Chương 119: Diệp Tử Hiên Hoài Nghi Nhân Sinh
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~17 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch ngồi đờ người tại chỗ suốt ba phút.
Dù thế nào cũng không muốn chấp nhận sự thật tàn khốc này.
Cậu lao khỏi phòng.
Chộp lấy cây kéo đặt bên cạnh rồi thử cắt mái tóc dài ngang eo.
Nhưng kết quả cuối cùng lại là...
Lưỡi kéo sứt mẻ.
Mà đến nửa sợi tóc cũng không cắt đứt được.
Rõ ràng khi chạm vào vẫn mềm mại như loại lụa thượng hạng.
Ấy vậy mà lại dai đến đáng sợ.
Sau vài lần thử vô ích.
Hạ Tiểu Bạch tuyệt vọng ngồi bệt xuống đất.
Mái tóc này căn bản không thể cắt nổi.
(ó﹏ò。) Giọng thiếu nữ nghịch ngợm của hệ thống vang lên đầy trêu chọc: — Thiếu nữ à, từ bỏ ảo tưởng đi, chấp nhận hiện thực thôi.
— Mái tóc này cô không cắt được đâu.
— Hàng do hệ thống sản xuất, nhất định là tinh phẩm.
Hạ Tiểu Bạch nằm sấp lên giường.
Lăn qua lăn lại như một con cá mặn.
Đôi chân dài trắng nõn không ngừng quẫy loạn.
— Không muốn đâu!
— Như vậy khác nào tự sát xã hội chứ!
๐·°(৹˃̵﹏˂̵৹)°·๐ Thế nhưng mặc cho cậu nũng nịu cầu xin thế nào.
Hệ thống vẫn không hề nhượng bộ.
— Mời ký chủ mặc váy và bước ra khỏi phòng trong vòng ba phút.
— Nếu không sẽ tiếp nhận hình phạt điện giật.
Bilibili bilibili...
Hạ Tiểu Bạch chỉ còn cách chấp nhận số phận.
Chậm rãi duỗi đôi chân thon dài.
Mặc chiếc quần lót trắng tinh.
Thành thạo buộc một chiếc nơ xinh xắn.
Ngay cả bản thân cậu cũng không biết từ lúc nào mình đã quen thuộc với kiểu buộc dây như vậy.
Tiếp đó mặc áo lót nữ.
Ôm trọn vòng ngực 36C đầy đặn.
Đường khe trắng nõn sâu hun hút khiến chính cậu cũng cảm thấy xấu hổ.
Cuối cùng mới mặc chiếc váy trắng vào.
Đứng trước gương toàn thân.
Hạ Tiểu Bạch nhìn mỹ nhân váy trắng phản chiếu trong gương.
Chiếc váy trắng thanh nhã.
Để lộ bờ vai ngọc trắng mịn.
Đường cong cơ thể nổi bật quyến rũ.
Đôi chân dài mềm mại như ngọc đứng trên nền nhà.
Vô cùng bắt mắt.
Cảm thấy hơi nóng.
Cậu mở cửa sổ phòng.
Thả mái tóc dài tung xuống.
Hít sâu bầu không khí trong lành của đầu mùa hạ.
Cảm nhận ánh nắng ấm áp xuyên qua tán lá.
Nụ cười rạng rỡ như gió xuân.
Khí chất vừa thuần khiết vừa yêu mị hòa quyện vào nhau.
Tạo nên sức hấp dẫn độc nhất vô nhị.
Đến cả tạo hóa cũng phải hoài nghi liệu mình có đủ tài nghệ để tạo nên tuyệt tác như thế hay không.
Đúng lúc ấy.
Một cơn gió thổi vào phòng.
Làm tà váy khẽ tung bay.
Giữa hai chân lập tức truyền đến cảm giác mát lạnh.
Hạ Tiểu Bạch lúc này mới nhớ ra.
Mình chưa mặc quần bảo hộ.
Nàng nhanh chóng mở vali.
Lấy chiếc quần bảo hộ mà Sở Thu Hi đã mua trước đó.
Động tác nhanh nhẹn mặc vào.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc ấy.
Một dòng điện cực mạnh đột nhiên quét khắp cơ thể.
Hạ Tiểu Bạch bị điện đến tê dại toàn thân.
Ngã vật xuống giường.
Hệ thống lên tiếng: — Xin lỗi nhé.
— Ta quên nói cho cô biết.
— Theo thiết lập của hệ thống, quần bảo hộ không được tính là nữ trang.
— Không được phép mặc.
— Nếu không sẽ bị điện giật.
— Vừa rồi chỉ là cảnh cáo nhỏ.
— Nếu còn tái phạm lần nữa...
— Tốt nhất nên chuẩn bị thêm vài chiếc quần thay.
Hạ Tiểu Bạch: — @#¥%&*!!!
Lập tức xổ ra một tràng quốc túy.
— Cái váy này vừa đủ che đến đầu gối thôi đấy!
— Chỉ cần một cơn gió thổi qua là lộ sạch phong cảnh rồi còn gì!
Hệ thống bình thản đáp: — Không nằm trong phạm vi quản lý của hệ thống.
— Khi có gió thổi tới.
— Cô có thể dùng tay giữ váy mà.
Hạ Tiểu Bạch: (╯>д<)╯⁽˙³˙⁾ Ngoài phòng khách.
Diệp Tử Hiên đang uống cà phê.
Diệp Lâm đi tới gõ lên đầu cậu một cái.
— Tối qua lại thức trắng đêm chơi game với Bân Bân bọn họ à?
— Mới sáng đã uống cà phê rồi.
Diệp Tử Hiên oan ức vô cùng.
Thật ra tối qua cậu vừa có một giấc mơ khiến bản thân cực kỳ xấu hổ.
Trong mơ.
Cậu gặp một thiếu nữ váy trắng tuyệt mỹ.
Da trắng hơn tuyết.
Dáng người thon thả yêu kiều.
Ngay cả giọng nói cũng như tiếng tiên nữ.
Thiếu nữ trong mộng hoàn mỹ đến mức chỉ cần nhìn đã biết đây là giấc mơ.
Toàn thân tràn ngập khí chất thuần khiết và cao quý.
Một giấc mơ như vậy...
Diệp Tử Hiên đương nhiên không hề ghét bỏ.
Nhưng ngay khi cậu sắp ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của tiên nữ.
Mới kinh hoàng phát hiện...
Người đó chính là Hạ Tiểu Bạch tóc dài ngang eo mặc váy trắng.
Cho dù không phải.
Thì cũng giống tới tám chín phần.
Điều đáng sợ nhất là...
Sau khi tỉnh dậy.
Việc đầu tiên cậu phải làm là thay quần.
Nếu để Tiểu Bạch ca biết được trong mơ mình đã làm những chuyện không thể miêu tả với anh ấy...
Liệu có bị đánh chết không?
Diệp Lâm thấy em trai ngồi ngây ra như tượng.
Lại gõ đầu cậu thêm một cái.
— Em bị làm sao thế?
— Ban ngày ban mặt mà mơ mộng mỹ nữ à?
Diệp Tử Hiên đỏ mặt vội vàng lắc đầu.
— Không có!
— Chị nghĩ gì vậy?
— Em đâu có nghĩ tới mỹ nữ.
Diệp Lâm hơi đỏ mặt.
Ánh mắt vô thức liếc xuống dưới.
Diệp Tử Hiên cũng theo bản năng cúi đầu nhìn xuống...
Suýt chút nữa tại chỗ xã chết.
Cậu chỉ còn cách bất lực đi về phía phòng Hạ Tiểu Bạch.
Vì có vài món đồ để quên trong đó.
Khi vừa tới hành lang.
Đúng lúc gặp một bóng người áo trắng xinh đẹp đi tới.
Hai người đều cúi đầu bước đi.
Rầm!
Cả hai trực tiếp đâm sầm vào nhau.
Diệp Tử Hiên cao lớn nên chẳng hề hấn gì.
Ngược lại đối phương ngã ngồi xuống đất.
Hạ Tiểu Bạch lúc này chẳng còn tâm trí để quan tâm đau hay không.
Điều nàng đau đầu nhất là...
Làm sao để Diệp Lâm và Diệp Tử Hiên chấp nhận sự thật mình đang mặc nữ trang.
Mà vẫn không quá xấu hổ.
Diệp Tử Hiên chỉ cảm thấy bản thân vừa đâm phải một thân thể mềm mại thơm ngát.
Làn da mềm mại.
Mùi hương thiếu nữ thanh khiết.
Cảm giác ấy thật sự...
Quá tuyệt.
Khi ngẩng đầu nhìn rõ đối phương.
Cậu hoàn toàn ngây dại.
Đẹp...
Đẹp quá...
Một chị gái xinh đẹp!
Ánh mắt Diệp Tử Hiên lập tức bị đóng băng trên gương mặt trắng mịn hoàn mỹ kia.
Hàm răng trắng khẽ cắn đôi môi đỏ mọng óng ánh.
Biểu cảm mang theo chút đau đớn.
Đôi chân dài trắng nõn ngồi kiểu vịt trên sàn nhà.
Tà váy hơi nhấc lên.
Lộ ra một đoạn chân ngọc trắng mịn khiến người ta hoa mắt.
Diệp Tử Hiên lắp bắp hỏi: — Xin... xin hỏi chị gái...
— Sao chị lại xuất hiện trong phòng Tiểu Bạch ca của em?
— Chẳng lẽ chị là bạn gái của anh ấy?!
Hạ Tiểu Bạch chỉ có thể nở nụ cười xinh đẹp.
Miễn mình không thấy ngượng.
Người ngượng sẽ là người khác.
Cậu đưa tay vén vài sợi tóc bị gió thổi tung.
Mỉm cười nói: — Tử Hiên à.
— Em nghĩ gì thế?
— Anh chính là Hạ Tiểu Bạch đây.
Vừa nói.
Cậu vừa đưa tay giữ tà váy rồi chậm rãi đứng dậy.
Chỉ là động tác vô tình ấy.
Lại vô tình hút trọn ánh mắt Diệp Tử Hiên.
Áo hai dây màu trắng...
Theo bản năng.
Cậu đưa tay sờ mũi.
...
Trong đời thực.
Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy một mỹ thiếu nữ ở khoảng cách gần như vậy.
Dù từng vô tình nhìn thấy của Diệp Lâm.
Nhưng cũng chỉ hơi kích thích mà thôi.
Khó có thể làm cậu hứng thú thật sự.
Thế nhưng...
Khoan đã!!!
Chị gái xinh đẹp như bước ra từ thơ ca này vừa nói gì cơ?
Cô ấy là Tiểu Bạch ca?!
Không thể nào!
Nhất định mình nghe nhầm rồi!
— Chị gái...
— Chị vừa nói gì cơ?
— Em nghe không rõ lắm...
Hạ Tiểu Bạch khẽ kiễng chân.
Đưa tay xoa đầu cậu.
Gương mặt thanh lệ thoát tục nở nụ cười dịu dàng.
Hàng mi dài khẽ chớp.
Diệp Tử Hiên bị xoa đầu đến ngây người.
Đôi cánh tay trắng nõn mềm mại không ngừng đung đưa trước mắt.
Cổ tay thon thả.
Da thịt trắng mịn như ngọc.
Mọi thứ đều hoàn mỹ đến khó tin.
Tựa như nữ thần bước ra từ ánh bình minh.
Nụ cười rạng rỡ.
Tà váy lay động trong gió.
Mái tóc dài tung bay.
Trong đôi mắt trong veo dần hiện lên ý cười.
Đôi môi hồng khẽ mở.
Lộ ra hàm răng trắng như trân châu.
— Tử Hiên à.
— Em đúng là đứa trẻ chẳng nhớ người quen.
— Anh đây là người đã chăm sóc em từ nhỏ tới lớn đó.
— Hồi trước em còn hay lẽo đẽo chạy theo sau anh cơ mà.
Vừa nói.
Hạ Tiểu Bạch giơ cổ tay trắng ngần lên.
Thuần thục búng nhẹ một cái lên trán Diệp Tử Hiên.
Sau đó mỉm cười ôn hòa.
— Thế mà vẫn không nhận ra anh là ai sao?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn