Chương 116: Tình cờ gặp lại bạn cùng bàn cũ
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Diệp Lâm nằm sấp trên ghế sofa như một chú mèo hoang nhỏ, trên đầu còn đeo đôi tai mèo lông xù đáng yêu.
Cô chậm rãi bò về phía Hạ Tiểu Bạch.
— Tiểu Bạch ca ca, tối nay người ta mệt lắm~ — Giúp người ta bóp vai đi mà, chân cũng mỏi nữa, bóp chân luôn nha~ — Đi mà~ Bàn tay trắng nõn của cô nàng lắc lắc cánh tay Hạ Tiểu Bạch làm nũng. Đỉnh đầu còn cọ cọ vào má cậu.
Mùi hương tóc đặc trưng của thiếu nữ nhẹ nhàng vương vấn nơi đầu mũi...
Nhìn dáng vẻ hiện tại của Diệp Lâm, Hạ Tiểu Bạch dù trong lòng có chút ngứa ngáy khó chịu.
Nhưng vẫn còn giữ được bình tĩnh.
Con nhóc này phúc hắc muốn chết, tuyệt đối không thể nào mềm mại đáng yêu như thế được.
Muốn chơi đúng không?
Vậy thì chơi với em luôn.
Tối nay cậu quyết định làm một quân tử chính nhân.
Phải xây dựng hình tượng một người anh trai vĩ đại trong lòng Diệp Lâm mới được.
(ง •̀_•́)ง — Diệp Lâm, nếu thật sự đau lưng thì anh có thuốc xịt trị đau lưng đây.
Nói xong, Hạ Tiểu Bạch đặt một chai Vân Nam Bạch Dược trước mặt cô.
Diệp Lâm nhìn chai thuốc trước mắt, khóe miệng khẽ giật.
Hạ Tiểu Bạch lại mang vẻ mặt chính khí lẫm liệt khiến cô nàng hoàn toàn ngơ ngác.
Xem ra phải tăng thêm lửa mới được.
Đôi mắt đẹp hơi nheo lại, môi anh đào óng ánh cong lên thành nụ cười đầy mê hoặc.
— Tiểu Bạch ca ca~ — Đi mà, chân người ta đau lắm, giúp người ta bóp một chút đi.
— Sờ thử tai mèo trên đầu người ta này, người ta đặc biệt chuẩn bị cho Tiểu Bạch ca ca đó~ Giọng nói mềm mại như mèo con làm nũng, vừa như dụ dỗ vừa như lời mời gọi ngọt ngào.
Hạ Tiểu Bạch lập tức né sang một bên.
Trong lòng thầm chửi một câu.
Mẹ nó!
Thật sự muốn đè con nhóc này xuống tại chỗ...
Không được.
Nhất định phải nhịn.
Cậu quyết định quay về phòng tự giải quyết còn hơn.
— Diệp Lâm, nghe anh đi.
— Uống nhiều nước nóng là sẽ hết đau thôi.
Thấy Hạ Tiểu Bạch vẫn chẳng hề lay động, Diệp Lâm bắt đầu nghi ngờ.
Chẳng lẽ mình không có sức hấp dẫn sao?
Bàn tay nhỏ chậm rãi đưa lên dây váy trên bờ vai trắng nõn.
Hạ Tiểu Bạch lập tức giữ lấy tay cô rồi lắc đầu.
— Diệp Lâm, cẩn thận cảm lạnh đấy.
Diệp Lâm:...
(ー_ー)!!
Cô lập tức không giả vờ nữa.
Đứng bật dậy, đá một cú vào chân Hạ Tiểu Bạch.
Gương mặt xinh đẹp vừa thẹn vừa giận: — Anh còn là đàn ông không vậy?!
— Anh căn bản không phải Hạ Tiểu Bạch! Rốt cuộc anh là ai?!
— Nếu là Tiểu Bạch ca thật thì đã nhào tới từ lâu rồi!
Hạ Tiểu Bạch ôm cái chân đau nhức.
Con nhóc này còn chẳng mang dép.
Đá mạnh như vậy chẳng lẽ không đau sao?
Cậu cười khan: — Diệp Lâm nhà anh, anh còn không hiểu chắc?
— Em tuyệt đối không thể chủ động phát phúc lợi cho anh đâu.
— Trừ khi mặt trời mọc đằng tây.
— Trước đây chỉ cần anh lỡ nhìn cơ thể em thêm vài lần là bị mắng là lưu manh rồi.
— Đột nhiên biến thành thế này, em nghĩ anh tin nổi sao?
— Chắc chắn đang có âm mưu muốn hại anh.
Đương nhiên Diệp Lâm sống chết cũng không thừa nhận mình đang định tống tiền Hạ Tiểu Bạch.
Cô phồng má.
Nắm tay nhỏ siết chặt.
Mặt đỏ bừng, đôi chân dài giậm mạnh xuống sàn.
— Anh nói bậy!
— Em có gì phải tống tiền anh chứ?!
Hạ Tiểu Bạch cười hì hì: — Biết đâu em thèm thân thể anh thì sao?
Khuôn mặt Diệp Lâm càng đỏ hơn.
Một năm không gặp.
Tiểu Bạch ca sao lại thông minh thế này?
Vậy mà còn phát hiện được cô thật sự đang thèm thân thể anh.
Tất nhiên ngoài mặt cô nàng có chết cũng không thừa nhận.
Làm gì có cô gái nào chủ động tỏ tình với con trai chứ?
Đồ đầu gỗ!
Chẳng lẽ thật sự không nhận ra mình luôn thích anh sao?
Còn đi tỏ tình với bạn thân của mình nữa!
Tên khốn này!
Nghĩ đến đây cô lại giậm chân mạnh hơn.
Hạ Tiểu Bạch còn định nói gì đó.
Diệp Lâm đã giơ tay tát bốp một cái.
— Đồ ngốc!
Nói xong liền tức giận chạy về phòng.
Rầm!
Cánh cửa đóng sầm lại phát ra tiếng vang lớn.
Hạ Tiểu Bạch bất lực.
Đã nhắc cô nàng biết bao nhiêu lần đóng cửa nhẹ tay rồi.
— Đóng cửa có thể đừng thô bạo như vậy được không?
Ngay sau đó cửa phòng lại mở ra.
Một chiếc gối bay thẳng tới.
— Tiểu Bạch ca ca là đồ ngốc!
Hạ Tiểu Bạch cầm chiếc gối cô ném tới.
Rất sạch sẽ.
Theo bản năng đưa lên ngửi thử.
Mùi hương tóc của thiếu nữ quả thật rất dễ chịu.
Rốt cuộc mình lại làm cô nhóc tức giận ở đâu vậy?
Hay là lúc nãy lén nhìn trộm bị phát hiện rồi?
Dù sao người thích con gái bình thường nào chịu nổi sự quyến rũ chết người đó chứ.
Phải biết Diệp Lâm cũng là một đại mỹ nữ.
Dù không bằng Thu Hi nhưng cũng chẳng kém bao nhiêu.
Điều khiến Hạ Tiểu Bạch bất ngờ là chỉ một năm không gặp.
Đôi "thỏ trắng" của cô lại lớn thêm một vòng.
Qua thêm hai năm nữa chẳng phải sẽ lên cỡ D luôn sao?
Cái eo nhỏ đó chịu nổi không đây?
Sáng hôm sau.
Hạ Tiểu Bạch mệt mỏi bò dậy khỏi giường.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, cậu lảo đảo bước ra phòng khách.
Phát hiện trong nhà chẳng còn ai.
— Đều ra ngoài hết rồi sao?
Bất đắc dĩ, cậu chỉ đành lấy một tô mì bò hầm ăn sáng.
Ăn xong, Hạ Tiểu Bạch quyết định đến siêu thị gần đó mua một vài vật dụng sinh hoạt.
Bắt xe buýt.
Khi lên xe mới phát hiện chuyến buổi sáng đã kín người.
Sau khi xuống xe.
Vừa hay phía sau cũng có một bóng dáng xinh đẹp cùng bước xuống.
Có lẽ vì đi giày cao gót nên đối phương loạng choạng một cái.
Trực tiếp ngã về phía Hạ Tiểu Bạch.
Nhanh tay lẹ mắt, cậu lập tức đỡ lấy người kia vào lòng.
— Cô không sao chứ?
Đối phương đỏ mặt liên tục cảm ơn: — Cảm ơn nhé, suýt nữa thì tôi đây ngã chết rồi.
Lúc này Hạ Tiểu Bạch mới nhìn rõ khuôn mặt đối phương.
Không khỏi sửng sốt.
Đây chẳng phải Tô Tĩnh Di sao?
Bạn cùng bàn thời cấp ba của cậu.
Khuôn mặt thanh tú được trang điểm nhẹ nhàng.
Mặc bộ váy công sở nữ tính.
Đôi chân dài thẳng tắp được bao bọc bởi tất đen cùng đôi giày cao gót.
Trên vai còn đeo túi xách.
Rõ ràng là dáng vẻ của người đi làm.
Tô Tĩnh Di cũng nhìn Hạ Tiểu Bạch đầy nghi hoặc: — Chị gái này... chúng ta quen nhau sao?
Cô vô thức hỏi.
Khóe miệng Hạ Tiểu Bạch khẽ giật.
Thật sự có cảm giác muốn quay đầu bỏ chạy.
Bị cô gái mình từng thầm thích gọi là "chị gái".
Quả là cảm giác khó tả.
Cậu đành ngượng ngùng nói: — Tôi là Hạ Tiểu Bạch...
— Trước đây chúng ta từng ngồi cùng bàn.
Tô Tĩnh Di lập tức mở to mắt.
Không thể tin nổi nhìn mỹ nhân trước mặt.
— Cậu... cậu thật sự là Hạ Tiểu Bạch?!
— Bảo sao nhìn quen như vậy.
Cô cười gượng: — Xin lỗi nhé.
— Tôi tưởng cậu là con gái.
Hạ Tiểu Bạch bất đắc dĩ: — Tôi quen rồi.
Tô Tĩnh Di hứng thú quan sát cậu từ trên xuống dưới.
— Này, cậu chăm sóc da kiểu gì vậy?
— Da mịn màng quá đáng luôn ấy!
— Càng nhìn càng thấy đẹp.
— Hồi cấp ba mọi người chỉ nghĩ cậu hơi nữ tính thôi...
Nói tới đây cô gãi đầu ngượng ngùng.
Không nói tiếp nữa.
Sau đó đỏ mặt hỏi: — À mà Tiểu Bạch...
— Cậu có bạn gái chưa?
Hai tay nàng đan chặt vào nhau, có vẻ vô cùng căng thẳng.
Hạ Tiểu Bạch sửng sốt: — Có rồi.
— Tôi quen một bạn gái lúc học đại học.
— Sao vậy?
Tô Tĩnh Di khẽ lắc đầu đầy tiếc nuối: — Không có gì...
— Cũng phải thôi.
— Loại tiểu bạch kiểm như cậu chắc chắn rất được con gái thích.
Hạ Tiểu Bạch:...
Rốt cuộc đây là khen hay chửi mình vậy?
Tô Tĩnh Di thở dài: — Nói thật nhé.
— Hồi cấp ba tôi từng thích cậu đấy.
Hạ Tiểu Bạch lập tức chấn động.
Cô gái mình từng đơn phương...
Lại cũng từng đơn phương mình?
Tô Tĩnh Di mỉm cười bất lực: — Thôi bỏ đi.
— Chuyện qua lâu rồi.
Hạ Tiểu Bạch tò mò hỏi: — Vậy cậu bắt đầu thích tôi từ khi nào?
— Và thích tôi ở điểm nào?
Tô Tĩnh Di đưa ngón tay xoa nhẹ mái tóc: — Chắc là từ lần đầu tiên gặp mặt.
— Khi đó đã thấy gương mặt trắng trẻo của cậu rất hợp gu tôi.
— Sau này ngồi cùng bàn.
— Tuy cậu ít nói, nhưng nhìn là biết người tốt.
— Cơ thể lại mềm yếu, trông rất giống kiểu thụ.
— Mà tôi thì không thích con trai quá mạnh mẽ.
— Bởi vì bản thân tôi vốn là kiểu phụ nữ hiếu thắng.
Hạ Tiểu Bạch:...
Mình là thụ?!
⊙﹏⊙‖ Tô Tĩnh Di xua tay: — Thôi, nói nhiều cũng vô ích.
— À đúng rồi, gần đây cậu làm gì?
— Chắc vẫn chưa tốt nghiệp nhỉ?
Hạ Tiểu Bạch đáp: — Đang nghỉ hè.
— Hôm nay ra ngoài mua ít đồ dùng sinh hoạt thôi.
Tô Tĩnh Di nhìn đồng hồ: — Tôi đang làm gia sư bán thời gian.
— Dạy học ngay gần đây thôi.
Hạ Tiểu Bạch cười: — Gia sư à?
— Không tệ nha, chắc lương cao lắm?
Tô Tĩnh Di đưa tay đỡ trán: — Cũng ổn.
— Một buổi hơn hai trăm tệ.
— Chỉ là lũ nhóc kia đôi khi làm người ta phát điên thôi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn