Chương 85: “Sao Hỏa va chạm Trái Đất?”
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Mặc Tử Hiên nhìn động tác của Sở Tiêu Tiêu mà da đầu tê rần.
Miếng thịt bò trên thớt bị cậu băm đến mức văng tung tóe khắp nơi.
Anh cười gượng.
"Xem ra muốn làm anh rể của cậu cũng nguy hiểm thật."
"Lúc nào cũng có thể mất mạng."
Sở Tiêu Tiêu hất cằm đầy kiêu ngạo.
"Thế anh còn dám theo đuổi chị em không?"
"Chúng ta quen biết thì quen biết."
"Nhưng chẳng có ưu đãi gì đâu."
"Dám theo đuổi chị em..."
"Em vẫn đánh như thường."
Mặc Tử Hiên bật cười.
"Nhóc con."
"Cậu nghĩ đánh nổi anh à?"
Anh cao hơn mét tám, cúi xuống nhìn Sở Tiêu Tiêu chỉ cao khoảng mét sáu.
Khí thế hoàn toàn áp đảo.
Vừa nói vừa xắn tay áo, làm ra vẻ chuẩn bị động thủ.
Sở Tiêu Tiêu cũng không chịu thua, cầm hai cây gậy gỗ vung qua vung lại.
Đúng lúc ấy...
Cửa biệt thự mở ra.
Sở Thu Hi xách theo mấy túi đồ lớn vừa mua ở siêu thị, vừa bước vào vừa càu nhàu.
"Mặc Tử Hiên!"
"Anh bảo mời tôi ăn lẩu."
"Kết quả nguyên liệu lại bắt tôi tự đi mua."
Mặc Tử Hiên gãi đầu cười hề hề.
"Xin lỗi nhé."
"Chẳng phải tôi vội về làm bò viên nên không kịp sao."
À như nhớ ra điều gì, anh hỏi:
"Đúng rồi."
"Bạn trai em đâu?"
Sở Thu Hi đặt hết đồ ăn lên bàn.
"Tuần này bắt đầu nghỉ hè."
"Cậu ấy vẫn còn phải điểm danh một môn."
"Lát nữa mới đến."
Sở Tiêu Tiêu lập tức bỏ hai cây gậy xuống.
"Chị!"
"Chị có mời chị Tiểu Bạch không?"
Sở Thu Hi cứng người.
Nhất thời chẳng biết trả lời sao.
Để bố mẹ không phát hiện cô thích con gái...
Ở trước mặt người nhà, Hạ Tiểu Bạch bắt buộc phải giữ thân phận "con trai".
Thật ra cô cũng đã nghĩ kỹ rồi.
Nhà họ Sở vẫn còn Sở Tiêu Tiêu nối dõi.
Nếu người nhà chấp nhận chuyện cô và Tiểu Bạch thì tốt.
Còn nếu phản đối...
Hai người sẽ bỏ trốn.
Sau đó nhận nuôi một đứa trẻ, sống bên nhau cả đời.
Dù sao số tài sản Diệp Trường Ca đang quản lý hộ cũng đủ để hai người cả đời không phải lo cơm áo.
Sở Thu Hi xoa đầu em trai đầy cưng chiều.
"Chắc... sẽ đến."
Mặc Tử Hiên tò mò.
"Chị Tiểu Bạch?"
"Tiêu Tiêu."
"Nhóc thích cô gái nào rồi à?"
Đây đúng là tin vui.
Nếu Sở Tiêu Tiêu có bạn gái...
Thì việc anh theo đuổi Sở Thu Hi sẽ bớt đi một nửa trở ngại.
Nhớ đến dáng vẻ vừa ngầu vừa xinh của Hạ Tiểu Bạch.
Mặt Sở Tiêu Tiêu lập tức đỏ bừng.
"Đâu... đâu có."
(ˊᵕˋ*)
"Chị ấy là bạn thân của chị em."
"Em nói cho anh biết nhé."
"Chị Tiểu Bạch đẹp lắm."
"Ngoại hình chẳng hề thua chị em."
"Chỉ là..."
"Ngực hơi lép thôi."
"Nhưng chân thì dài cực kỳ."
"Da trắng, vừa thơm vừa mịn."
"Gương mặt thì không tìm ra nổi một khuyết điểm."
Mặc Tử Hiên nghe mà hai mắt sáng lên.
"Trên đời thật sự có mỹ nhân như vậy sao?"
Bỗng nhiên...
Trong đầu anh hiện lên hình bóng cô gái mình gặp ở khu nghỉ dưỡng tối qua.
Da cũng trắng mịn.
Chân cũng dài.
Mặt cũng hoàn hảo.
Mà...
Ngực cũng phẳng.
Sở Thu Hi nhìn hai người trước mặt.
Ánh mắt ai nấy đều đầy mơ mộng.
Khóe miệng còn như sắp chảy nước miếng.
Không cần đoán cũng biết...
Lại bị sắc đẹp mê hoặc rồi.
Cô thở dài.
Giơ tay lên.
Cốc! Cốc!
Mỗi người ăn một cú lên đầu.
"Tôi đi nấu nước lẩu."
"Phần nguyên liệu còn lại hai người xử lý."
"Đồ ăn đều tươi."
"Nhớ rửa sạch rồi cắt vừa ăn."
...
Ở phía Hạ Tiểu Bạch.
Tan học xong, cậu lập tức chạy về ký túc xá tắm rửa.
Thay một chiếc sơ mi trắng tay ngắn sạch sẽ.
Quần lửng ngang gối để lộ đôi chân thon dài.
Điểm nổi bật nhất...
Vẫn là gương mặt.
Kiểu tóc trung tính kết hợp với ngũ quan tinh xảo gần như hoàn mỹ.
Làn da trắng mịn càng làm nổi bật đôi môi hồng nhạt.
Dưới hàng mi cong là đôi mắt trong veo như mặt nước mùa thu.
Với nhan sắc hiện giờ...
Dù mặc gì cũng đẹp.
Hạ Tiểu Bạch cắn nhẹ môi.
Lại siết chặt dải vải quấn trước ngực thêm một chút, chỉ để lộ đường cong rất mờ.
"Chỉ cần mình sống chết khẳng định mình là con trai..."
"Thì người khác cũng chẳng làm gì được."
"Chẳng lẽ họ còn kéo quần mình xuống để kiểm tra?"
"Huống chi trên căn cước của mình vẫn ghi giới tính nam."
Sau khi tắm xong.
Hạ Tiểu Bạch bước ra khỏi phòng tắm.
Trên người vẫn còn vương những giọt nước.
Vài hạt nước long lanh đọng trên gương mặt xinh đẹp.
Triệu Trình lập tức cười gian.
"Ha ha."
"Lâu lắm rồi mới lại được ngắm mỹ nhân vừa tắm xong."
"Tiểu Bạch đẹp quá."
"Nào."
"Lại đây để anh Triệu ôm một cái."
Hạ Tiểu Bạch: ヽ(`д′)┌┛┌┛┌┛★)`3゜)
"Cút đi!"
Cậu hừ một tiếng bằng chiếc mũi xinh xắn.
Rồi xoay người rời khỏi ký túc xá.
...
Theo địa chỉ Sở Thu Hi gửi.
Hạ Tiểu Bạch gọi một chiếc taxi.
Trong lòng không khỏi cảm thán.
Đúng là tiểu thư nhà giàu.
Đến biệt thự riêng cũng có.
...
Lúc này.
Nước lẩu trong biệt thự đã nấu xong.
Một nồi cà chua chua ngọt.
Một nồi cay tê.
Sở Thu Hi nhìn Mặc Tử Hiên đang cắt đồ ăn thành thạo.
"Không tệ."
"Đúng là biết nấu ăn rồi."
Mặc Tử Hiên cười đầy tự tin.
"Con trai biết nấu ăn luôn rất được con gái thích."
"Sao?"
"Có rung động trước anh đẹp trai này chưa?"
Sở Thu Hi liếc anh một cái.
Bên kia.
Sở Tiêu Tiêu cũng bưng nồi bò viên vừa làm xong ra.
Trong đó có mấy viên bò viên rất lớn.
Nắn thành hình trái tim.
Sở Thu Hi chỉ vào chúng.
"Mấy viên hình trái tim này là sao?"
Sở Tiêu Tiêu ưỡn ngực đầy tự hào.
"Cái này em làm riêng cho chị và chị Tiểu Bạch."
Sở Thu Hi ôm trán.
Xong rồi...
Em trai mình thật sự bị Tiểu Bạch bẻ cong mất rồi.
... Khoan.
Không đúng.
Tiểu Bạch vốn là con gái.
Thế thì đâu tính là bẻ cong.
Phải gọi là...
Bị Tiểu Bạch mê hoặc đến mất hồn mới đúng.
"Mình lên tắm trước."
"Hai người dọn bàn đi."
Sở Tiêu Tiêu và Mặc Tử Hiên bắt đầu bày bàn ăn.
Bật điều hòa.
Mùa hè vừa bật điều hòa vừa ăn lẩu đúng là sung sướng.
...
Nửa tiếng sau.
Sở Thu Hi tắm xong bước xuống.
Chiếc váy ngắn hoa nhí ôm lấy vóc người quyến rũ.
Mái tóc dài mềm mại.
Đôi chân dài miên man.
Trên người còn thoang thoảng mùi hương sau khi tắm.
Mặc Tử Hiên nhìn đến ngẩn người.
"Thu Hi."
"Em đẹp hơn lúc nãy nhiều."
Sở Thu Hi cười rạng rỡ.
"Bổn tiểu thư vốn dĩ lúc nào chẳng đẹp."
Đúng lúc ấy.
Keng... keng...
Chuông cửa vang lên.
Sở Thu Hi cười tươi.
"Chắc chắn là bạn trai mình tới rồi."
Sở Tiêu Tiêu lập tức lôi cây gậy đã giấu sẵn ra.
"Anh Tử Hiên."
"Anh có muốn một cây không?"
"Lát nữa hai anh em mình hợp sức đánh gục anh ta."
Mặc Tử Hiên bật cười.
Thật ra anh cũng rất tò mò.
Rốt cuộc là chàng trai thế nào mới chinh phục được nữ thần tuổi thơ của mình.
Sở Thu Hi gõ nhẹ lên đầu em trai.
"Hôm nay em chơi bóng cả ngày."
"Mau lên tắm đi."
"Thối muốn chết."
Sở Tiêu Tiêu cúi xuống ngửi quần áo.
Quả thật toàn mùi mồ hôi.
Không được.
Không thể để chị Tiểu Bạch thấy mình hôi.
Nghĩ vậy.
Cậu lập tức chạy lên lầu tắm rửa.
Còn định sửa soạn thật đẹp.
...
Sở Thu Hi bất đắc dĩ thở dài.
Mở cửa.
Dẫn Hạ Tiểu Bạch vào.
...
Vừa gặp nhau.
Hạ Tiểu Bạch và Mặc Tử Hiên đều sững người.
Mặc Tử Hiên ngạc nhiên.
Chẳng phải mỹ nhân mình gặp tối qua sao?
Còn sắc mặt Hạ Tiểu Bạch lập tức tối sầm.
Cái quái gì vậy?
Sao Thu Hi lại mời cả Mặc Tử Hàn đến?
Dù trong lòng vẫn hơi sợ.
Nhưng trước mặt Sở Thu Hi.
Cô tuyệt đối không được yếu thế.
Hạ Tiểu Bạch bước tới.
Ôm lấy vòng eo thon của Sở Thu Hi.
Rồi hôn nhẹ lên má cô.
Đó là lời tuyên bố chủ quyền không cần nói thành lời.
Đôi mắt xinh đẹp tràn đầy vẻ kiên quyết.
Sở Thu Hi đỏ mặt.
"Cậu thật là..."
Rồi cô nhìn sang Mặc Tử Hiên.
"Đây là bạn trai mình."
"Đừng thấy cậu ấy xinh đẹp mà hiểu lầm."
"Cậu ấy thật sự là con trai."
Mặc Tử Hiên nheo mắt.
Mỹ nhân xinh đẹp đến thế...
Là con trai?
Dù không biết Sở Thu Hi đang bày trò gì.
Có đánh chết anh cũng không tin.
Mỹ nhân tóc ngắn trước mặt da trắng hơn tuyết.
Ngũ quan đẹp đến cực điểm.
Đôi môi đỏ mọng.
Hai má ửng hồng như ánh bình minh phủ lên tuyết trắng.
Cho dù...
Đối phương thật sự là con trai.
Thì anh...
Cũng nhận.
Nghĩ đến thôi đã thấy hơi kích thích.
Khụ...
Mặc Tử Hiên bỗng cảm thấy...
Mình sang Anh ba năm.
Hình như bị người ta làm hư thật rồi.
Hơn nữa.
Anh vốn chẳng tin Hạ Tiểu Bạch là con trai.
Con trai...
Làm sao có thể đẹp thế này được?
Mặc Tử Hiên cười híp mắt.
"Cậu ấy là con trai?"
"Tôi không tin."
"Trừ khi..."
"Cậu ấy chứng minh."
"Ví dụ..."
"Chúng ta cùng vào nhà vệ sinh."
"Nếu cậu ấy thật sự có 'đồ nghề' của con trai..."
"Thì tôi sẽ tin."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn