Chương 82: Oan gia ngõ hẹp?
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~12 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Sáng sớm hôm sau.
Sở Thu Hi ôm lấy cái trán vẫn còn hơi đau, mái tóc dài xõa đầy trên giường như một đóa hồng đang nở rộ.
Bỗng một cơn gió thổi vào từ cửa sổ, làm tấm rèm lay động.
Cô khẽ rùng mình vì lạnh.
Đột nhiên nhớ ra điều gì đó.
Tối qua cô đã uống rượu đấu với ba cô bạn thân!
Sợ đến mức lập tức mở bừng mắt.
Đập vào mắt cô là một căn phòng riêng hoàn toàn xa lạ.
"Thu Hi, chào buổi sáng."
Hạ Tiểu Bạch mỉm cười, đưa tay khẽ vuốt gương mặt còn ngái ngủ của cô.
Nhìn thấy người nằm cạnh mình là Hạ Tiểu Bạch, Sở Thu Hi mới thở phào nhẹ nhõm.
Đôi môi đỏ mọng cong lên thành một nụ cười quyến rũ.
"Tiểu Bạch, chào buổi sáng."
Sau khi cả hai tắm rửa xong.
Họ giúp nhau sấy khô mái tóc, vừa cười đùa vừa trêu chọc nhau, tiếng cười trong trẻo như chuông bạc.
Sở Thu Hi bỗng ôm lấy vòng eo thon thả của Hạ Tiểu Bạch, khẽ nói bên tai cậu với hơi thở thơm mát.
"Tiểu Bạch, cảm ơn cậu đã bế tớ về phòng tối qua."
Hạ Tiểu Bạch vuốt nhẹ mái tóc dài của cô, bất lực nói:
"Con gái ra ngoài nhất định phải biết tự bảo vệ mình."
...
Trở lại lớp học.
Hạ Tiểu Bạch vẫn còn hơi buồn ngủ.
Vừa ngồi xuống chỗ, bên cạnh đã có sẵn một hộp sữa đậu nành như mọi ngày.
Quả nhiên Chu Thanh đã bình an vô sự, vẫn đang thao thao bất tuyệt bên cạnh.
Thấy Hạ Tiểu Bạch trở về, mọi người đều nhiệt tình chào hỏi.
Đào Na Na còn nhào thẳng tới ôm lấy cậu, cọ cọ má.
"Tiểu Bạch, chào buổi sáng!"
Cô nàng còn ghé sát mũi ngửi ngửi trên người Hạ Tiểu Bạch.
"Thơm quá!"
"Mùi hoa nhài với hoa dành dành."
"Tối qua lại ân ái với chị Thu Hi rồi đúng không?"
Hạ Tiểu Bạch cạn lời.
Cậu là chó à?
Thế mà cũng ngửi ra được.
Chu Thanh còn nhiệt tình hơn cả Đào Na Na.
Vẻ mặt đúng chuẩn "liếm cẩu", vừa vỗ chỗ ngồi bên cạnh vừa nói:
"Tiểu Bạch, ngồi đây."
Hạ Tiểu Bạch liếc cậu ta một cái rồi ngồi xuống cạnh Đào Na Na.
Ngồi cạnh gái đẹp chẳng phải tốt hơn sao?
Chu Thanh thở dài.
"Tiểu Bạch, cậu làm vậy tôi đau lòng lắm."
Hạ Tiểu Bạch nghi hoặc nhìn cậu.
"Chu Thanh..."
"Chị Tử Huyên không nói gì với cậu sao?"
"Hay là... chị ấy định cho cậu xem cái gì đó?"
Chu Thanh ngơ ngác.
"Không có mà."
"Chị ấy thì có gì để cho tôi xem chứ?"
Hạ Tiểu Bạch bất lực.
"Chị ấy là mỹ nữ đó."
"Chẳng lẽ cậu thật sự không thích chị Tử Huyên?"
"Chị ấy yêu cậu lắm mà."
Là một người chưa từng yêu ai, Hạ Tiểu Bạch bắt đầu đóng vai chuyên gia tình cảm, còn diễn ra vẻ rất chuyên nghiệp.
Chu Thanh gục đầu xuống bàn.
"Nói không thích thì là giả."
"Chị ấy cái gì cũng tốt."
"Xinh đẹp, dáng người cực đẹp."
"Cũng rất thích tôi, luôn chăm sóc tôi."
"Có điều..."
"Có lẽ vì quá thân thuộc."
"Tôi vẫn không thể xem chị ấy là vợ được."
"Huống chi tôi thích anime, còn chị ấy thì cực kỳ ghét."
Hạ Tiểu Bạch cạn lời.
Xem ra vẫn phải thúc giục Lý Tử Huyên cosplay Keqing mới được.
Đào Na Na kéo tay Hạ Tiểu Bạch đầy phấn khích.
"Tiểu Bạch!"
"Hôm qua tôi thấy Mặc Tử Hàn ở ký túc xá các cậu lái chiếc siêu xe hơn năm triệu tệ đến trường."
"Mặc đồ vừa sạch sẽ vừa đẹp trai."
"Suýt nữa làm bà đây mê chết."
"Cậu thật sự không có WeChat của anh ấy sao?"
Ban đầu tâm trạng Hạ Tiểu Bạch còn khá tốt.
Nhưng vừa nghe ba chữ Mặc Tử Hàn, sắc mặt lập tức tối sầm.
Nhớ đến chuyện tối qua bị tên đó trêu đùa.
Cậu hận không thể xách hắn lên bằng một tay rồi quật mạnh xuống đất đánh cho một trận, bắt hắn quỳ dưới chân mình hát bài Chinh Phục.
"Na Na."
"Sau này đừng nhắc đến Mặc Tử Hàn trước mặt tôi nữa."
"Bây giờ cứ nghĩ đến hắn là tôi thấy buồn nôn."
Nói xong, Hạ Tiểu Bạch liền uống ừng ực mấy ngụm trà sữa để xua đi ký ức đáng ghét khi tối qua bị Mặc Tử Hàn ép vào tường.
Đào Na Na sửng sốt.
"Chẳng lẽ..."
"Nam thần Mặc đã làm gì cậu sao?"
"Phụt!"
Hạ Tiểu Bạch phun nguyên ngụm trà sữa lên gương mặt xinh đẹp của cô nàng.
"Khụ khụ..."
"Cậu nói linh tinh gì vậy?"
Đào Na Na lau mặt, chẳng hề để ý.
"Nhưng cậu cũng đâu cần phản ứng dữ vậy..."
"Chẳng lẽ tôi đoán đúng?"
"Tiểu Bạch xinh đẹp thế này."
"Ngay cả Chu Thanh còn mê cậu."
"Có thêm một nam thần Mặc nữa cũng bình thường thôi."
Cậu nhún vai, vẻ mặt như thể chuyện đó là điều hiển nhiên.
Triệu Trình vốn đang lên kế hoạch kỳ nghỉ hè năm ba sẽ rủ mấy cô gái đi ngắm cảnh nghe vậy liền vểnh tai.
"Tiểu Bạch."
"Chẳng lẽ cậu với Mặc Tử Hàn thật sự có bí mật gì không thể nói?"
Chu Thanh cũng lập tức túm lấy vai Hạ Tiểu Bạch, lắc mạnh.
"Tiểu Bạch!"
"Nói thật đi!"
Hạ Tiểu Bạch giơ nắm tay nhỏ trắng trẻo.
"Bốp!"
Một cú đấm thẳng vào mặt Chu Thanh.
"Toàn nói nhảm gì thế!"
Chu Thanh ôm mặt đầy tủi thân.
"..."
Rõ ràng mọi người đều nói.
Sao lần nào cũng chỉ có mình mình bị đánh?
Đúng là có câu...
Vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo tới.
Hôm nay Mặc Tử Hàn vẫn ăn mặc cực kỳ bảnh bao.
Một thân hàng hiệu.
Thân hình rắn chắc.
Cao khoảng mét tám.
Vừa bước vào lớp, đám nữ sinh đã lập tức sáng mắt.
"Wa!"
"Oppa chân dài!"
"Nam thần Mặc đẹp trai quá!"
"Nghe nói nhà anh ấy còn siêu giàu nữa."
Mặc Tử Hàn chẳng thèm để ý đến những ánh mắt si mê ấy.
Đào Na Na kéo nhẹ góc áo Hạ Tiểu Bạch.
"Nam thần Mặc hôm nay vẫn đẹp trai quá..."
Khóe miệng cô còn chảy cả nước miếng.
Hạ Tiểu Bạch thì chỉ có một cảm giác duy nhất với Mặc Tử Hàn.
Ghen tị.
Đố kỵ.
Và...
Căm ghét đến tận xương tủy.
Cậu khoanh hai tay trước ngực, hoàn toàn không định cho Mặc Tử Hàn một sắc mặt tốt.
Tên đó vẫn giữ gương mặt lạnh lùng như mọi khi.
Cứ như chuyện xảy ra tối qua chưa từng tồn tại vậy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn