớ.
Đó là một trong số ít những người bạn thật lòng thời cấp ba.
Cô luôn đeo cặp kính dày.
Trên gương mặt còn có vài đốm tàn nhang đáng yêu.
Thành tích học tập cũng luôn đứng đầu lớp.
Một học bá chính hiệu.
Ở học kỳ cuối năm lớp mười hai.
Hạ Tiểu Bạch thường xuyên cùng cô tới thư viện học bài.
Việc cô đạt điểm thi đại học vượt xa trình độ vốn có.
Ngoài yếu tố may mắn.
Cũng không thể thiếu công lao Lý Thư Đình tận tình phụ đạo cho cậu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn