Chương 159: Thổi sáo ngắn
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~19 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch vẫn còn chút lương tâm.
Một cô gái ngây thơ trong sáng biết bao, cậu thật sự không nỡ làm hỏng tâm hồn của cô ấy.
Lâm Tiểu Nhã ngồi phịch xuống đất, hai chân không ngừng đung đưa rồi giậm loạn xuống sàn.
— Không chịu đâu! Tại sao chị Hiểu Bạch lại không muốn dạy em chứ?
Lâm Bảo Bảo bất đắc dĩ nhìn chị gái: — Với bộ dạng lăn lộn đầy đất như thế này mà còn muốn học khí chất tao nhã à?
Cậu đưa tập đề đã làm xong cho Hạ Tiểu Bạch.
— Chị Hiểu Bạch, đây là bài kiểm tra em đã làm xong.
— Xin chị chấm giúp em.
Hạ Tiểu Bạch nhận lấy rồi ngồi xuống cẩn thận xem xét.
Lâm Bảo Bảo thì căng thẳng quỳ ngồi trên sàn, giống hệt một phạm nhân đang chờ tuyên án.
Mặc dù trong lòng rất tự tin.
Nhưng khi nhìn thấy hàng mày của Hạ Tiểu Bạch lúc nhíu lúc giãn, cậu vẫn không khỏi thấp thỏm.
Tim như muốn nhảy lên tận cổ họng.
Mười phút sau...
Hạ Tiểu Bạch cau mày nhìn Lâm Bảo Bảo.
— Chị Hiểu Bạch... chẳng lẽ em không đạt yêu cầu sao?
Lâm Bảo Bảo hồi hộp hỏi.
Đột nhiên Hạ Tiểu Bạch nở nụ cười rạng rỡ: — Làm rất tốt.
— Thật sự vượt ngoài dự đoán của chị.
— Xem ra thời gian gần đây em đã học hành rất nghiêm túc.
Trái tim đang treo lơ lửng của Lâm Bảo Bảo cuối cùng cũng được thả xuống.
Cậu thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ ngực.
— Tuyệt quá!
Hai tay cậu giơ cao đầy phấn khích.
— Chị Hiểu Bạch, dạo này em cố gắng học hành cực kỳ chăm chỉ luôn!
Nói đến đây, tâm trạng cậu bỗng chốc sa sút.
— Vì chuyện này mà em còn cãi nhau với bà xã Xảo Xảo nữa.
— Có lẽ do em chỉ lo học mà lạnh nhạt với cô ấy.
Đối với chuyện yêu đương của đám nhóc này, Hạ Tiểu Bạch chẳng những không có hứng thú.
Mà còn hơi ghen tị.
Phải biết rằng đến tận đại học, cậu mới lần đầu tiên nắm tay một cô gái xa lạ.
Còn chưa kịp từ biệt danh hiệu trai tân...
Thì đã biến thành con gái mất rồi.
Vì vậy, việc Lâm Bảo Bảo có bạn gái từ sớm khiến cậu ít nhiều sinh lòng đố kỵ.
Cậu đưa tay xoa đầu cậu bé.
— Điều em nên làm bây giờ là cố gắng học tập.
— Chứ không phải yêu đương, hiểu chưa?
Lâm Bảo Bảo chỉ do dự một lát rồi gật đầu.
— Lúc nãy Xảo Xảo còn hẹn em ra quán trà sữa nữa.
— Xem ra em nên từ chối cô ấy.
— Chỉ có học tập chăm chỉ mới có thể trở thành bông hoa tương lai của Tổ quốc.
Nhìn dáng vẻ ham học của Lâm Bảo Bảo, Hạ Tiểu Bạch bỗng cảm thấy vô cùng có cảm giác thành tựu.
Từ một cậu thiếu niên chỉ biết yêu đương, ham chơi, không thích học.
Biến thành một học sinh ba tốt yêu thích học tập.
Đây quả là một thành tựu vĩ đại.
Cậu lại xoa đầu Lâm Bảo Bảo lần nữa.
— Có được giác ngộ tư tưởng như vậy, em hoàn toàn xứng đáng trở thành người kế tục tương lai của Hoa Hạ.
— Không uổng công chị dạy dỗ em suốt thời gian qua.
Trên gương mặt thanh nhã thoát tục hiện lên nụ cười nhàn nhạt.
Nụ cười ấy khiến người ta ngẩn ngơ.
Cao quý và thanh khiết như đóa sen trắng nở giữa thung lũng vắng.
Làn da trắng mịn tỏa ra hương thơm thanh nhã.
Đôi mắt tràn ngập sự tin tưởng và kỳ vọng nhìn về phía Lâm Bảo Bảo.
Được Hạ Tiểu Bạch khen ngợi như vậy, Lâm Bảo Bảo cảm động đến mức rơi nước mắt.
Cậu dang hai tay định lao tới ôm eo Hạ Tiểu Bạch.
May mà bị Lâm Tiểu Nhã bên cạnh kéo lại.
— Thằng nhóc thối này muốn làm gì hả?
— Cơ thể cao quý của chị Hiểu Bạch cũng là thứ em có thể tùy tiện chạm vào sao?
— Chị em chúng ta so với chị Hiểu Bạch chẳng khác nào đom đóm với vầng trăng sáng.
— Chỉ có thể ngước nhìn, tuyệt đối không được khinh nhờn!!!
Nói xong, Lâm Tiểu Nhã lại ôm lấy đôi chân dài của Hạ Tiểu Bạch, cọ mặt qua lại trên đùi cậu.
— A?
— Hóa ra chị Hiểu Bạch cũng không thích mặc quần bảo hộ à?
— Hơn nữa còn là màu trắng thuần khiết nữa chứ.
Gương mặt Hạ Tiểu Bạch lập tức đỏ bừng.
Nhất thời không biết nên nói gì.
Nhưng đối phương lại là một cô gái vừa đáng yêu vừa xinh đẹp.
Đặc biệt lúc cười còn lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ vô cùng dễ thương.
Thành ra cậu cũng chẳng nỡ trách móc.
Chỉ đành đưa tay xoa đầu cô.
— Được rồi, được rồi.
— Hai chị em các em yên lặng lại cho chị.
Lâm Bảo Bảo mở tủ lấy ra một cây sáo ngắn.
— Chị Hiểu Bạch, chị đã hứa với em rồi mà.
— Nếu lần kiểm tra này em đạt yêu cầu thì chị sẽ thổi sáo cho em nghe.
Hạ Tiểu Bạch bất đắc dĩ nhận lấy cây sáo.
Khá tinh xảo.
Cậu nở nụ cười mê hoặc như làn gió xuân.
— Thấy em chăm chỉ học tập như vậy.
— Chị sẽ thổi một khúc cho em nghe.
Lâm Bảo Bảo và Lâm Tiểu Nhã ngồi trên sàn, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên.
Ánh mắt tràn đầy mong đợi nhìn người chị xinh đẹp trước mặt.
Hạ Tiểu Bạch dùng những ngón tay thon dài nhẹ nhàng đặt lên các lỗ sáo.
Chậm rãi đưa cây sáo lên môi.
Đôi mắt khẽ khép hờ.
Đôi môi đỏ mọng hé mở.
Khúc «Cửu Ca · Sơn Quỷ» của Khuất Nguyên theo tiếng sáo du dương mà cất lên.
Đôi môi anh đào mềm mại lấp lánh ánh sáng mê hoặc lòng người.
Mỗi lần khẽ mở rồi khép lại đều như đang tỏa ra hương thơm dịu dàng.
Bờ môi đỏ hồng tựa hai cánh hoa còn đọng sương.
Khóe môi cong cong như ẩn chứa một nụ cười nhàn nhạt.
«Cửu Ca · Sơn Quỷ» là tác phẩm của Khuất Nguyên — nhà thơ và chính trị gia vĩ đại bậc nhất trong lịch sử Hoa Hạ.
Đây là khúc tế ca dâng lên Sơn Quỷ của nước Sở.
Tác phẩm kể về một nữ thần núi đa tình hẹn gặp người mình yêu trong núi sâu.
Thế nhưng người ấy lại không đến.
Mang theo nỗi nhớ nhung và mong ngóng khôn nguôi.
Bài thơ khắc họa một hình tượng thần quỷ huyền ảo mà kỳ mỹ.
Những biến chuyển tình cảm cùng thế giới nội tâm trăm ngàn khúc khuỷu của Sơn Quỷ được miêu tả vô cùng chân thực và cảm động.
Sau khi khúc nhạc kết thúc.
Hai chị em nhà họ Lâm đều say mê như người trong mộng.
Lâm Tiểu Nhã ngây ngẩn nhìn Hạ Tiểu Bạch.
Trên gương mặt thanh nhã tuyệt luân của cậu vẫn là vẻ bình thản như nước.
Tóc đen khẽ bay.
Ánh mắt lưu chuyển.
Phong thái tự nhiên như tiên tử giáng trần.
Lâm Bảo Bảo nũng nịu hỏi: — Chị Hiểu Bạch, chị có thể thổi thêm một khúc nữa được không?
Hạ Tiểu Bạch chậm rãi hạ cây sáo xuống, ôm trước ngực.
— Đã nói một khúc thì chỉ một khúc thôi.
— Nếu còn muốn nghe chị thổi sáo...
— Hãy tiếp tục cố gắng học tập nhé.
Đúng lúc ấy, ngoài hành lang vang lên tiếng mở cửa.
Hoàng Tú Anh tan làm trở về.
Cô cởi đôi giày cao gót rồi bước vào nhà.
Mái tóc đen được búi gọn phía sau.
Trên người là bộ váy công sở ôm sát màu đen.
Đôi chân dài thon thả được bao bọc bởi lớp tất da.
Toàn thân toát lên vẻ thành thục, đoan trang và xinh đẹp.
Khi đi ngang qua phòng của Lâm Bảo Bảo.
Cô nghe thấy tiếng cười vui vẻ của hai đứa trẻ.
Mở cửa phòng ra, cô phát hiện hai chị em đang ngồi dưới đất nói chuyện cười đùa cùng Hạ Tiểu Bạch.
Bầu không khí vô cùng vui vẻ.
Điều này khiến cô khá bất ngờ.
Thấy Hoàng Tú Anh trở về, trong khi hai chị em họ Lâm vẫn còn ngồi dưới đất nghe mình nói chuyện.
Hạ Tiểu Bạch không khỏi cảm thấy hơi ngượng ngùng.
— Chào cô Hoàng.
— Không ngờ cô tan làm sớm như vậy.
Lâm Tiểu Nhã lập tức đứng dậy, ôm lấy eo mẹ mình rồi dụi đầu vào ngực bà.
— Mẹ à!
— Con thích chị Hiểu Bạch lắm luôn!
— Con xin thề chị ấy chính là hình mẫu lý tưởng của cuộc đời con!
— Con cũng muốn trở thành một cô gái tao nhã và có khí chất như chị Hiểu Bạch!
Nghe vậy, khóe miệng Hạ Tiểu Bạch khẽ co giật.
Nói thật...
Nếu muốn học khí chất tao nhã.
Học từ mẹ cô còn thích hợp hơn nhiều.
Ấn tượng Hoàng Tú Anh mang lại cho cậu chính là sự trưởng thành, đoan trang và đầy khí chất.
Từ lời nói đến cử chỉ đều cho thấy đây là một người phụ nữ được giáo dục rất tốt.
Còn cái gọi là tao nhã của Hạ Tiểu Bạch...
Thực ra chỉ là giả làm bạch liên hoa mà thôi.
Hoàng Tú Anh nhìn con gái bằng ánh mắt cưng chiều rồi bật cười: — Con nha.
— Gặp chuyện gì cũng la hét om sòm.
— Nhìn bộ dạng bây giờ xem, chẳng có chút dịu dàng nào cả.
— Giống hệt một cô nàng tomboy vậy.
Lâm Tiểu Nhã đỏ mặt phản bác: — Tính cách người ta bẩm sinh đã thế rồi!
— Hoạt bát đáng yêu thì sao chứ? ʱªʱªʱª (ᕑᗢᓫ∗)˒ Hoàng Tú Anh nhìn Hạ Tiểu Bạch đang chuẩn bị ra về rồi mỉm cười nói: — Thật sự cảm ơn cô Hạ.
— Hai đứa nhỏ nhà tôi nghịch ngợm lắm.
— Vất vả cho cô rồi.
Hạ Tiểu Bạch đưa tay gạt mấy sợi tóc trước trán.
— Không có gì đâu.
— Bảo Bảo và Tiểu Nhã đều rất đáng yêu.
Hoàng Tú Anh cầm chiếc túi Hermès của mình lên.
Sau đó lấy ra hơn chục tờ tiền một trăm tệ đỏ chói.
Tròng mắt Hạ Tiểu Bạch suýt nữa rơi luôn xuống đất.
Hoàng Tú Anh mỉm cười: — Chỗ này xem như tiền thưởng.
— Tiền công của cô sẽ tính riêng.
Hạ Tiểu Bạch nuốt nước bọt.
Nhưng thiết lập hình tượng hiện tại của cậu lại không cho phép mình nhận số tiền ấy một cách quá lộ liễu.
Nhất thời khiến cậu rơi vào tình thế khó xử.
Làm thế nào để nhận lấy khoản tiền này một cách hợp lý mà vẫn giữ được vẻ tao nhã...
Đã trở thành thử thách lớn nhất mà Hạ Tiểu Bạch phải đối mặt lúc này.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn