Chương 88: Vũ điệu dưới trăng
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~19 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Sở Thu Hi cũng ngạc nhiên nhìn Hạ Tiểu Bạch. Cô chỉ thuận miệng nói vậy thôi, không ngờ đối phương lại đồng ý thật.
"Tiểu Bạch, cậu thật sự biết nhảy à? Mặc chiếc váy trắng thế này mà múa đâu có dễ."
Hạ Tiểu Bạch nở nụ cười dịu dàng, khẽ nhấc vạt váy trắng tinh.
"Không thành vấn đề."
Bởi vì hệ thống vừa giao nhiệm vụ mới.
Nhiệm vụ: Múa một điệu dành cho Sở Thu Hi.
Hoàn thành: Tài nghệ tăng từ Giỏi lên Tinh thông.
Thất bại: Không có hình phạt.
...
Hạ Tiểu Bạch đứng trên ban công, khoác bộ váy trắng như tiên nữ.
Mái tóc dài đen nhánh tung bay trong gió đêm, làn da trắng mịn như tuyết, vóc người thanh mảnh uyển chuyển. Đôi chân nhỏ xinh khẽ chuyển động theo từng giai điệu cậu ngân nga, tạo nên một bản hòa ca dịu dàng.
Khuôn mặt mộc thanh thoát luôn giữ nụ cười nhàn nhạt.
Đôi môi hồng như cánh hoa khẽ hé, hàm răng trắng đều thấp thoáng.
Cậu lùi lại vài bước bằng những bước chân nhẹ như lướt trên mây, rồi xoay người thật nhanh.
Chiếc váy trắng nở bung giữa không trung như một đóa hoa.
Sở Thu Hi nhìn đến mức đôi mắt sáng lấp lánh.
Thì ra Tiểu Bạch của cô còn biết múa.
Từng động tác đều mềm mại, tao nhã đến mê người.
Nếu không được rèn luyện bài bản thì tuyệt đối không thể nhảy đẹp đến thế.
Nhìn thân thể mềm mại của Hạ Tiểu Bạch uyển chuyển theo từng động tác, trong đầu Sở Thu Hi còn vô thức nảy ra đủ loại... tư thế kỳ quái.
Cô giơ cao ly rượu, cười đầy phấn khích.
"Tiểu Bạch, cậu nhảy hay quá! Tiếp tục đi! Đừng dừng!"
Mái tóc dài của Hạ Tiểu Bạch tung bay như làn gió lướt trên mặt hồ tuyết.
Cậu đưa tay vuốt nhẹ mái tóc hơi rối, nghịch ngợm mỉm cười.
Đêm trong như nước.
Ánh trăng rực rỡ phủ xuống nhân gian.
Dường như cả bầu trời đầy sao cũng chẳng sánh nổi đôi mắt đang mỉm cười của cô.
Nụ cười ấy tựa như gom hết vẻ đẹp của trăng gió.
Dù không có trăng, vẫn đủ để soi sáng lòng người.
...
Ở ban công biệt thự phía đối diện.
Mặc Tử Hàn đứng chết lặng.
Anh không dám tin vào mắt mình.
Dưới ánh trăng, một tiên nữ đang nhẹ nhàng múa theo làn gió.
Thanh tao như tiên giáng trần.
Đứng giữa trời đêm mà vẫn nổi bật hơn tất cả.
Làn da trắng như vầng trăng sáng trên cao.
Gió lạnh thổi qua làm tà váy tung bay, thấp thoáng để lộ đôi chân thon dài trắng ngần khiến người ta hoa cả mắt.
Dáng người uyển chuyển nhẹ nhàng như đóa sen trắng nở giữa màn đêm.
Đi cùng điệu múa tuyệt mỹ ấy là tiếng hát trong trẻo.
Từng câu hát cất lên từ đôi môi của thiếu nữ ấy đều khiến lòng người yên bình lạ thường.
Âm thanh ngân vang mãi không dứt.
Lắng nghe thật kỹ sẽ cảm nhận được một vẻ thanh khiết như thoát khỏi bụi trần.
Giống như cả thế gian ồn ào đều bị tiếng hát ấy gột rửa.
Chỉ còn lại khúc nhạc của trời.
Mặc Tử Hàn ngơ ngác.
"Mình... đang nằm mơ sao? Trên đời thật sự có người đẹp đến mức này ư?"
Anh vỗ mạnh vào đầu mình.
Thế nhưng...
Tiếng hát vẫn còn.
Bóng người ấy vẫn còn.
...
Đám người đang nướng thịt dưới sân cũng mơ hồ nghe được tiếng hát du dương cùng hương thơm nhè nhẹ theo gió bay tới.
Người đầu tiên phản ứng là Đào Na Na.
Cô đứng cạnh Mặc Tử Hàn, trợn tròn đôi mắt nhìn về phía ban công đối diện.
"Đẹp... đẹp quá! Tiên nữ kìa! Chẳng lẽ mình lạc vào tiên cảnh rồi?"
Cô lập tức quay sang hét lớn.
"Triệu Trình! Tiểu Tĩnh! Mau qua đây! Có mỹ nữ đang múa!"
"Mỹ nữ? Ở đâu có mỹ nữ?"
Nghe đến hai chữ "mỹ nữ", mấy chàng trai lập tức chạy tới.
Cổ ai nấy đều vươn dài như hươu cao cổ.
Quả nhiên...
Ở phía xa có một bóng người xinh đẹp đang xoay mình trong gió.
Tà váy trắng bay lượn.
Vừa xoay tròn vừa cất tiếng hát.
Đôi chân thon dài trắng mịn cùng những bước múa nhẹ như mây càng tôn lên vẻ đẹp thoát tục của cô.
Triệu Trình không nhịn được chửi thề.
"Đệt! Đây mà là mỹ nữ cái gì? Rõ ràng là tiên nữ luôn ấy!"
Hạ Tiểu Bạch cũng sáng rực đôi mắt.
"Đến con gái chắc cũng chẳng cưỡng nổi vẻ đẹp như vậy."
Chu Thanh nhìn bóng người phía xa, cứ thấy quen quen.
Nhưng điều đó chẳng hề cản trở anh bắt đầu tưởng tượng đủ thứ.
Lý Lương thì gật gù.
"Chuyên nghiệp! Quá chuyên nghiệp!"
...
Mặc Tử Hàn vội đeo kính áp tròng để nhìn rõ khuôn mặt người con gái kia.
Đúng lúc ấy...
Một đám mây đen che khuất ánh trăng.
Anh chỉ còn nhìn thấy dáng người mờ ảo.
Dù vậy vẫn đẹp đến mức khiến tim anh rung động.
Chỉ là...
Càng nhìn càng thấy quen.
Bỗng nhiên.
Gương mặt của Hạ Tiểu Bạch hiện lên trong đầu anh.
Rồi chồng khít với khuôn mặt của tiên nữ phía đối diện.
Ngay lúc đó.
Mây đen tan đi.
Ánh trăng một lần nữa phủ xuống.
Một gương mặt đẹp đến nghẹt thở hiện ra.
Làn da trắng như ngọc được ánh trăng phủ lên một lớp sáng dịu.
Đôi mày thanh tú.
Đôi mắt trong veo như dòng suối.
Chiếc mũi nhỏ xinh thanh khiết tự nhiên.
Đôi môi đỏ hồng như cánh anh đào, óng ánh mê người.
Mặc Tử Hàn hoàn toàn hóa đá.
"Không thể nào..."
"Tuyệt đối không thể!"
Anh vội nhìn quanh.
Ngay gần đó có một thùng nước.
Không nói hai lời, anh cắm cả đầu vào trong, dùng nước lạnh để ép mình tỉnh táo.
Nhưng khi ngẩng đầu lên...
Tiên nữ dưới ánh trăng đã biến mất.
Ngay cả hương thơm dễ chịu cũng theo cơn gió tan đi.
"Lẽ nào... vừa rồi chỉ là ảo giác?"
"Mình say quá rồi sao?"
Thế nhưng nghe mấy người bên cạnh bàn tán, anh lập tức biết vừa rồi không phải mơ.
"Ôi, sao kết thúc nhanh vậy."
"Tiếc thật."
"Đẹp quá đi mất! Điệu múa với tiếng hát đều hoàn hảo."
Mặc Tử Hàn vẫn chưa cam lòng.
Biệt thự đối diện là nhà của Sở Thu Hi.
"Lẽ nào... tiên nữ vừa rồi là Sở Thu Hi?"
Không đúng.
Anh quen Sở Thu Hi đã lâu.
Nếu là cô ấy thì chỉ cần liếc một cái là nhận ra ngay.
Dù có đánh chết, anh cũng không tin người đó là Hạ Tiểu Bạch sau khi biến thành con gái.
Chắc chắn là do sáng nay bị Hạ Tiểu Bạch làm cho sốc quá.
Nên mới ban ngày nghĩ gì, ban đêm lại mơ thấy nấy.
Anh nhìn sang biệt thự đối diện thêm một lần nữa.
Cuối cùng quyết định qua xem thử.
Rồi lập tức đi xuống lầu.
...
Sở Thu Hi vỗ tay không ngừng, vui vẻ ngắm nhìn điệu múa của mỹ nhân.
Nhảy liên tục một lúc lâu khiến Hạ Tiểu Bạch mồ hôi lấm tấm.
Làn da trắng mịn dưới ánh mồ hôi càng thêm long lanh như pha lê.
Gió đêm lướt qua khiến cô khẽ rùng mình vì lạnh.
Gương mặt mộc thanh nhã vẫn nở nụ cười ngọt ngào.
"Thu Hi, mình nhảy có đẹp không?"
Lúc đầu Hạ Tiểu Bạch còn lo mình sẽ nhảy hỏng.
Nhưng khi thật sự bắt đầu.
Mọi động tác đều tự nhiên như nước chảy thành sông.
Sở Thu Hi cười hạnh phúc đến mức đôi mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm.
"Tiểu Bạch, cậu múa đẹp quá."
"Không chỉ hát hay, múa cũng xuất sắc nữa."
"Đúng là người con gái mà Sở Thu Hi mình nhìn trúng."
Ánh mắt cô bất chợt dừng lại trên đôi chân dài của Hạ Tiểu Bạch.
Đôi chân trắng như ngọc, nhỏ nhắn và vô cùng xinh đẹp.
Bị nhìn chằm chằm như vậy, Hạ Tiểu Bạch đỏ bừng mặt, khẽ rụt chân lại.
Cậu ngượng ngùng nhìn Sở Thu Hi, đôi môi khẽ mở.
"Thu Hi... mình vào phòng đi."
"Không khéo lại bị người khác nhìn trộm."
Sở Thu Hi lúc này mới ngẩng đầu.
"Xin lỗi nhé... mình hơi không kiềm chế được."
Nói xong, cô thử bế Hạ Tiểu Bạch theo kiểu công chúa.
Đây là lần đầu tiên cô làm vậy.
Bởi từ trước đến giờ luôn là Hạ Tiểu Bạch bế cô.
Dù Hạ Tiểu Bạch rất gầy, thân người cũng nhẹ.
Nhưng cậu vẫn cao tới mét bảy.
Đối với một cô gái yếu ớt như Sở Thu Hi thì vẫn khá vất vả.
"Thu Hi... để mình bế cậu thì hơn."
Hạ Tiểu Bạch nhỏ giọng.
Cậu thật sự không quen bị con gái bế kiểu này.
Sở Thu Hi tuy hơi chật vật nhưng vẫn hừ nhẹ.
"Nếu ngay cả người mình yêu cũng không bế nổi..."
"Thì Sở Thu Hi mình đâu còn xứng nói là yêu cậu."
"Yên tâm đi."
"Dù có ngã thì người đau cũng là mình."
...
Nhưng Hạ Tiểu Bạch chẳng hề thấy tận hưởng chút nào.
Ngược lại chỉ thấy xấu hổ muốn chết.
Nghĩ thử xem.
Một người đàn ông lại được một cô gái xinh đẹp ôm kiểu công chúa, cưng chiều hết mực...
Khung cảnh ấy nghĩ thôi cũng đủ khiến cô muốn đào cái hố chui xuống.
...
Hai người trở về phòng.
Hạ Tiểu Bạch vừa bước vào đã nhìn quanh.
Đúng là phòng của tiểu thư nhà giàu.
Chỉ riêng phòng ngủ thôi cũng rộng hơn cả phòng khách nhà cô.
Một chiếc giường lớn mềm mại.
Bàn trang điểm tinh xảo.
Đèn chùm sang trọng treo trên trần.
Hai chiếc tủ quần áo cỡ lớn.
Ở góc phòng còn đặt một cây đàn piano đen bóng.
Qua ô cửa kính sát đất khổng lồ có thể nhìn thấy trọn vẹn khung cảnh đêm bên ngoài.
Sở Thu Hi cuối cùng cũng chẳng thể giữ nổi vẻ đoan trang nữa.
Trên gương mặt xinh đẹp hiện lên nụ cười đầy si mê.
"Cô tiên nhỏ à... tối nay dù cậu có kêu khản cổ thì cũng chẳng ai đến quấy rầy hai chúng ta đâu."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn