Chương 130: Sự Nghi Ngờ Của Diệp Lâm
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~19 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Phùng Mỹ Mỹ vừa nghe Hạ Hiểu Bạch đồng ý kéo violin liền vui mừng đến mức nhảy cẫng lên.
Cô bé tung tăng như một đứa trẻ vừa được cho kẹo.
´∀)´∀)´∀)*´∀) Thậm chí còn ôm lấy cánh tay trắng nõn của Hạ Tiểu Bạch, nhón chân hôn nhẹ lên gò má mềm mại của cô.
Để lại một dấu son hồng nhạt.
"Cảm ơn chị Hiểu Bạch!"
Phùng Mỹ Mỹ cười ngọt ngào nói.
Trong lòng Hạ Tiểu Bạch cũng đang reo hò không ngớt.
Được mỹ thiếu nữ hôn thì kiểu gì cũng lời rồi.
ꉂ(ˊᗜˋ*) Nhưng bên ngoài cậu vẫn giữ vẻ điềm tĩnh tao nhã.
Đôi môi hé mở, để lộ hàm răng trắng như tuyết:
"Nếu kéo không hay thì mọi người đừng chê nhé."
Tất cả bạn bè xung quanh đều dùng ánh mắt đầy mong đợi nhìn vị mỹ nhân áo trắng có dung nhan như tranh vẽ.
Lương Siêu Nhân giơ nắm tay cổ vũ:
"Dù thế nào em cũng ủng hộ chị Hiểu Bạch!"
Lý Thần liếc nhìn Lương Siêu Nhân một cái, ánh mắt có phần khó hiểu, rồi cũng lên tiếng:
"Chị Hiểu Bạch cố lên."
Diệp Lâm miễn cưỡng cười với mọi người:
"Tối nay mình có mang violin theo."
"Vốn dĩ món quà sinh nhật mình chuẩn bị cho Mỹ Mỹ chính là biểu diễn violin."
"Nếu Mỹ Mỹ muốn chị họ mình chơi thì cứ dùng đàn của mình vậy."
Diệp Lâm kéo Hạ Tiểu Bạch sang một bên.
Hai người mắt to trừng mắt nhỏ.
Cô nàng nghi ngờ hỏi:
"Anh thật sự biết chơi violin à?"
Hạ Tiểu Bạch nhận lấy cây đàn trong tay cô.
Nhìn kiểu dáng là biết không hề rẻ.
"Chắc là biết một chút."
"Chưa từng chơi qua."
"Hôm nay là lần đầu tiên cầm violin."
Diệp Lâm trợn mắt:
"Lát nữa mất mặt thì đừng trách em không cho cơ hội."
"Giờ mà cầu xin em, em sẽ thay anh biểu diễn."
"Điều kiện là anh phải đồng ý với em một chuyện."
Hạ Tiểu Bạch nở nụ cười nghiêng nước nghiêng thành.
Đưa tay xoa đầu cô:
"Xin lỗi nhé."
"Lần này anh tự làm được."
Nói xong.
Cậu chậm rãi bước tới phía trước mọi người.
Động tác tao nhã.
Tay phải cầm vĩ.
Tay trái đặt lên dây đàn.
Cánh tay trắng nõn như ngó sen dưới ánh đèn phản chiếu ánh sáng dịu dàng.
Mang theo một vẻ đẹp thanh khiết động lòng người.
Cô đặt violin lên giữa xương quai xanh trắng ngần và chiếc cằm tinh xảo.
Từng cử chỉ đều vô cùng đoan trang, ưu nhã.
Khí chất cao quý.
Dung nhan như tiên tử.
Dưới ánh đèn chùm trong biệt thự.
Ánh mắt mọi người đều tập trung lên người mỹ nhân đang cầm violin.
Thân hình nàng cao ráo thanh thoát.
Đầu ngón tay thon dài lướt trên dây đàn như những tinh linh đang nhảy múa.
Tiếng đàn vang lên.
Du dương lan khắp căn biệt thự.
Tất cả đều chìm đắm trong đó.
Giai điệu giống như một cơn gió nhẹ.
Không chỉ lướt qua bên tai.
Mà còn len vào tận đáy lòng người nghe.
Đôi môi đỏ mọng như cánh hoa khẽ động.
Theo nhịp đàn mà cất tiếng hát.
Thanh âm ngọt ngào đến mức khiến người ta rung động.
Ngay cả những ca sĩ chuyên nghiệp cũng khó có thể sánh bằng.
Đó là ưu thế tuyệt đối của giọng hát mang cấp bậc "Thần Nữ".
Khúc nhạc Hạ Tiểu Bạch biểu diễn là ca khúc kinh điển: 《Happy Birthday》 Mọi người xung quanh cũng không nhịn được mà hát theo.
[Chúc mừng sinh nhật] [Chúc mừng sinh nhật] [Chúc bạn hạnh phúc, chúc bạn mạnh khỏe] [Chúc tương lai rạng ngời] [Chúc mừng sinh nhật] [Chúc mừng sinh nhật] [Chúc bạn hạnh phúc, chúc bạn mạnh khỏe] [Có một gia đình ấm áp]...
Khi bài hát kết thúc.
Diệp Lâm hoàn toàn chết lặng.
〣(ºΔº)〣 Miệng nhỏ há thật lớn.
Ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi.
Tên biến thái giả gái này...
Lại thật sự biết chơi violin?!
Không những biết.
Mà còn chơi hay đến mức vượt xa giáo viên dạy đàn của cô.
Còn giọng hát kia nữa...
Sao có thể ngọt ngào đến vậy?
Nếu không biết rõ thân phận đối phương.
Cô thậm chí sẽ cho rằng đây là một ca sĩ chuyên nghiệp đang biểu diễn trực tiếp.
Làm ơn đi!
Trình độ này hoàn toàn đủ sức mở concert rồi được không?!
Những người khác cũng đã hoàn toàn sùng bái Hạ Tiểu Bạch.
Không chỉ đẹp như tiên nữ.
Mà còn là một đại tài nữ thực thụ.
Điền Tiểu Nguyệt ôm lấy cánh tay Diệp Lâm.
"Diệp Lâm, có chị họ như vậy thật sự khiến người ta ghen tị chết mất."
"Nếu chị ấy là chị họ của mình thì tốt biết bao."
"Có thể dạy mình kéo violin."
"Buổi tối còn có thể ôm ngủ nữa."
"À đúng rồi!"
"Cậu từng ngủ chung với chị Hiểu Bạch chưa?"
Diệp Lâm đỏ mặt:
"Chưa... chưa đâu."
"Mình sao có thể ngủ chung với chị ấy được."
Điền Tiểu Nguyệt lập tức lộ vẻ tiếc nuối:
"Không phải chứ?"
"Đều là con gái với nhau."
"Ôm ngủ thì có gì mà đỏ mặt?"
"Có phải bảo cậu bách hợp đâu."
"Chị Hiểu Bạch đẹp thế này."
"Người thơm như vậy."
"Da trắng như vậy."
"Dáng người lại quyến rũ thế kia."
"Không ngủ chung một lần thì thiệt lớn rồi!"
Diệp Lâm:...
Tiếc là chị ấy vốn không phải con gái.
Mà là một tên đàn ông giả gái...
Phùng Mỹ Mỹ cảm động đến mức rơi nước mắt.
Quá hay.
Thật sự quá hay.
Những năm trước sinh nhật cô.
Cha mẹ đều không có nhà.
Khoảnh khắc ấm áp vừa rồi khiến cô cảm nhận được cảm giác gia đình đã lâu không có.
Cô tham lam hỏi:
"Chị Hiểu Bạch..."
"Chị có thể đàn piano cho em bài 《Chúc Mừng Sinh Nhật Chính Mình》 của Châu Kiệt Luân không?"
Diệp Lâm cũng lập tức nhìn sang Hạ Tiểu Bạch đầy mong đợi.
Cô không tin.
Violin đã giỏi đến vậy.
Chẳng lẽ piano cũng tinh thông luôn?
Lẽ nào những lời khoác lác của Tiểu Bạch ca đều là thật?
Cầm kỳ thư họa thật sự tinh thông hết?
Nhưng quen biết suốt mười bảy năm.
Cô nàng chưa từng thấy đối phương học nhạc cụ gì cả.
Hay là lên đại học mới học?
Nhưng dù vậy cũng không thể đạt tới trình độ như vừa rồi được.
Cô học violin từ thời cấp hai.
Mấy năm khổ luyện.
So với Hạ Tiểu Bạch lại giống như học một đống...
Không tiện nói.
Hạ Tiểu Bạch không hề từ chối.
Lập tức gật đầu đồng ý.
Chủ yếu là ánh mắt nghi ngờ của Diệp Lâm khiến cô muốn chứng minh bản thân.
Tiểu Lâm Lâm của anh à.
Sau tối nay em sẽ trở thành fan trung thành của anh thôi.
Hạ Tiểu Bạch làm ra vẻ của một người chị dịu dàng.
Xoa đầu Phùng Mỹ Mỹ rồi cười:
"Đương nhiên được."
"Piano thì chị cũng chỉ chơi qua một chút thôi."
Vân Tiếu Nghiên cười tủm tỉm:
"Ban nãy chị cũng bảo violin chỉ học qua một chút."
"Thế mà kéo hay như vậy."
"Bây giờ lại nói piano cũng chỉ biết một chút."
"Em không tin đâu."
"Nhìn từng cử chỉ của chị Hiểu Bạch đều cao quý tao nhã như thế."
"Chắc chắn từ nhỏ đã được giáo dục kiểu danh môn rồi."
Khóe miệng Diệp Lâm giật giật.
Danh môn?
Tên này chỉ là một tên cuồng giả gái thôi được không?
Hạ Tiểu Bạch chỉ mỉm cười:
"Mọi người đoán thử xem."
Nói xong.
Cô chậm rãi ngồi xuống trước cây đại dương cầm.
Không hổ là nhà giàu ở biệt thự.
Cây đàn này ít nhất cũng phải hơn mười vạn tệ.
Những ngón tay thon dài khẽ chạm lên hàng phím đen trắng.
Một tiếng đàn trong trẻo vang lên giữa đêm hè yên tĩnh.
Sau khi làm quen âm sắc của cây đàn.
Mười ngón tay bắt đầu lướt trên phím.
Âm nhạc lập tức tuôn trào như dòng nước.
Đầu ngón tay nàng giống như bướm trắng tung bay.
Từng nốt nhạc trong trẻo chảy ra liên tục.
Tựa như dòng suối róc rách giữa núi rừng.
Khúc piano tuyệt đẹp ấy.
Khiến mọi người bất giác hát theo.
[Chúc mừng sinh nhật] [Tôi tự nói với chính mình] [Nến đã được thắp lên] [Nỗi cô đơn cũng sáng lên] [Chúc mừng sinh nhật] [Nước mắt cũng tan đi] [Tôi muốn cảm ơn tất cả những gì bạn đã cho và đã lấy đi...]...
Buổi tiệc sinh nhật kết thúc trong bầu không khí ấm áp như vậy.
Hạ Tiểu Bạch cũng được kéo vào nhóm chat WeChat của cả hội.
Sau đó.
Cậu khoác tay Diệp Lâm rời khỏi biệt thự.
Ánh trăng dịu dàng.
Gió đêm mùa hạ mát lạnh thổi qua.
Làm váy áo tung bay.
Hạ Tiểu Bạch ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm.
Đắc ý hỏi:
"Tiểu Lâm Lâm."
"Tối nay anh biểu hiện thế nào?"
"Có phải hoàn hảo lắm không?"
"Đã giúp em nở mày nở mặt rồi chứ?"
"Đám bạn học của em đều sùng bái anh lắm đó."
Diệp Lâm nhìn cậu.
Muốn nói gì đó.
Nhưng cuối cùng chỉ thở dài.
"Bây giờ mình thật sự nghi ngờ..."
"Anh không phải Tiểu Bạch ca của em."
"Anh căn bản là một người phụ nữ lừa đảo."
Hạ Tiểu Bạch nhìn quanh.
Xung quanh tối om.
Không có ai.
Cậu bỗng kéo Diệp Lâm vào một góc khuất.
"Em muốn chứng minh xem anh có phải con trai không?"
Diệp Lâm bị ép vào góc tường.
Nhìn gương mặt hoàn mỹ dưới ánh trăng nhàn nhạt.
Tim nàng lập tức đập nhanh.
Khuôn mặt nóng lên.
Ánh mắt né tránh nhìn sang nơi khác.
Giọng nói cũng nhỏ đi:
"A …Anh muốn làm gì?"
Hạ Tiểu Bạch dùng đầu ngón tay nâng cằm cô lên.
"Không phải em bảo anh là phụ nữ xấu xa sao?"
"Nếu anh thật sự là con gái."
"Vậy em sợ cái gì?"
"Đều là con gái với nhau."
"Anh cũng đâu thể làm gì em được đúng không?"
"Vậy sao em lại căng thẳng thế?"
"Nhìn xem."
"Mặt còn đỏ cả lên rồi."
Một cánh tay trắng nõn chống lên tường.
Dung nhan thanh lệ tuyệt trần của Hạ Tiểu Bạch từ từ tiến lại gần.
Diệp Lâm xấu hổ đến mức không dám nhìn thẳng.
Khoảng cách giữa hai người gần đến nỗi...
Cô có thể cảm nhận rõ hơi thở thơm ngọt từ đôi môi đỏ mọng kia.
Mang theo hương thơm nhàn nhạt.
Quyến rũ đến lạ thường...

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn