Chương 115: Kế hoạch của Diệp Lâm
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~19 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch thấy Diệp Lâm thật sự định vào bếp trổ tài, vội vàng lên tiếng: — Diệp Lâm, hay là chúng ta gọi đồ ăn ngoài đi? Tự nấu nướng mệt lắm.
Diệp Tử Hiên cũng lập tức phụ họa. Xem ra đối phương đúng là Hạ Tiểu Bạch thật, bởi cậu ta biết rõ đồ chị mình nấu... chó còn chẳng thèm ăn.
Nhưng vừa mở miệng đã bị Diệp Lâm trừng cho một cái.
Chống hai tay lên vòng eo thon nhỏ, cô hừ hừ: — Hừm, nếu là Tiểu Bạch ca thì nhất định sẽ rất thích được bổn tiểu thư tự tay nấu cơm cho!
— Gần đây em còn chăm chỉ xem Douyin học nấu ăn nữa đó.
Hạ Tiểu Bạch sao lại không biết cô nàng đang dùng phép khích tướng, chỉ đành bất đắc dĩ gật đầu: — Được rồi, được rồi, anh ăn là được chứ gì.
Diệp Lâm vui vẻ mở tủ lạnh tìm nguyên liệu còn sót lại.
Cuối cùng cũng tìm được thêm hai con chuột bạch để thí nghiệm rồi. (◍˃̶ᗜ˂̶◍)✩ Ngồi trong phòng khách, Hạ Tiểu Bạch vẫn cảm thấy không yên tâm.
Đặc biệt là khi trong bếp liên tục vang lên những tiếng loảng xoảng, thậm chí còn có cả tiếng thủy tinh vỡ...
Chẳng lẽ cô nàng định làm nổ tung nhà bếp luôn sao?
Σ(° △ °|||)︴ Diệp Tử Hiên cũng đang lén lút quan sát mỹ nhân tự xưng là Hạ Tiểu Bạch trước mặt.
Ánh mắt đặc biệt dừng lại trên đôi chân ngọc mịn màng như bạch ngọc kia.
Quả thực quá đẹp.
Còn đẹp hơn cả đôi chân dài của cô giáo chủ nhiệm lớp cậu. Không chỉ thon dài hơn mà còn cân đối hơn nhiều.
Trên mu bàn chân trắng như tuyết, thấp thoáng có thể nhìn thấy vài đường mao mạch mảnh dưới lớp da.
Nàng mặc chiếc áo thun rộng rãi, vừa ngáp vừa mang dáng vẻ ngái ngủ.
Toàn thân tỏa ra một sức hấp dẫn khó cưỡng.
Hạ Tiểu Bạch dường như cũng nhận ra ánh mắt đầy vẻ đáng khinh kia, lập tức dùng ánh mắt cảnh cáo liếc cậu ta một cái.
Bị cậu em mà mình bắt nạt từ nhỏ nhìn bằng ánh mắt ấy khiến cậu có chút không biết phải làm sao.
Cậu khẽ cười, đôi môi anh đào hơi cong lên: — Tử Hiên, em có bạn gái chưa?
Diệp Tử Hiên bị nhan sắc hoàn mỹ của Hạ Tiểu Bạch áp chế đến đỏ mặt: — Ch... chưa có. Sao vậy?
Hạ Tiểu Bạch hơi bất ngờ, chỉ lắc đầu: — Không có gì.
Cậu vốn nghĩ một chàng trai đẹp trai như Diệp Tử Hiên chắc hẳn rất dễ tìm bạn gái.
Dù sao chú Diệp cũng là quản lý cấp cao trong công ty, lương năm cả triệu tệ.
Một nam sinh vừa đẹp trai, gia cảnh khá giả lại còn là học bá như Diệp Tử Hiên...
Lẽ ra phải mở ra cuộc sống hậu cung của một pháo vương trong trường học mới đúng.
Xung quanh toàn nữ sinh ríu rít vây quanh.
Đôi khi Hạ Tiểu Bạch thật sự rất ghen tị với Diệp Tử Hiên.
Gia cảnh tốt, ngoại hình đẹp trai, cao gần mét tám, lại còn là học bá.
Quan trọng hơn là có một người chị cực kỳ xinh đẹp chăm sóc mình, cha mẹ lại thường xuyên không có ở nhà.
Cuộc sống sung sướng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Diệp Tử Hiên bị Hạ Tiểu Bạch nhìn từ trên xuống dưới đến mức không chịu nổi, nhất là đôi mắt kia còn đẹp đến quá đáng.
Hai người cứ ngồi như vậy.
Bầu không khí có chút ngượng ngùng.
Hiện tại Diệp Tử Hiên chỉ muốn chuồn càng sớm càng tốt.
Tiếp tục ở lại, biết đâu thật sự bị Tiểu Bạch ca bẻ cong mất.
Nửa tiếng sau, Diệp Lâm bưng món ăn do mình tự tay làm ra.
Thoạt nhìn qua, hình như cũng không tệ.
Lần này nàng làm hai món mặn một món canh: Thịt heo xào hương cá, đậu phụ Ma Bà và canh cải thảo đậu phụ.
Đương nhiên, Hạ Tiểu Bạch rất hiểu trình độ nấu ăn của Diệp Lâm.
Không thể đánh giá bằng vẻ bề ngoài được.
— Ăn thử một miếng xem.
Diệp Lâm đầy kiêu ngạo nói, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ đắc ý.
Hạ Tiểu Bạch cầm đũa, gắp một miếng thịt bỏ vào miệng.
Ngay lập tức, một mùi vị kỳ quái không biết diễn tả thế nào tràn ra.
Chắc là mùi tanh của thịt heo.
Nàng lại nếm thử đậu phụ.
Mặn đến mức như muối không mất tiền vậy.
Diệp Lâm mong đợi hỏi: — Ngon không?
Hạ Tiểu Bạch đáp: — Muốn nghe thật hay nghe giả?
Diệp Lâm lập tức nói: — Đương nhiên là thật rồi. Cứ nói thẳng đi, em tuyệt đối không giận đâu.
Cô cúi người xuống nhìn Hạ Tiểu Bạch bằng ánh mắt mong đợi.
Đường cong trước ngực càng thêm nổi bật, khóe môi mang theo nụ cười đầy hàm ý.
Hạ Tiểu Bạch thật thà nhận xét: — Dở.
— Nhìn món thịt xào này đi. Thịt lấy từ tủ lạnh ra mà không rửa sạch, ăn vào vẫn còn nguyên mùi tanh của thịt sống.
— Đã không rửa sạch thì thôi, cắt thịt cũng chẳng ra sao. Có miếng thái mỏng như sợi bún, có miếng lại to bằng ngón tay cái.
— Còn món đậu phụ Ma Bà này nữa. Muối dạo này giảm giá à? Cho như không mất tiền vậy. Muốn mặn chết người hay sao?
Khóe miệng Diệp Lâm giật giật.
Một đường gân xanh nổi lên trên trán trắng nõn.
Cô nghiến răng hỏi: — Còn gì nữa?!
Hạ Tiểu Bạch lại uống một ngụm canh cải thảo đậu phụ rồi gật đầu: — Canh này khá ngọt và tươi.
Hai mắt Diệp Lâm lập tức sáng lên: — Vậy là ngon đúng không?
Hạ Tiểu Bạch liếc nàng: — Ngon thì ngon thật.
— Nhưng để tăng vị ngọt tươi mà cho quá nhiều bột ngọt với hạt nêm.
— Uống một ngụm là phải uống thêm cả cốc nước mới đỡ khát. Đúng kiểu bịt tai trộm chuông.
Diệp Tử Hiên ôm bụng cười trộm: — Tiểu Bạch ca đúng là người thật thà. Dám nói thật luôn.
ʱªʱªʱª (ᕑᗢᓫ∗)˒ Diệp Lâm lập tức nổi giận.
Bốp!
Một cái tát thẳng lên miệng Diệp Tử Hiên.
— Ăn thì ăn đi! Nói nhảm nhiều thế làm gì!
Diệp Tử Hiên giận mà không dám nói.
Chỉ biết ôm cái miệng đau nhức.
Dù sao ở nhà địa vị của cậu vốn đã thấp nhất rồi, chỉ có thể cúi đầu làm một người chuyên ăn cơm.
— Ngon lắm! Đồ ăn chị nấu là ngon nhất!
Sau bữa cơm, Diệp Tử Hiên đã chuồn mất dạng.
Diệp Lâm trở về phòng tắm rửa.
Đứng trước gương, cô không khỏi tự luyến: — Bổn tiểu thư đúng là trời sinh lệ chất mà.
Thực ra cô đã tin người bên ngoài chính là Hạ Tiểu Bạch.
Nhưng hiện tại nàng đã nghĩ ra một kế hoạch mới.
Nếu thành công...
Kỳ nghỉ hè này sẽ cực kỳ thú vị.
Vì thế cô cố ý ăn mặc vô cùng mát mẻ.
Chỉ khoác một chiếc váy liền đơn giản.
Thân hình uyển chuyển được tôn lên hoàn hảo.
Đôi chân dài thon thả mang dép hình thỏ đáng yêu, nhẹ nhàng bước ra phòng khách.
Không một tiếng động.
Nhìn Hạ Tiểu Bạch đang lướt Douyin, Diệp Lâm hít sâu một hơi.
Đôi tay trắng như tuyết từ phía sau vòng qua cổ cô.
Môi anh đào ghé sát bên tai, thổi ra hơi thở thơm ngát: — Tiểu Bạch ca ca đang làm gì thế?
Hạ Tiểu Bạch đưa tay sờ lên gò má vẫn còn hơi đau.
Dấu tích do Diệp Lâm để lại.
Rõ ràng là cô bắt mình nói thật.
Nói thật rồi vẫn bị đánh.
Đúng là lòng dạ phụ nữ sâu như biển.
Đúng lúc ấy, một mùi hương sữa tắm thoang thoảng truyền đến.
Đôi tay mềm mại ôm lấy cổ cậu.
Đặc biệt là giọng nói ngọt ngào của thiếu nữ khiến người ta tê dại tận xương.
Khi quay đầu lại...
Đập vào mắt cậu là một mỹ nhân vừa tắm xong vô cùng xinh đẹp và quyến rũ.
Làn da trắng mịn còn đọng những giọt nước nhỏ li ti.
Hôm nay cô em gái nhà bên này...
Có phải đẹp quá mức rồi không?
Thật sự hơi không chân thực.
Con bé này vô duyên vô cớ phát phúc lợi cho mình làm gì?
Diệp Lâm đỏ bừng mặt nhìn Hạ Tiểu Bạch.
Trong lòng cô vô cùng căng thẳng.
Nếu Hạ Tiểu Bạch dám động tay động chân...
Cô sẽ quay lại toàn bộ quá trình.
Đến lúc đó có thể dùng đoạn video để uy hiếp cậu ta...
Hê hê.
Trong phim chẳng phải đều diễn như vậy sao?
(థ౪థ) Nghĩ tới đây, khóe môi Diệp Lâm khẽ cong lên.
Ngược lại, Hạ Tiểu Bạch lại vô cùng cảnh giác.
Có câu: vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo.
Cho dù là Tiểu Lâm Lâm cũng vậy.
Từ nhỏ cô nàng đã rất phúc hắc.
Nhưng bộ dạng hôm nay của cô thực sự quá mát mẻ.
Bờ vai trắng ngọc, xương quai xanh tinh tế.
Tiểu Lâm Lâm...
Em đang đùa với lửa đấy, biết không?
Diệp Lâm làm nũng tựa vào người Hạ Tiểu Bạch.
Vừa dùng nắm tay nhỏ đấm nhẹ lên ngực cậu.
Khuôn mặt trái xoan ửng đỏ.
Đôi mắt quyến rũ như tơ.
— Tiểu Bạch ca ca~ — Hôm nay em nấu cơm mệt lắm.
— Có thể giúp em xoa bóp vai được không?
— Chúng ta đã lâu lắm rồi không thân mật như vậy đó~~ Khả năng kháng cự với con gái của Hạ Tiểu Bạch bây giờ đã mạnh hơn rất nhiều.
Cậu cười khẽ.
Đưa tay xoa đầu Diệp Lâm.
— Nếu thấy mệt thì uống nhiều nước nóng một chút.
— Sau đó ngủ một giấc thật ngon là được.
— Có phải dạo này nghỉ hè nên suốt ngày thức khuya lướt video với WeChat không?
— Anh đã bảo đừng thức khuya rồi mà. Như vậy không tốt cho da, còn dễ xuất hiện nếp nhăn nữa.
Diệp Lâm:...
Sao diễn biến lại khác hoàn toàn với tưởng tượng của mình vậy?
Cô hiểu Hạ Tiểu Bạch hơn ai hết.
Trước đây cậu ta thường dùng ánh mắt vô cùng đáng khinh nhìn mình.
Theo lý mà nói phải vui vẻ đồng ý mới đúng chứ?
Thậm chí còn từng lén lấy...
Nghĩ đến đây, Diệp Lâm khẽ cắn môi đỏ.
Trong lòng càng hưng phấn hơn.
Đáng tiếc lúc đó không kịp dùng điện thoại quay lại để làm bằng chứng uy hiếp.
Nếu không tối nay đã có thể ôm cậu ta làm gối ôm ngủ rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn