Chương 145: Em Sợ Bóng Tối Khi Ngủ Một Mình
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~16 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch nhìn những món ăn Diệp Lâm bưng lên bàn.
Tuy trông khá đơn giản.
Nhưng bộ dáng mặc tạp dề của Diệp Lâm lại mang theo sức hấp dẫn của một người vợ hiền.
Thấy Hạ Tiểu Bạch cứ nhìn mình chằm chằm với ánh mắt long lanh.
Gò má Diệp Lâm hơi ửng hồng, đầu ngón tay khẽ vén lọn tóc trước trán.
— Anh nhìn em làm gì thế? Mau ăn cơm đi.
Hạ Tiểu Bạch chống cằm, cười tủm tỉm.
— Vì anh thích nhìn mà.
— Ai bảo Diệp Lâm nhà mình đáng yêu và xinh đẹp như vậy chứ?
Diệp Lâm liếc cô một cái, trong lòng ngọt ngào như mật.
— Ghét ghê. (⑅˃◡˂⑅) Sau bữa cơm.
Hai người ngồi tán gẫu vài câu.
Diệp Lâm liền trở về phòng tắm rửa.
Hạ Tiểu Bạch ngồi trên ghế sofa, trong lòng có chút căng thẳng và bồn chồn.
Nhớ lại cảm giác ôm Diệp Lâm vào buổi sáng.
Mùi hương thiếu nữ thanh nhã ấy...
Thật sự quá... đã.
Hơn nửa giờ sau.
Hạ Tiểu Bạch đang nằm trên sofa, lim dim sắp ngủ thì bị ai đó vỗ nhẹ lên má gọi dậy.
— Tiểu Bạch ca.
Khi mở mắt ra.
Đập vào mắt cậu là một mỹ thiếu nữ vừa mới tắm xong.
Cô ấy đẹp đến nao lòng.
Làn da mềm mại còn phảng phất hương sữa tắm.
Trên sống mũi tinh xảo vẫn đọng vài giọt nước óng ánh.
Diệp Lâm nghiêng đầu mỉm cười với cậu.
Mái tóc còn ướt nhẹ nhàng quét qua gò má.
Vài giọt nước rơi xuống đôi môi anh đào của Hạ Tiểu Bạch.
Không có vị gì cả.
Nếu có...
Thì chỉ là hương vị của thiếu nữ.
— Diệp Lâm...
Nhất thời Hạ Tiểu Bạch không biết phải nói gì.
Ngay cả giọng nói cũng căng thẳng đến mức lắp bắp.
— Ừm... cái đó...
— Anh... Anh đi tắm đây.
Diệp Lâm ngoan ngoãn gật đầu.
— Ừm.
— Mau đi rồi mau về nhé, em nấu chè đậu xanh cho anh rồi.
— Học trên Douyin đấy, chắc chắn sẽ rất ngon.
Khóe môi xinh xắn hơi cong lên.
Mang theo nét tinh nghịch và đáng yêu.
Hạ Tiểu Bạch cũng không nghĩ nhiều.
Đôi chân ngọc trần trụi nhanh chóng chạy về phòng.
Đóng cửa lại.
Dựa lưng vào tủ quần áo.
Trái tim đập thình thịch.
Bình tĩnh.
Nhất định phải bình tĩnh.
Đừng hoảng.
Hạ Tiểu Bạch à.
Cậu bây giờ là con gái.
Phải giữ vững giới hạn của mình!
— Hay là chuyển sang trạng thái Thánh Nữ?
— Như vậy lát nữa sẽ không bị mất kiểm soát...
Nhưng ý nghĩ ấy rất nhanh bị cậu bác bỏ.
Làm vậy khác gì Chu Thanh có vị hôn thê xinh đẹp mà không ôm ngủ.
Lại suốt ngày ôm mô hình nhân vật 2D trong chăn rồi cười ngốc nghếch?
— Thôi thôi.
— Nghĩ nhiều làm gì.
— Tắm xong rồi tính tiếp.
Hạ Tiểu Bạch dứt khoát cởi chiếc váy trên người ném sang một bên.
Không biết từ lúc nào.
Cậu đã mặc váy thành thạo đến đáng sợ.
— Haiz...
— Đúng là tạo nghiệt mà.
— Xem ra mình ngày càng thích hợp làm con gái rồi.
— Chỉ còn mỗi việc thích con gái là chứng minh mình từng là con trai thôi.
Nhìn mỹ nhân thanh khiết trong gương toàn thân.
Vẫn tuyệt mỹ thoát tục như thường lệ.
Tựa đóa hoa phản chiếu trên mặt nước.
Những giọt nước trong suốt rơi trên làn da trắng ngần như ngọc.
Mờ ảo trong làn hơi nước nhàn nhạt.
Cậu ngẩng đầu.
Cảm nhận dòng nước mát lạnh lướt qua gương mặt.
Mái tóc dài đen nhánh xõa sau lưng.
...
Cậu thử rất nhiều bộ quần áo.
Váy thì dễ lộ thân phận nên không thể mặc.
Cuối cùng.
Cậu chọn áo thun trắng và quần short jean siêu ngắn.
Phần tóc vẫn còn hơi ẩm.
Trông như một thiếu nữ thanh thuần.
Đôi chân dài thon thả bước ra khỏi phòng.
Đúng lúc gặp Diệp Lâm đang bưng nồi chè đậu xanh nhỏ đi ra.
Nhìn cách ăn mặc của Hạ Tiểu Bạch.
Diệp Lâm hơi bất ngờ.
Thiếu nữ trước mắt thanh thuần đến mức khiến người khác rung động.
Đặc biệt là đôi chân dài tròn trịa dưới chiếc quần short.
Nhưng trên khuôn mặt xinh đẹp lại thoáng hiện vẻ thất vọng.
— Tiểu Bạch ca tối nay không mặc váy nữa à?
Hạ Tiểu Bạch cười ngượng ngùng.
— Chẳng phải em ghét anh mặc đồ nữ sao?
Diệp Lâm liếc cô một cái.
— Nhưng áo thun với quần short của anh cũng là đồ nữ mà.
〖Hoàn toàn không ảnh hưởng gì hết. o( ̄ヘ ̄o)〗 — Mình thấy Tiểu Bạch ca mặc váy cũng đẹp lắm đó.
〖Như vậy mới tiện chứ. Hừm! (。•ˇ‸ˇ•。)〗 Hạ Tiểu Bạch khó hiểu nhìn cô.
— Chẳng phải em ghét anh nữ tính sao?
Diệp Lâm lập tức nhận ra mình hơi hấp tấp.
Vội vàng giải thích: — Em chỉ nói là đẹp thôi.
— Đâu có nói là thích.
— Mau uống chè đi.
— Em cất công nấu đấy.
Hạ Tiểu Bạch nhận lấy, nếm thử một ngụm.
"..."
Mặn?
Cậu suýt nữa phun ra ngoài.
Chắc chắn là nhầm muối thành đường rồi.
Tuy hơi khó uống.
Nhưng nghĩ tới việc Diệp Lâm đặc biệt nấu cho mình.
Hạ Tiểu Bạch vẫn cố gắng nuốt xuống.
Hai người ngồi trên sofa.
Từ từ.
Từ từ.
Cuối cùng cũng tựa sát vào nhau.
Diệp Lâm lén liếc Hạ Tiểu Bạch.
Phát hiện người kia vẫn nghiêm túc như không có chuyện gì xảy ra.
Đúng là thẳng nam hết thuốc chữa.
Khiến cô tức muốn chết.
Xem ra chỉ còn cách để bổn tiểu thư chủ động hơn thôi.
Diệp Lâm dựa đầu lên vai cô.
Một tay khoác lấy cánh tay Hạ Tiểu Bạch.
Còn kéo thẳng đặt lên trước ngực mình.
Hạ Tiểu Bạch cảm nhận được cái ôm của Diệp Lâm.
Cô gái này cứ thế ngồi sát bên cạnh.
Không hề phòng bị chút nào.
Trên gương mặt thanh tú hiện lên sắc hồng nhàn nhạt.
Điều khiến Hạ Tiểu Bạch khó chịu nhất là...
Diệp Lâm chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh.
Ai mà chịu nổi loại dụ hoặc chết người này chứ?
Trên TV đang phát Chương trình giải trí của An Tư Tư.
Thấy Diệp Lâm xem rất chăm chú.
Hạ Tiểu Bạch không nhịn được hôn nhẹ lên trán cô rồi hỏi: — Em thích An Tư Tư à?
Cảm nhận sự mềm mại trên trán.
Diệp Lâm ngọt ngào gật đầu.
— Thích chứ.
— Bạn bè trong lớp em ai cũng thích cô ấy.
— Anh xem tập cuối bộ phim mới của cô ấy chưa?
— Đoạn đàn cổ tranh cuối phim thật sự đạt tới trình độ đại sư luôn.
— Ngay cả rất nhiều bậc thầy cổ tranh trong nước cũng hết lời khen ngợi.
— Lúc đó ai cũng khóc vì nữ chính.
— May mà cuối cùng nam chính tha thứ cho cô ấy.
— Nghe nói kịch bản ban đầu là nam chính không nỡ nhìn nữ chính nhập ma nên tự tay giết sư tỷ, rồi đau đớn kết liễu nữ chính.
— Chính nhờ khúc đàn đó mà đạo diễn đổi thành kết thúc viên mãn.
Diệp Lâm cọ cọ má vào mặt Hạ Tiểu Bạch.
— Giá như em cũng đa tài đa nghệ như An Tư Tư thì tốt biết bao.
— Nếu còn được đạo diễn nổi tiếng nhìn trúng nữa.
— Chắc nằm mơ cũng cười tỉnh mất.
Nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của Diệp Lâm.
Hạ Tiểu Bạch thầm nghĩ.
Đáng tiếc...
Người đánh khúc cổ tranh ấy đang ngồi ngay trước mặt em đây.
Còn vị đạo diễn kia chẳng qua chỉ là một tên si tình.
Gần đây ngày nào cũng nhắn WeChat làm phiền cậu.
Hỏi có muốn đóng nữ chính hay không.
— Diệp Lâm.
— Nếu em thích cổ tranh thì để anh dạy nhé?
Diệp Lâm ngẩng đầu.
— Anh thật sự biết chơi cổ tranh?
Hạ Tiểu Bạch mỉm cười xinh đẹp.
— Nếu Anh nói mình còn từng dạy cả An Tư Tư thì sao?
Diệp Lâm bật cười.
— Anh cứ khoác lác đi.
— An Tư Tư là quốc dân nữ thần đấy.
— Trình độ cổ tranh thuộc hàng đỉnh cao.
— Sao người bình thường như chúng ta có thể so sánh được.
— Người dạy cô ấy chắc chắn là danh sư đương thời.
Thấy cô không tin.
Hạ Tiểu Bạch hơi tức.
Vươn tay nhéo nhẹ chiếc mũi tinh nghịch ấy.
— Nếu không tin.
— Có dịp mình sẽ hẹn An Tư Tư ra ngoài.
— Cho em đi ăn cơm và dạo phố với thần tượng luôn.
Diệp Lâm chỉ xem đó là lời dỗ dành vui vẻ.
Cô đung đưa đôi chân nhỏ.
Cười tươi rói.
— Được thôi.
Bất tri bất giác.
Chương trình giải trí đã kết thúc.
Thời gian cũng điểm mười một giờ đêm.
Hạ Tiểu Bạch xoa đầu cô.
Thử dò hỏi: — Về phòng ngủ thôi?
Đột nhiên.
Diệp Lâm vòng tay ôm lấy eo cô.
Vùi đầu vào trước ngực Hạ Tiểu Bạch rồi cọ cọ.
Giọng nói mang theo chút nũng nịu.
— Em ngủ một mình sợ tối...
— Anh có thể ngủ cùng em được không?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn