Chương 87: Sở Tiêu Tiêu hoài nghi nhân sinh
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~21 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Sở Tiêu Tiêu còn rất ra dáng soái ca, nhướng mày với Hạ Tiểu Bạch.
"Chị Tiểu Bạch cứ nhận đi."
Hạ Tiểu Bạch lúng túng liếc sang Sở Thu Hi, ánh mắt như đang nói: Thật sự không phải lỗi của mình đâu nhé...
Sở Thu Hi trừng cô một cái, rồi giơ tay lên.
"Cốc!"
Một cú gõ thẳng lên đầu cậu em trai ngốc nghếch.
"Thằng nhóc thối! Chị đã nói rồi, em không được theo đuổi Tiểu Bạch!"
Sở Tiêu Tiêu ôm đầu, mặt đầy oan ức nhìn chị gái.
"Chị à, sao chị cứ nhất quyết ngăn em theo đuổi chị Tiểu Bạch vậy?"
"Chị Tiểu Bạch xinh đẹp thế này, cưới về làm dâu... à không, làm con dâu nhà mình... khụ... cưới về nhà họ Sở thì nhà mình nở mày nở mặt biết bao."
Sở Thu Hi khoanh tay trước ngực, mất kiên nhẫn đáp:
"Chị bảo không được là không được."
Sở Tiêu Tiêu làm vẻ mặt "quyết không bỏ cuộc".
"Ít nhất chị cũng phải cho em một lý do chứ!"
Sở Thu Hi đưa ngón tay búng nhẹ vào trán cậu.
Thật ra cô cũng rất muốn em trai mình cưới được một cô gái xinh đẹp.
Nhưng...
Riêng Hạ Tiểu Bạch thì tuyệt đối không được.
"Muốn lý do phải không?"
"Lý do là..."
"Tiểu Bạch là con trai."
"Còn là anh rể của em."
"Hiểu chưa?"
Sở Tiêu Tiêu ngẩn người một lúc.
Sau đó...
"Hahahahahaha!"
Cậu ôm bụng cười nghiêng ngả, còn tiện tay vỗ vỗ cánh tay trắng nõn của Hạ Tiểu Bạch.
"Chị Tiểu Bạch, chị em nói chị là con trai kìa!"
"Buồn cười chết mất!"
"Rõ ràng chị là kiểu em gái mềm mại, chỉ nhìn thôi đã muốn cưng chiều rồi!"
Hạ Tiểu Bạch: "..."
Cái gì mà "nhìn là muốn cưng chiều" chứ!
(°Д°) Khuôn mặt cậu lập tức trở nên nghiêm túc.
Cậu nhìn thẳng vào Sở Tiêu Tiêu.
"Xin lỗi."
"Anh thật sự là con trai."
"Chuẩn đàn ông một trăm phần trăm."
Sở Tiêu Tiêu chết lặng.
Giọng nói cũng bắt đầu run lên.
"Chị... chị Tiểu Bạch..."
"Không... không đùa em chứ?"
Hạ Tiểu Bạch vẫn giữ vẻ mặt tỉnh bơ.
"Không đùa."
Sở Thu Hi đang uống coca.
Nghe xong câu ấy thì...
"Phụt!"
Cô phun luôn ngụm nước vừa uống, cười đến mức vai run bần bật.
Nhất là nhìn vẻ mặt nghiêm túc như thật của Hạ Tiểu Bạch.
Nếu không phải cô đã biết rõ thân phận của người này...
À không, phải nói là đã ngủ chung rồi, chắc cô cũng tin sái cổ.
Sở Tiêu Tiêu tức đến bật dậy.
"Chị Tiểu Bạch đẹp thế này..."
"Làm sao có thể là con trai được!"
"Càng không thể là bạn trai của chị em!"
"Trừ khi chị chứng minh cho em xem!"
Hạ Tiểu Bạch bất đắc dĩ nhìn cậu.
Sau đó quay sang Sở Thu Hi.
Sở Thu Hi dường như đã hiểu cậu định làm gì.
Gương mặt lập tức đỏ hồng.
Cô ngoan ngoãn chu môi lên.
Động tác thuần thục đến đáng nghi.
Khuôn mặt xinh đẹp phủ một tầng đỏ nhạt.
Đôi mắt long lanh như gợn sóng.
Dù sao...
Bị người yêu hôn ngay trước mặt em trai vẫn khiến cô ngượng chết đi được.
Hạ Tiểu Bạch dịu dàng vuốt lọn tóc rủ trước trán cô.
Rồi cúi xuống.
Khẽ đặt lên đôi môi ấy một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước.
Sau đó mới quay sang Sở Tiêu Tiêu.
"Giờ thì tin chưa?"
Sở Thu Hi cũng nhìn em trai, nghiêm túc nói:
"Tiêu Tiêu."
"Chuyện này tạm thời đừng nói với bố mẹ."
"Đặc biệt là ông già."
Sở Tiêu Tiêu hoàn toàn đứng hình.
Suýt nữa thì ngã phịch xuống đất.
May mà Mặc Tử Hiên đứng cạnh đỡ lấy.
"Đừng buồn."
"Chẳng phải vẫn còn có anh sao?"
Mặc Tử Hiên cười toe toét, để lộ hàm răng trắng bóng.
Sở Tiêu Tiêu tức đến mức muốn đấm cho cậu ta một phát.
"Đồ biến thái! Bỏ tôi ra!"
Mặc Tử Hiên nhún vai.
"Cậu cũng khác gì."
"Định cướp anh rể với chị gái còn gì."
Sở Tiêu Tiêu...
Khóc thật.
Khóc luôn.
Mối tình đầu vừa chớm nở của cậu...
Lại hóa ra là một anh trai còn đáng yêu hơn cả con gái.
Cậu ném bó hoa hồng xuống đất.
Định giẫm lên cho hả giận.
Nhưng cuối cùng vẫn không nỡ.
Lại cúi xuống nhặt lên.
Thổi bụi.
Rồi lặng lẽ ngồi về chỗ, thỉnh thoảng len lén liếc nhìn Hạ Tiểu Bạch và chị gái đang nhìn nhau đầy tình tứ.
Hạ Tiểu Bạch khẽ thở dài.
Hình như...
Cậu vô tình làm tan nát trái tim của một cậu thiếu niên mới biết yêu thì phải.
...
Bữa lẩu kết thúc trong không khí vui vẻ.
Chỉ có Sở Tiêu Tiêu là im lặng từ đầu đến cuối.
Hạ Tiểu Bạch nhìn cậu, cười hỏi:
"Em vợ... à nhầm, em trai, không sao chứ?"
Nói rồi còn định xoa đầu cậu.
Sở Tiêu Tiêu lập tức né sang một bên.
"Hừ!"
"Hai người cứ tiếp tục ân ái đi."
"Không cần thương hại em."
Sở Thu Hi lắc đầu cười.
"Nó chỉ trẻ con thế thôi."
"Mình quen rồi."
Sở Tiêu Tiêu ăn thêm vài miếng rồi lủi về phòng.
Cậu cần thời gian...
Để suy ngẫm về cuộc đời.
Bởi vì cậu phát hiện...
Hình như...
Anh Tiểu Bạch...
Cũng đẹp trai phết...
...
Đêm xuống.
Mặc Tử Hiên kéo Sở Tiêu Tiêu ra quán bar giải sầu.
Đương nhiên...
Đó là kế hoạch của Sở Thu Hi.
Chính cô nhờ Mặc Tử Hiên dẫn em trai đi chơi.
Mọi chi phí cô thanh toán hết.
Như vậy...
Cô mới có thể độc chiếm cả căn biệt thự cùng Hạ Tiểu Bạch.
Ban đầu Mặc Tử Hiên còn chê.
Dẫn theo một thằng nhóc thì còn tán gái kiểu gì.
Nhưng vừa nghe câu...
"Sở Thu Hi trả tiền."
Cậu lập tức đổi giọng.
"Vì nghĩa lớn, mình sẵn sàng hy sinh!"
Suýt nữa thì bị Sở Thu Hi đá cho một cú.
...
Sau khi tắm xong.
Hạ Tiểu Bạch chuẩn bị thay quần áo.
Sở Thu Hi đã sớm chuẩn bị sẵn một chiếc váy tiên nữ.
"Tiểu Bạch."
"Mặc cái này nhé?"
Hạ Tiểu Bạch thở dài nhận lấy.
Rõ ràng đã nói sẽ thay phiên nhập vai.
Thế mà lần nào người mặc váy cũng là cậu.
Sở Thu Hi nhìn cơ thể trắng mịn của Hạ Tiểu Bạch, không nhịn được đưa tay véo thử.
"Tiểu Bạch."
"Mình phát hiện dạo này cơ thể cậu phát triển nhanh ghê."
Hạ Tiểu Bạch đỏ mặt.
"Đó gọi là phát triển muộn nên bứt phá đấy!"
Giờ cậu đã quen thay quần áo trước mặt Sở Thu Hi.
Cậu thong thả mặc chiếc váy vào.
Điều khiến cậu bất ngờ là...
Chiếc váy này rất kín đáo.
Không phải loại voan mỏng gợi cảm.
Mà là kiểu có thể mặc ra ngoài đường.
Sở Thu Hi nắm lấy tay cậu.
Kéo lên ban công tầng hai.
"Chiếc váy này..."
"Là quà bố tặng mình trước khi vào đại học."
"Mình chỉ mặc đúng một lần."
"Nhưng Tiểu Bạch mặc chắc chắn sẽ đẹp hơn mình nhiều."
Hạ Tiểu Bạch đứng trước gương xoay một vòng.
Trong gương...
Là hình bóng của một tiên nữ tóc dài chấm eo, mặt mộc không son phấn.
Chiếc váy xanh nhạt càng tôn lên khí chất thoát tục.
Đôi chân trắng ngần để trần.
Làn da mịn màng như ngọc.
Đẹp đến mức mọi thứ trên đời đều trở nên lu mờ.
Đôi mắt Sở Thu Hi sáng lấp lánh.
Cô nhìn người trước mặt mà cứ ngỡ mình đang mơ.
Không son phấn.
Chỉ với mái tóc dài và gương mặt mộc.
Hạ Tiểu Bạch đã đẹp như một nàng tiên bước ra từ tranh vẽ.
Dưới ánh trăng.
Hàng mày cong cong.
Đôi mắt trong trẻo như pha lê.
Mái tóc dài khẽ tung bay trong gió.
Rồi...
Hạ Tiểu Bạch mỉm cười với cô.
Nụ cười ấy đẹp như cả dải ngân hà đổ xuống nhân gian.
Đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Đôi môi hồng mềm khẽ hé.
"Thu Hi."
"Cậu thấy mình có đẹp không?"
Sở Thu Hi ngẩn ngơ.
Tim đập nhanh hơn vài nhịp.
"Tiểu Bạch..."
"Cậu biết múa không?"
"Có thể múa cho mình xem một điệu được không?"
Hạ Tiểu Bạch hơi do dự.
Sau khi nhận được xác nhận từ hệ thống.
Cậu nở nụ cười rạng rỡ.
"Tất nhiên là được."
...
Cùng lúc đó.
Trong căn biệt thự bên cạnh.
Triệu Trình, Chu Thanh, Lý Lương, Đào Na Na, Mặc Tử Hiên và vài người khác cũng đang mở tiệc nướng.
"Ê này, Tử Hàn."
"Cậu ở một mình trong căn biệt thự to thế này không thấy cô đơn à?"
"Hay để mình dọn qua ở chung?"
Triệu Trình vừa cầm chai rượu ngoại vừa cười nói.
Mặc Tử Hàn đã uống không ít.
Nhìn màn hình trò chơi hiện lên dòng Thất bại màu đỏ.
Anh bực bội ném mạnh tay cầm mới mua xuống đất.
Chỉ lạnh lùng đáp:
"Từ chối."
Nhớ lại chuyện sáng nay.
Trong lòng anh càng thêm rối bời.
Đến chính anh cũng không hiểu.
Vì sao mình lại bị Hạ Tiểu Bạch làm cho xao động.
Hoàn toàn không hiểu nổi.
Rõ ràng...
Anh đâu có sang nước Anh bao giờ, sao lại "bẻ lái" được chứ?
Để quên đi nỗi phiền lòng ấy.
Anh mới gọi Triệu Trình và mọi người tới mở tiệc nướng.
Anh lấy cả két bia Budweiser trong tủ lạnh.
Rồi đi lên ban công tầng hai.
"Lên sân thượng nướng thịt thôi."
Đào Na Na và Phong Tiểu Tĩnh ở dưới bếp chuẩn bị nguyên liệu.
Đào Na Na chảy cả nước miếng.
"Trời ơi!"
"Tôm hùm to quá!"
"Nướng than chắc ngon lắm."
"Còn có tôm, cua, bò thượng hạng..."
"Toàn đồ bình thường chẳng bao giờ được ăn."
Mấy cô gái cũng thèm đến sáng mắt.
Chu Thanh thở dài.
"Giá mà Tiểu Bạch cũng ở đây."
Lý Lương cười, vỗ vai cậu.
"Người ta đang ăn lẩu với bạn gái."
"Sướng hơn mình nhiều."
Mặc Tử Hàn nghe vậy.
Theo bản năng lùi xa Chu Thanh vài bước.
Anh bật một lon bia.
Ực... ực... ực...
Một hơi uống sạch.
Vẫn chưa đủ.
Lại mở thêm lon nữa.
Ban công tầng hai nhà anh có sẵn bếp nướng.
Chỉ cần nhóm than là dùng được.
Mọi người nhanh chóng đặt đủ loại hải sản và thịt lên vỉ.
Triệu Trình cầm một con bề bề to gần bằng cẳng tay.
"Đệt!"
"Lần đầu tiên thấy con bề bề khổng lồ thế này."
"Hôm nay nhất định phải xử nó."
"Đúng là cậu Mặc."
"Đổi thành bọn mình thì cả đời cũng chẳng dám mua mấy món đắt tiền thế này."
Đào Na Na cũng gật đầu lia lịa.
"Đúng đó!"
"Nam thần Mặc đúng là người tốt."
Sau vài lon bia.
Mặc Tử Hàn cũng bắt đầu ngà ngà.
Anh tựa người vào lan can.
Ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao.
Ánh trăng sáng vằng vặc.
Đêm yên tĩnh lạ thường.
Không còn tiếng xe cộ.
Không còn tiếng người ồn ào.
Chỉ còn tiếng gió nhẹ.
Tiếng ve kêu.
Và tiếng cười đùa của bạn bè.
Khóe môi anh vô thức cong lên.
Đúng lúc ấy.
Một cơn gió nhẹ thổi qua.
Mang theo một mùi hương thanh mát, dịu dàng.
Chỉ ngửi thôi cũng khiến lòng người bình yên.
Mùi hương ấy...
Đến từ phía biệt thự nhà Sở Thu Hi.
Mặc Tử Hàn vô thức ngẩng đầu nhìn sang.
Ngay khoảnh khắc ấy...
Cảnh tượng đập vào mắt khiến cả người anh đứng sững tại chỗ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn