Chương 91: Cuộc Thi Của Hạ Tiểu Bạch
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~19 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Rất nhanh đã tới lúc hoàng hôn.
Áng mây chiều màu cam vàng phủ lên toàn bộ học viện một tầng ánh sáng vàng óng.
Đẹp đến say lòng người, đẹp đến rực rỡ chói mắt!
Mảng hỏa vân kia bao trùm phía chân trời Tây, kéo dài mãi đến tận cuối chân trời...
Cứ như vậy càng tôn lên vẻ mỹ lệ của ánh tà dương.
Buổi dạ hội mùa hè năm nay náo nhiệt khác thường.
Bên ngoài học viện đèn đuốc sáng trưng, khắp nơi đều là từng tốp sinh viên tụm năm tụm ba.
Bởi vì cuộc thi tuyển mỹ nhân lần này được tổ chức tại học viện Văn học.
Cho nên sinh viên bên học viện Khoa học tự nhiên cũng có thể sang đây tham gia buổi giao lưu.
Hạ Tiểu Bạch ngồi trong phòng hóa trang.
Hiện tại cậu có một phiền não cực lớn.
Đó chính là Triệu Trình và đám người kia từng thấy bộ dáng nữ trang của nàng rồi.
Nếu bị bọn họ nhận ra mình chính là Hạ Bạch Hà thì xác định BBQ luôn.
Phải biết hôm đó cậu còn mặc quần tất nữa.
Mà ảnh quần tất còn bị truyền trên diễn đàn học viện.
Buổi tối đám Triệu Trình còn nhìn ảnh mà...
Hạ Tiểu Bạch cảm thấy cực kỳ ghê tởm nhưng lại chẳng thể ngăn cản.
Nếu để bọn họ biết chủ nhân đôi chân đó chính là cậu...
Liệu có thú tính đại phát rồi trói cậu về ký túc xá làm OXOXO luôn không?
...
"Thu Hi, lát nữa lúc trang điểm cho anh nhớ đánh đậm một chút nhé."
"Đừng để đám kia nhận ra anh là Hạ Bạch Hà."
Sở Thu Hi bất lực nhìn Hạ Tiểu Bạch bằng đôi mắt đẹp.
"Khuôn mặt của anh vừa mềm vừa đẹp thế này, trang điểm đậm chính là báng bổ gương mặt đó."
"Yên tâm đi, em sẽ vẽ cho anh kiểu đào hoa trang."
"Đảm bảo bọn họ không nhìn ra manh mối nào đâu."
"Phối thêm lens và kiểu tóc nữa, tuyệt đối là tiểu tiên nữ chuẩn bài."
Đây cũng không phải lần đầu Hạ Tiểu Bạch bị Sở Thu Hi xem như búp bê chuyên dụng mà lôi ra trang điểm.
Chỉ chưa tới bốn mươi phút...
Lớp đào hoa trang của Hạ Tiểu Bạch đã hoàn thành.
Ngay cả cậu nhìn mình trong gương cũng có chút kinh diễm.
Gương mặt vốn đã xinh đẹp giờ được phủ một tầng phấn đào nhàn nhạt.
Khóe mắt trái còn được vẽ một đóa hoa đào nở rộ mờ nhạt.
Đôi mắt tựa băng tinh lưu chuyển muôn vàn phong tình.
Hàng mày lá liễu vừa vặn.
Mái tóc đen như tơ lụa xõa dài ngang vai.
Một cây trâm ngọc xanh trong suốt cố định mái tóc thật tao nhã.
Để bộ ngực của nàng trông lớn hơn một chút, Sở Thu Hi còn giúp nàng độn lên quy mô cup C.
Sở Thu Hi đỡ Hạ Tiểu Bạch đứng dậy:
"Quả nhiên Tiểu Bạch nhà em dù trang điểm kiểu gì cũng đẹp như vậy."
"Đúng là tiểu tiên nữ trong lòng em."
"Tiểu Bạch, cười xinh đẹp cho em xem một cái đi."
Hạ Tiểu Bạch chậm rãi khép mắt lại.
Khi cậu mở mắt lần nữa...
Trong khoảnh khắc nụ cười nở rộ, cậu từ tuyệt sắc nhân gian biến thành tiên tử không nhiễm khói lửa phàm trần.
Sở Thu Hi suýt nữa không nhịn được muốn trồng dâu lên mặt cậu.
Cuối cùng vẫn cố nhịn xuống.
Dù sao lát nữa còn phải thi đấu, làm hỏng lớp trang điểm thì không ổn.
"Tiểu Bạch, sau khi thi xong, anh phải giữ nguyên bộ dạng này để phục vụ em."
Hạ Tiểu Bạch:...
Sao lại là cậu nữa.
Roleplay à?
Sở Thu Hi lấy ra một bộ Tống phục màu xanh nhạt đưa cho nàng.
Phía trên còn thêu tiên hạc và hoa đào vô cùng đẹp mắt.
"Mặc vào đi."
"Đây là bộ em đặt may riêng theo chiều cao của anh đấy, chắc chắn sẽ rất vừa."
Hạ Tiểu Bạch ôm Tống phục định đi vào phòng thay đồ, nhưng lại bị Sở Thu Hi kéo lại.
"Ở đây chỉ có hai chúng ta thôi."
"Thay luôn trước mặt em là được."
Trên gương mặt tuyệt mỹ của Hạ Tiểu Bạch hiện lên một tầng đỏ mê người.
Đôi mắt lưu chuyển, cậu khẽ cắn môi đỏ, dáng vẻ vừa thẹn vừa ngượng khiến lòng Sở Thu Hi ngứa ngáy.
"Nhanh lên Tiểu Bạch, em muốn xem."
Đôi tay ngọc thon dài của Hạ Tiểu Bạch có chút xấu hổ đặt lên quần áo, chậm rãi cởi xuống.
Bờ vai thơm.
Xương quai xanh.
Cánh tay ngọc.
Từng chút từng chút hiện ra trước mắt Sở Thu Hi.
Trong đôi mắt tựa băng tinh của cô cũng dần hiện lên một tia mị ý.
Nhưng lại giống như tiên tử lạc xuống nhân gian, vô tình nhiễm chút hồng trần.
Sở Thu Hi cọ cọ chóp mũi lên người cậu.
Làn da trắng mịn của Hạ Tiểu Bạch thoang thoảng hương hoa dành dành ngọt dịu.
Mềm mại lại non mịn.
Khẽ ngửi hương thơm, lòng người dao động.
Hơn mười phút sau.
Hai người mới chậm rãi tách ra.
Hạ Tiểu Bạch cũng đã thay xong bộ Tống phục màu xanh nhạt.
Sở Thu Hi với gương mặt đỏ hồng tuyệt mỹ mỉm cười ngọt ngào với cậu, còn khẽ liếm đôi môi đỏ gợi cảm.
Triều Tống vốn là một trong những triều đại lãng mạng nhất lịch sử Hoa Hạ.
Không biết đã sinh ra bao nhiêu bài thơ lãng mạng.
Trang phục thời đó cũng đẹp đẽ tao nhã vô cùng.
Hạ Tiểu Bạch xoay một vòng.
Chất liệu tuyệt đối là hàng cao cấp, làn da chạm vào vô cùng mềm mượt.
Hai người nhìn thời gian, đã là sáu giờ rưỡi tối.
"Tiểu Bạch, đi thôi."
Sở Thu Hi kéo tay cậu.
Để giữ cảm giác thần bí cho Hạ Tiểu Bạch, cô còn ném cho đối phương một chiếc khăn che mặt.
Nhất định phải tháo xuống trong cuộc thi mới có thể kinh diễm toàn trường.
Vì Sở Thu Hi là người của hội học sinh, cô hôn lên đôi môi anh đào mềm mại của Hạ Tiểu Bạch một cái rồi vội vàng rời đi.
"Tiểu Bạch, em đi trước đây."
"Lát nữa trong cuộc thi em sẽ cổ vũ cho anh ~" ヾ(❀╹◡╹)ノ~...
Hạ Tiểu Bạch một mình bước đi trong học viện.
Hôm nay thời tiết rất đẹp.
Trời quang mây tạnh, gió nhẹ lướt qua.
Chỉ là đội tóc giả có hơi nóng.
Cậu trực tiếp dùng chỉnh sửa kiểu tóc, đổi thành một kiểu y hệt.
Tóc do hệ thống chỉnh sửa hoàn toàn là tóc thật.
Sờ vào mềm mượt sáng bóng.
Đen nhánh như mực.
Ánh trăng rực rỡ, sao trời lấp lánh, gió đêm mát lạnh.
Suốt dọc đường, thân hình gần như hoàn mỹ của Hạ Tiểu Bạch cùng hương thơm nhàn nhạt từ cơ thể cậu không biết đã khiến bao người ngoái đầu nhìn lại.
"Wow, vóc dáng này đỉnh quá!"
"Đôi chân này tôi chơi cả đời cũng không chán được ấy!"
"Da trắng thế này cũng quá đáng rồi, đúng chuẩn trắng hơn tuyết!"
Ngay cả mấy cô gái cũng hâm mộ nói.
Nhưng điều khiến mọi người tiếc nuối là mỹ nhân Tống phục này lại đeo khăn che mặt, hoàn toàn không thấy rõ dung nhan.
Làn váy dưới vòng eo thon thả thỉnh thoảng bị gió thổi tung lên.
Lộ ra đôi chân dài mịn màng.
Đủ để đám con trai YY cả đêm.
Đúng lúc này.
Mấy bóng dáng quen thuộc đang vây quanh Đào Na Na.
"Đệt, không ngờ Na Na trang điểm lên lại đẹp như vậy."
"Đào mỹ nữ, tối nay tan tiệc có rảnh đi uống với tôi không?"
"Cút đi đồ béo chết tiệt, mày cũng xứng hẹn nữ thần Đào của tao à? Triệu công tử đây là người đầu tiên không phục!"
"Xì, trong lòng tôi chỉ có nữ thần Tiểu Bạch thôi."
Mà đám người này không ai khác.
Chính là Đào Na Na, Triệu Trình, Phùng Béo, Phong Tiểu Tịnh cùng Lý Lương và hơn chục người khác.
Một vài là sinh viên lớp khác.
Hôm nay Đào Na Na cũng tham gia thi đấu nên trang điểm cực kỳ xinh đẹp.
Nàng nhảy "Hồng Chiêu Nguyện", cũng là phong cách cổ phong.
Chỉ là nàng mặc Hán phục màu đỏ.
Không thể không nói, Đào Na Na sau khi nghiêm túc ăn diện quả thật rất đẹp.
Nhưng so với mỹ nữ cấp bậc như Sở Thu Hi thì vẫn kém hơn một chút.
Đặc biệt là phương diện chiều cao và dáng người lại càng không so được.
Đào Na Na chỉ cao khoảng mét năm lăm.
Tuy đôi chân trắng nõn cũng thon dài thẳng tắp, vòng eo nhỏ nhắn, làn da trắng mịn.
Nhưng vòng ngực thì đúng chuẩn sân bay.
Dù đã độn lên cũng chỉ miễn cưỡng nhìn ra độ cong cup B.
Triệu Trình nhìn Đào Na Na đã ăn diện xinh đẹp:
"Đào mỹ nữ, đồng ý đi du lịch với tôi đi."
"Cậu không muốn thơ ca và phương xa sao?"
"Tuy cậu hơi phẳng một chút, nhưng người ta vẫn nói ngực không phẳng sao bình thiên hạ được."
"Tôi thích nhất kiểu Thái Bình công chúa đấy."
Đào Na Na nghe vậy, trán nổi đầy gân xanh, giơ nắm tay nhỏ lên đập mạnh vào đầu hắn.
"Cậu mới là Thái Bình công chúa ấy!"
"Bổn tiểu thư chỉ là phát dục chậm thôi!"
"Muộn gì cũng sẽ lớn lên cho xem, hừ!" ╭(╯^╰)╮ Triệu Trình đau đến méo mặt nhưng vẫn cố lấy lòng.
Đối với mỹ nữ hắn siêu kiên nhẫn.
"Đào mỹ nữ, tôi thật sự không để ý mà."
Đào Na Na hung dữ trừng hắn:
"Không muốn chết thì cút xa chút."
"Đừng để nước miếng làm bẩn váy tôi, đắt lắm đấy."
Nói xong nàng mới thở dài:
"Haiz, không biết Tiểu Bạch nữ trang thế nào rồi."
"Liệu cậu ấy có bỏ chạy giữa chừng không đây?"
Chu Thanh vỗ ngực:
"Không thành vấn đề!"
"Hoa khôi đại nhân đã nói rồi, váy vóc với trang điểm của Tiểu Bạch đều do cô ấy chuẩn bị."
"Này này, nhìn kìa! Bóng lưng sexy quá!"
Một nam sinh nào đó chỉ về phía xa nói.
"Còn rất thơm nữa, mấy cậu ngửi thấy không? Là mùi hương thanh nhã đấy."
Mọi người cũng quay đầu nhìn sang.
Quả nhiên dưới ánh hoàng hôn đang đứng một mỹ nhân cao gầy với mái tóc dài chạm eo.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn