Chương 154: Bữa tối dưới ánh nến?
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~16 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch hất nhẹ mái tóc dài, khẽ ngẩng chiếc mũi tinh xảo lên.
"Không đắt, không đắt, chỉ hơn bốn vạn tệ thôi." (Miễn phí chùa) Diệp Lâm trợn tròn mắt kinh ngạc, đôi môi anh đào cũng há hốc.
"CỔ TRANH HƠN BỐN VẠN TỆ!!!!" Σ(° △ °|||)︴
"Anh nhất định là đi bán thân rồi đúng không? Nếu không lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?"
"Nào là ăn bữa tối kiểu Pháp, nào là đàn cổ tranh hơn bốn vạn tệ!"
Hạ Tiểu Bạch càng ra vẻ cưng chiều, xoa đầu cô nàng.
"Tiểu Bạch ca của em trong sạch như băng tuyết, sao có thể đi bán được. Hơn nữa lần đầu tiên vẫn còn giữ đây này."
Diệp Lâm cong cong đôi mày, cười hì hì:
"Dù sao anh cũng là thụ mà, còn giữ chẳng phải rất bình thường sao?"
Hạ Tiểu Bạch lập tức nhào tới đè cô xuống ghế sofa. Gương mặt thanh tao thoát tục thoáng hiện vẻ tức giận, bởi đây là vấn đề liên quan đến tôn nghiêm.
"Con nhóc chết tiệt này! Em mới là thụ!"
"Tin chị đem em đi..."
Hạ Tiểu Bạch từ trên cao nhìn xuống. Mái tóc dài buông xuống, lướt nhẹ trên mặt Diệp Lâm.
Con bé này chỉ mặc một chiếc áo thun mỏng và một chiếc váy siêu ngắn.
Thân hình yểu điệu, đôi chân dài trắng nõn đan vào nhau...
Tất cả đều đang khiêu khích thần kinh của Hạ Tiểu Bạch!
Diệp Lâm cảm nhận những lọn tóc đen như mực rủ xuống mặt mình, mềm mượt vô cùng.
Giữa những sợi tóc còn phảng phất hương thơm nhè nhẹ.
Sờ lên gương mặt cô ấy, cảm giác mềm mại mịn màng đến mức tuyệt vời.
Chỉ cảm thấy cô ấy thật thơm...
Thơm đến mức khiến người ta chìm đắm.
Gò má Diệp Lâm khẽ ửng hồng, ánh mắt lưu chuyển như đang ngượng ngùng điều gì đó.
Cô nhìn Hạ Tiểu Bạch:
"Sao nào? Anh không dám tiếp tục à?"
Hạ Tiểu Bạch đổ mồ hôi lạnh.
Con bé này lại bắt đầu nữa rồi.
Cậu chỉ đành nhanh chóng ngồi dậy.
"Hay là mau ăn hết đống đồ ăn này đi."
"À đúng rồi, còn có mấy món tráng miệng kiểu Pháp nữa, chắc chắn rất hợp khẩu vị của Diệp Lâm."
Diệp Lâm cũng từ từ ngồi dậy, tà váy hơi bị kéo lên một chút.
Hạ Tiểu Bạch thấy vậy liền vội vàng quay đầu đi, mặt đầy lúng túng.
Ngược lại Diệp Lâm chẳng để tâm, chỉ là đôi mắt như phủ một tầng nước long lanh.
Cô cầm những hộp thức ăn đặt sang phòng khách bày biện.
Hạ Tiểu Bạch bực bội nhìn cô nàng.
Mặc váy ngắn thế này mà còn không mặc quần bảo hộ nữa, thật là...
Cậu đi tới phía sau Diệp Lâm, trách yêu:
"Diệp Lâm, sau này mặc chiếc váy này nhất định phải mặc quần bảo hộ, biết chưa?"
Diệp Lâm hờn dỗi giậm chân:
"Chuyện đó anh quản không nổi đâu. Hơn nữa người ta chỉ mặc ở nhà thôi, ra ngoài làm sao mặc thế này được."
Hạ Tiểu Bạch gãi đầu:
"Nhưng em không sợ bác trai bác gái nhìn thấy à? Với cả Tử Hiên nữa..."
Diệp Lâm thật sự không chịu nổi cái tư duy thẳng như thép của Hạ Tiểu Bạch.
Chẳng lẽ cô còn phải nói rõ: Chiếc váy này là cô đặc biệt mua để mặc cho anh ấy xem sao...
Ai rảnh đâu mặc váy ngắn như vậy mà còn không mặc quần bảo hộ.
"Anh phiền thật đấy có biết không?"
"Đúng là... anh ăn no chưa vậy?"
Hạ Tiểu Bạch bất đắc dĩ thở dài.
Con gái lớn rồi đúng là khó quản.
Nhưng anh vẫn lẩm bẩm:
"Dù sao em cũng tuyệt đối không được mặc thế này ra ngoài."
Diệp Lâm cọ cọ đầu vào cánh tay anh:
"Được rồi được rồi, đều nghe anh hết."
Cô tháo hết bao bì.
Từng món bánh ngọt và thức ăn kiểu Pháp tinh xảo hiện ra khiến cô suýt chảy nước miếng.
"Thế... anh ăn no chưa?"
Hạ Tiểu Bạch xoa bụng phẳng lì:
"Thật ra anh vẫn hơi đói đấy."
Ở nhà hàng cậu phải giả làm tiểu thư khuê các.
Không thể ăn ngấu nghiến như bình thường.
Chỉ có thể nhai từng miếng nhỏ, hoàn toàn chẳng có cảm giác ăn uống gì cả.
Diệp Lâm bày biện mọi thứ lên bàn.
Sau đó lấy ra một cây nến thơm.
Tắt hết đèn trong phòng khách.
"Vậy chúng ta cùng ăn một bữa tối kiểu Pháp thật lãng mạn nhé?"
Hạ Tiểu Bạch chống cằm nhìn cô:
"Tiểu Lâm thích là được." ꉂ(ˊᗜˋ*) Diệp Lâm lấy bật lửa, châm cây nến màu hồng.
Một cơn gió nhẹ lướt qua.
Hương thơm hoa hồng lan tỏa khắp căn phòng.
Dưới ánh nến mờ ảo, khung cảnh trở nên vô cùng lãng mạn.
Diệp Lâm hơi ngượng ngùng hỏi:
"Tiểu Bạch ca, chúng ta thế này có giống một cặp đôi đang ăn tối dưới ánh nến không?"
Hạ Tiểu Bạch thật thà đáp:
"Anh thấy giống trải nghiệm cuộc sống nông thôn lúc mất điện hơn."
Diệp Lâm:...
Cô lập tức giẫm một chân lên đùi Hạ Tiểu Bạch.
"Anh cố tình chọc em tức đúng không?"
Hạ Tiểu Bạch khẽ rên một tiếng.
Cả hai đều không mang dép.
Da chân chạm vào nhau mang đến cảm giác mềm mại, ấm áp và mịn màng.
Hạ Tiểu Bạch chỉ đành chiều cô:
"Tiểu Lâm Lâm, bỏ chân xuống được không?"
Diệp Lâm phồng má:
"Không bỏ đấy thì sao!"
"Ai bảo anh ví bầu không khí lãng mạn thế này thành trải nghiệm cuộc sống nông thôn."
"Đồ trai thẳng! Đồ ngốc! Tiểu Bạch ca ca đáng ghét nhất..."
Hạ Tiểu Bạch bất lực cười:
"Được rồi, anh là đồ ngốc."
"Mau ăn đi, mở hộp lâu thế này đồ ăn nguội mất rồi."
Chẳng mấy chốc bữa ăn đã gần xong.
Hạ Tiểu Bạch cảm thấy hơi no, vỗ vỗ bụng.
Quả nhiên vẫn là ăn uống thoải mái mới tuyệt nhất.
Diệp Lâm vẫn đang nhai từng miếng nhỏ.
Mỹ thiếu nữ ăn uống cũng thật tao nhã.
Đôi môi anh đào hé mở, nhẹ nhàng đưa miếng bít tết vào miệng.
Hàm răng trắng nhỏ khẽ cắn, chậm rãi nhai như sợ làm miếng thịt đau vậy.
Bàn tay nhỏ cầm chiếc thìa.
Từ từ múc nửa muỗng súp.
Đến gần môi mới hơi cúi đầu xuống, nhấp từng ngụm nhỏ.
Trong suốt quá trình không phát ra bất kỳ âm thanh thừa nào.
Diệp Lâm cảm nhận được ánh mắt đang nhìn mình.
Ngẩng đầu lên mới phát hiện Hạ Tiểu Bạch đang chống cằm, hai tay đan vào nhau, say mê ngắm cô ăn.
Gò má cô lập tức đỏ bừng.
Cô đặt thìa xuống, lấy khăn lau đôi môi bóng loáng.
"Nhìn người ta làm gì vậy?"
"Anh không ăn nữa à? Ngon thế cơ mà."
"Đây là lần đầu tiên em ăn được món Tây ngon như vậy."
"Ngon hơn hẳn những nhà hàng Tây em từng đi với bạn thân."
Đôi mắt Hạ Tiểu Bạch cong lên đầy ý cười.
Không nhịn được đưa tay véo nhẹ chiếc mũi đáng yêu của cô.
"Bụng anh no rồi, nhưng mắt thì chưa."
"Cho nên phải ngắm mỹ thiếu nữ để lấp đầy."
Diệp Lâm bị véo mũi, vội giãy ra.
Sau đó làm bộ cực kỳ hung dữ:
"Áaa!"
ヾ(≧O≦)〃 Há miệng cắn luôn vào đầu ngón tay cậu.
Nhưng điều khiến cô bất ngờ là Hạ Tiểu Bạch hoàn toàn không né tránh.
Cô thật sự cắn trúng ngón tay ấy.
Mùi vị thơm mà không ngấy.
Làn da còn mang theo cảm giác ngọt ngào.
Diệp Lâm vội vàng nhả ra, nuốt nước bọt xuống.
"Xin... xin lỗi nhé..."
"Có đau không?"
Dù cảm thấy hơi đau, Hạ Tiểu Bạch vẫn nghiêng đầu cười dịu dàng:
"Nếu em thổi giúp anh thì sẽ không đau nữa."
Diệp Lâm nâng ngón tay cậu lên bên môi, nhẹ nhàng thổi hơi mát.
"Còn đau không?"
Hạ Tiểu Bạch được voi đòi tiên:
"Nếu được hôn một cái thì sẽ càng không đau."
Diệp Lâm đỏ mặt.
Thật sự ngậm đầu ngón tay cậu vào miệng.
Động tác vô cùng dịu dàng.
Mấy phút sau mới lưu luyến nhả ra.
"Giờ còn đau không?"
Hạ Tiểu Bạch gật đầu nhẹ:
"Không đau nữa."
Rồi còn đưa ngón tay vào miệng cắn thử.
Khiến Diệp Lâm càng thêm ngượng ngùng.
"À đúng rồi, Diệp Lâm."
"Không phải em từng nói thích đàn cổ tranh sao? Hay để anh dạy em nhé?"
Diệp Lâm nghi ngờ nhìn cậu:
"Anh thật sự biết chơi cổ tranh?"
Hạ Tiểu Bạch xoa đầu cô:
"Âu-ni-chan của em khi nào lừa em chưa?"
Diệp Lâm cười ngọt ngào:
"Anh cứ chém gió đi."
"Còn bảo từng dạy An Tư Tư chơi cổ tranh nữa cơ."
(⑅˃◡˂⑅)
"Mấy năm nay số lần Tiểu Bạch ca ca khoác lác còn ít sao?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn