Chương 116: Thuận lợi (5)
Trở Thành Kỵ Sĩ Hộ Vệ Của Ác Nữ Trong Tiểu Thuyết · Glodia · 181 chương · ~35 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Toàn chương Nếu hỏi cảm giác khi có đứa con đầu lòng là sinh đôi như thế nào, tôi sẽ không thể thốt ra được bất kỳ câu trả lời nào.
Nghĩ vậy, Evan nhìn vào hư không rồi thở dài thườn thượt.
Thực tế là chỉ một đứa con thôi tôi đã thấy sợ hãi không biết có gánh vác nổi không rồi, vậy mà lại là sinh đôi.
"Nếu là sinh đôi thì chắc là sinh đôi khác trứng đấy ạ. Một trai một gái. Oa."
Rofena lon ton chạy quanh bên cạnh Evan cười khúc khích.
Thế nên ai bảo anh làm việc chăm chỉ như thế làm gì chứ. Em cứ ngỡ anh chắc chắn sẽ cẩn thận cơ, hóa ra trong chuyện yêu đương hai người họ lại ngốc nghếch hơn em tưởng.
Vậy thì những đứa trẻ chào đời sẽ gọi em là gì nhỉ? Dì sao?
Rofena nhíu mày trước cách xưng hô có vẻ hơi già dặn đó, cô bé lén nhìn Evan rồi lên tiếng.
"Anh cảm thấy thế nào ạ? Giờ anh là bố trẻ con rồi đấy."
"... Anh thấy vui, nhưng cũng thấy hơi nặng nề."
Hơi thở khẽ khàng nương theo gió tan biến. Những mảnh mây trôi lững lờ trên bầu trời bị gió xé nhỏ, Evan nhìn chằm chằm vào những đám mây đã biến mất rồi mới nhún vai cười một cách bất lực.
Nặng nề. Sự hiện diện của đứa trẻ bất ngờ tìm đến khiến anh thấy vui mừng, nhưng cũng có chút sợ hãi không biết liệu mình có thể làm tốt không. Hơn nữa chẳng phải vẫn còn một thử thách nữa sao.
Biểu cảm của Evan tối sầm lại khi nghĩ đến sự hiện diện của Công tước, Rofena nhận ra suy nghĩ của Evan liền hắng giọng rồi ngồi phịch xuống bên cạnh anh.
"Chắc là mọi người đang giữ kín chuyện này đấy ạ. Nếu Công tước đại nhân biết chuyện thì dẫu ngài ấy có làm gì anh cũng không có gì lạ đâu."
"Lẽ nào ngài ấy lại giết anh sao."
"Ai biết được chứ ạ. Biết đâu ngài ấy lại nổi điên rồi bắt giam anh thì sao."
Nghĩ lại thì điều đó cũng đúng, Evan rùng mình nhìn Rofena.
Nếu Công tước làm vậy thì liệu Irene có ngăn cản giúp tôi không...?
Giờ ngài ấy thực sự đã trở thành nhạc phụ đại nhân của tôi rồi, nên nếu ngài ấy định bắt giữ thì tôi cũng chỉ còn cách ngoan ngoãn chịu trói mà thôi.
Nhận ra việc Công tước vẫn im hơi lặng tiếng cho đến tận bây giờ là một điều kỳ lạ, Evan nhìn Rofena rồi lên tiếng hỏi vì có chút nghi ngờ.
"Lẽ nào, Công tước đại nhân vẫn chưa biết sao?"
"Ngài ấy không biết đâu ạ. Nếu biết thì anh không thể ở đây được đâu. Anh có nghiêm túc nghĩ đến chuyện vào hoàng cung sống vài ngày không ạ?"
"Không, không ai nói cho ngài ấy biết sao?"
"Cần gì phải nói chứ ạ? À thì vốn dĩ nói cho ngài ấy biết là đúng, nhưng... mọi người trong dinh thự Công tước không muốn chuyện này trở nên ồn ào đâu. Vì tất cả đều là những người ủng hộ tiểu thư và anh mà. Mọi người cũng biết rõ chuyện gì sẽ xảy ra nếu Công tước biết chuyện rồi."
Tôi cứ ngỡ việc không có chuyện gì xảy ra là hơi lạ lẫm, hóa ra là vì không ai báo cho Công tước biết chuyện Irene mang thai, Evan bật cười ngớ ngẩn.
Làm như vậy có được không nhỉ...? Tất nhiên là tôi sẽ gặp rắc rối, nhưng dẫu sao ngài ấy cũng là cha của Irene, liệu ngài ấy có thể không biết chuyện mang thai này không?
"Mình cũng chẳng có lý do gì để nói cho ngài ấy biết cả."
Vì biết rõ tâm tư muốn chăm sóc con gái của Công tước, Evan nuốt khan rồi nhắm nghiền mắt lại. Anh không có ý định báo cho ngài ấy biết.
Đến báo tin rồi bị vị Công tước đang nổi điên túm cổ áo thì đi làm gì chứ. Vậy thì chỉ còn cách đợi cho đến khi ngài ấy tự mình biết được thôi sao.
Nếu Công tước chỉ biết chuyện sau khi Irene đã sinh con... Chắc hẳn khung cảnh đó sẽ rất đáng xem đây, Evan cười khẩy.
"Mà này, anh định đặt tên cho chúng là gì ạ? Em có nghĩ ra vài cái tên, anh có muốn nghe thử không?"
"Tên sao? Đã định đặt tên ngay bây giờ rồi sao. Còn chưa biết là con gái hay con trai mà."
"Nếu là sinh đôi khác trứng thì là một trai một gái mà. Đặt tên trước cũng không có gì xấu cả."
"... Tên em nghĩ ra là gì?"
Mới biết chuyện mang thai được có một ngày, vậy mà không biết cô bé đã nghĩ ra tên từ lúc nào rồi.
Khi Evan nhìn Rofena, cô bé mở to mắt, nắm chặt tay rồi lên tiếng.
"Em nghe nói dạo gần đây cái tên Si-woo đang rất thịnh hành đấy ạ. Nghe bảo Si-woo là cái tên được phái nữ yêu thích nhất đấy ạ."
"Si-woo?"
Vậy tên của con trai sẽ là Si-woo Yuris sao.
Dẫu có chút lạ lẫm nhưng anh nghĩ nó cũng không tệ, Evan gật đầu.
Tất nhiên, cái tên vẫn chưa được quyết định. Chẳng phải đây là vấn đề cần phải bàn bạc với Irene, và một ngày nào đó cũng phải bàn bạc với Công tước sao.
Nếu kết hôn, Evan định sẽ đổi họ.
Đến lúc đó có lẽ bản thân gia tộc Fried cũng sẽ biến mất, và việc tiếp tục dùng họ của một gia tộc có liên quan đến Tuyệt Diệt thì ánh mắt của mọi người cũng sẽ không mấy thiện cảm.
Dù sao cũng sẽ kết hôn, dùng luôn họ của Irene và sống với cái tên Evan Yuris cũng là một ý hay.
"Hay là Aman thì sao ạ?"
"Aman thì không được."
Evan khẽ nhíu mày. Đó là một cái tên không lành mang điềm gở. Chẳng phải đó là cái tên nghe như thể sẽ bị dồn vào vách đá và phải chứng kiến bi kịch của mọi người sao.
Khi Evan lắc đầu, Rofena xị mặt một lát rồi bắt đầu đưa ra những cái tên cho bé gái.
"Ashley thì sao ạ? Em chợt nghĩ ra cái tên này, cảm giác rất tốt ạ!"
"Đúng là như vậy thật."
Ashley Yuris sao, một nụ cười hiện trên khuôn mặt Evan.
Nếu con gái chào đời, chắc hẳn nó sẽ giống hệt Irene.
Dẫu anh mong muốn tính cách nó giống mình, nhưng Evan chỉ mong tính cách của đứa con gái sắp chào đời sẽ ôn hòa và dịu dàng như cái tên của nó vậy.
Ngoài ra còn có nhiều cái tên khác được đưa ra, nhưng cuối cùng việc đặt tên đã được gác lại sau.
Vốn dĩ bây giờ mới chỉ bước vào tuần thứ 5 của thai kỳ, nên cũng chưa cần thiết phải đặt tên ngay từ bây giờ.
Thế nhưng chỉ riêng việc đặt tên cho con thôi cũng khiến Evan cảm thấy vô cùng thích thú.
"Mà tiểu thư đâu rồi ạ?"
"Giờ tiểu thư đang ngủ ạ. Vốn dĩ khi mang thai người ta sẽ ngủ nhiều hơn mà. Nhưng chắc là lát nữa tiểu thư sẽ dậy thôi ạ? Vì tiểu thư cũng ngủ được một lúc rồi."
Dạo gần đây Irene ngủ nhiều hơn là do mang thai sao.
Giá mà tôi nhận ra sớm hơn một chút thì tốt, nhưng chẳng phải từ giờ làm tốt là được sao.
Evan hạ quyết tâm, anh xoa đầu Rofena rồi đứng dậy, Rofena vì thế mà lỡ cắn vào lưỡi liền lườm Evan một cái.
"Ư hự."
"Anh phải đi gặp tiểu thư đây. Em định đi gặp ngài Chris phải không?"
"À, em bị cắn vào lưỡi rồi đây này. Anh có tin là em sẽ mách Công tước đại nhân không hả?"
"... Anh xin lỗi."
Không biết số phận mình sao lại ra nông nỗi này, Evan bĩu môi trước lời trách mắng của Rofena rồi vuốt ve gò má.
Irene đang ngủ, và trong tình cảnh đó chẳng phải những việc anh có thể làm cũng không có nhiều sao.
Bỏ lại Rofena phía sau, nơi Evan hướng đến chính là thư viện mà trước đây anh chưa từng ghé qua một lần nào.
"Con đang tập trung xem cái gì vậy?"
Trước lời nói của Chris, Evan chỉ khẽ lắc đầu thay cho câu trả lời.
Tôi đã tìm sách với hy vọng sẽ giúp ích được chút ít cho Irene, nhưng quả nhiên so với kiến thức tôi biết thì vẫn còn nhiều thiếu sót.
Lúc em gái chào đời, tôi đã từng tìm kiếm kiến thức để giúp đỡ mẹ một chút, nên có lẽ dựa vào kiến thức đó sẽ tốt hơn.
"Con đang tìm hiểu vài thứ để giúp tiểu thư quản lý cơ thể, nhưng có vẻ không tìm được như ý muốn ạ."
"Chẳng phải đó là điều đương nhiên sao. Thay vì sách vở thì những người trực tiếp chăm sóc trẻ nhỏ sẽ biết chính xác hơn đấy. Ví dụ như—" Chris dùng ngón tay chỉ vào chính mình.
Evan ngơ ngác nhìn dáng vẻ đó, Chris vỗ mạnh vào lưng Evan rồi gãi gãi gò má đầy ngượng ngùng tiếp lời.
Ông bảo rằng trong thời gian làm kỵ sĩ ông đã đi qua rất nhiều chiến trường, và trong quá trình đó ông đã từng nuôi nấng trẻ nhỏ.
Thậm chí ông còn từng chăm sóc cả trẻ sơ sinh nữa, nghe chuyện đó Evan không khỏi nhìn Chris bằng một ánh mắt hoàn toàn mới.
Cái người cứng nhắc kia mà lại nuôi trẻ con sao. Chắc chắn là ông định đưa kiếm cho đứa trẻ còn chưa biết đi rồi chứ gì.
Cảm nhận được ánh mắt của Evan, Chris nắm chặt tay khiến Evan cười khúc khích rồi đặt cuốn sách xuống.
Dẫu trông không hợp chút nào, nhưng chẳng phải việc ông nói đến mức này nghĩa là ông muốn giúp đỡ sao.
Khi Evan lộ ra biểu cảm nghiêm túc, Chris mới thở dài thườn thượt rồi lặng lẽ mở lời.
"Việc gặp phụ nữ mang thai trên chiến trường là chuyện khá thường tình. Có người bị bắt làm tù binh, cũng có lúc gặp phụ nữ mang thai trong quá trình bảo vệ ngôi làng. Ta thậm chí còn từng giúp đỡ việc sinh nở nữa đấy."
"Thật vậy sao ạ?"
"Dẫu đối với con việc sinh nở vẫn còn là chuyện của tương lai xa, nhưng điều quan trọng nhất trong giai đoạn đầu mang thai là không được để bị căng thẳng. Ít nhất là cho đến khi bụng bắt đầu nhô lên, con sẽ phải luôn dõi theo con bé đấy."
Căng thẳng sao, Evan gật đầu rồi lấy một tờ giấy ra bắt đầu ghi chép lại lời của Chris.
Tôi định chỉ nghe cho biết thôi, nhưng hóa ra đó lại là những chuyện khá giúp ích.
Chuyện căng thẳng là đương nhiên rồi, nhưng nhìn dáng vẻ Chris còn nói cho tôi biết cả những món ăn cần phải chú ý nữa khiến tôi vô thức bật cười.
Trông ông chẳng khác nào một người ông đang mong ngóng được bế cháu vậy.
"Nếu đứa trẻ chào đời, con để chúng gọi ngài Chris là ông nội có được không ạ?"
"Ông nội? À thì, cũng chẳng có lý do gì để không cho gọi cả. Ông nội sao."
"Thầy thích mà, con sẽ để chúng gọi thầy là ông nội."
Tưởng tượng ra cảnh những đứa trẻ nhỏ xíu gọi Chris là ông nội khiến lòng tôi bỗng thấy ấm áp lạ thường, Evan nở một nụ cười thong thả rồi ngửa cổ ra sau.
Tôi không ngờ mình lại có thể thảo luận nghiêm túc về chuyện này với ngài Chris, tôi chợt nghĩ rằng chuyện trên đời quả thực không thể nào dự đoán trước được.
"Hóa ra lại giúp ích được nhiều như vậy ạ."
"Ta còn biết rõ hơn cả mấy đứa hầu gái đấy. Vì ta là người đầu tiên thân thiết với Rofena mà."
"Con vẫn luôn thắc mắc, làm sao thầy lại thân thiết được với Rofena vậy ạ?"
Vẻ ngoài của Chris thuộc diện hơi dữ dằn. Nói hơi quá thì đó là khuôn mặt khiến trẻ con phải khiếp sợ, còn nói giảm nói tránh thì trông ông cũng chẳng có vẻ gì là người hiền lành cả.
Rofena đến dinh thự Công tước lúc khoảng 7 tuổi, tôi thực sự rất tò mò không biết làm sao cô bé lại có thể thân thiết được với Chris.
"Thì, đơn giản thôi mà. Ta chỉ cho con bé đồ ngọt thôi."
Chris mỉm cười mãn nguyện khi nhớ lại ngày đầu tiên gặp Rofena.
Đứa trẻ được Irene đưa đến dinh thự Công tước, nhưng vì không có bất kỳ người thân thích nào nên nó chỉ lủi thủi một mình. Chris đã đưa cho Rofena một miếng socola có sẵn trong người, và Rofena nhận lấy miếng socola hơi chảy ra đó đã mở to mắt trước vị ngọt của socola mà lần đầu tiên trong đời nó được nếm thử.
Lúc đó con bé đâu có tinh quái như bây giờ chứ. Chris cười khổ vuốt cằm, Evan nhìn Chris rồi lên tiếng.
"Hóa ra đó là lý do Rofena thích socola sao. Vì đó là thứ ngài Chris đã tặng lần đầu tiên."
"Đúng vậy. Mà con định gọi ta là ngài Chris đến bao giờ hả. Giờ ta đâu còn là kỵ sĩ nữa."
"Con cũng thỉnh thoảng hay bị nhầm, nên giờ con cứ gọi là ngài Chris thôi. Nếu thầy không hài lòng thì thầy cứ phục chức rồi ra lệnh cho con đổi cách xưng hô đi."
"Cái thằng láo xược này."
"Chẳng phải tất cả đều là học từ ngài Chris sao ạ."
Khi Chris cười khà khà, Evan cũng cười theo rồi nhìn vào mắt ông.
Tôi đến đây để đọc sách, vậy mà sao lại cứ toàn tán gẫu như thế này chứ. Thế nhưng điều đó cũng không tệ chút nào, nên Evan quyết định cứ tận hưởng khoảnh khắc này.
"Tự nhiên em lại thấy thèm đồ ngọt quá. Cả bánh mì nữa... Chắc em sắp biến thành heo mất thôi."
Chỉ cần một lời nói của Irene thốt ra là Evan lại vội vàng rời khỏi dinh thự Công tước để đi tìm đồ ngọt.
Một mối quan hệ chủ tớ rõ rệt, dẫu cả Irene và Evan đều không hề cố ý nhưng từ một lúc nào đó Evan đã vô thức làm theo lời của Irene.
"Vì mình đã làm cô ấy mang thai mà."
Nói chính xác hơn một chút thì chẳng phải là do trách nhiệm đang ngụ trị trong một góc tâm hồn sao.
Dạo gần đây nhìn thấy Irene luôn mệt mỏi, Evan cảm thấy đau lòng đến mức nhói cả lồng ngực.
Dẫu muốn làm thêm điều gì đó cho cô nhưng thực tế những việc anh có thể làm lại không nhiều, nên biết làm sao được chứ.
Việc một trong hai Kiếm sư duy nhất của đế quốc lại đi loanh quanh trong xóm để mua bánh mì trông thật nực cười, nhưng hầu hết mọi người đều mỉm cười trước dáng vẻ đó của Evan và cho rằng đó là sự trẻ trung.
"Dạ, bánh mì hết sạch rồi ạ."
"Vậy anh nướng bánh kem cho em có được không?"
Dẫu biết rõ lời mình nói là vô lý, nhưng đầu óc Evan chỉ tràn ngập lời nói của Irene rằng cô muốn ăn đồ ngọt nên anh cứ thế thốt ra những lời đó.
Mỗi khi Irene định vung kiếm, anh lại cùng với Rofena cố gắng ngăn cản Irene vận động, và vì nghe nói trà Darjeeling không tốt nên anh cũng không cho cô uống.
Vì không thể không cho Irene ăn những thứ cô muốn ăn, nên Evan nỗ lực hết sức để đáp ứng sự tiện nghi của Irene.
"Anh có đang quá sức không vậy? Thực ra cũng không cần thiết phải làm đến mức đó đâu."
"Không sao đâu mà. Vì anh thích làm như vậy mà."
Dẫu Irene nhìn Evan với vẻ áy nại, nhưng Evan chỉ mỉm cười rạng rỡ rồi lắc đầu.
Liệu có ổn không khi anh cứ đáp ứng mọi thứ của mình như thế này chứ.
Dẫu có chút không hài lòng vì không được uống loại trà Darjeeling yêu thích, nhưng cô không hề nảy sinh cảm xúc nào khác về chuyện đó.
Vì nghe bảo không tốt cho đứa trẻ nên cô không uống thôi, hơn nữa từ khi nghe nói vận động quá mức là không tốt cô cũng đã tự mình kiềm chế rồi còn gì.
Dẫu có chút ngột ngạt nhưng Irene không hề cảm thấy căng thẳng vì những chuyện nhỏ nhặt đó.
Lẽ nào Evan lại bận tâm đến chuyện đó nên mới nỗ lực đi lại khắp nơi như thế này sao, dẫu cô gửi đi ánh mắt nghi ngờ nhưng thứ nhận lại chỉ là nụ cười. Cuối cùng Irene cười khẩy, theo thói quen vuốt ve vùng bụng vẫn chưa hề nhô lên.
Liệu một ngày nào đó từ bên trong này sẽ phát ra tiếng nhịp tim chứ. Nếu cái bụng này nhô lên thêm chút nữa và to ra như một quả bóng, lúc đó cô sẽ nảy sinh cảm xúc gì đây. Nghĩ đến việc sinh đôi cô cũng thấy hơi sợ hãi, nhưng sự kỳ vọng vào nhiều chuyện sẽ trải qua sau đó lại cảm thấy lớn lao hơn.
"Nếu em còn mong muốn điều gì khác thì—"
"Hừm, anh nghĩ em mong muốn điều gì?"
"... Chà."
Irene thôi vuốt bụng, cô nhìn Evan đang đứng với tư thế cứng nhắc trước mặt mình rồi thở dài thườn thượt.
Ai nhìn vào chắc lại lầm tưởng anh là tội nhân mất thôi. Nếu nói về điều mong muốn, Irene mong muốn nhất là Evan ở bên cạnh mình.
Giờ đây khi mùa đông sâu đậm hơn, thời gian ở bên nhau sẽ dần ít đi, nên cô muốn dành khoảng thời gian như thế này dài thêm một chút nữa.
"Nếu anh cứ đứng như vậy thì sẽ không tốt cho em bé đâu."
Thực tế thì em bé vẫn chưa biết đến sự hiện diện của bố hay mẹ nó đâu, nhưng nghe vậy Evan giật mình buông lỏng tư thế.
Thế nhưng đó vẫn là một tư thế vô cùng gượng gạo, thấy dáng vẻ đó của Evan, Irene cười rồi ngồi xuống giường vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh.
"Lại đây ngồi đi. Em đau tay nên không ăn cái này được đâu."
Khi Irene khẽ nhấc miếng bánh kem mà Evan đã mua về lên, Evan mới ngập ngừng ngồi xuống bên cạnh cô.
Irene đưa chiếc thìa vào tay Evan, sau khi xác nhận dáng vẻ Evan đang cầm thìa, Irene khẽ mở miệng.
"A—" Thấy Irene nhắm mắt mở miệng như muốn được đút cho ăn, Evan cười khúc khích.
Sự căng thẳng của cơ thể vốn đang cứng nhắc đã được giải tỏa, tâm trạng trở nên thoải mái hơn hẳn.
Thưởng thức miếng bánh kem mà Evan đút cho, Irene mỉm cười rạng rỡ trước vị ngọt lan tỏa trên đầu lưỡi.
Có lẽ thứ thực sự ngọt ngào không phải là bánh kem, mà chính là khoảnh khắc ở bên nhau như thế này chăng.
Khi Evan lau vệt kem dính trên môi rồi liếm ngón tay, khuôn mặt Irene bỗng chốc đỏ bừng.
Mặt khác, cô cũng có chút lo lắng về việc một ngày nào đó phải báo tin này cho cha mình... nhưng dẫu sao chuyện đó cũng không phải là lúc này.
Irene, ngay khoảnh khắc này, đang cảm thấy hạnh phúc hơn bất kỳ ai hết.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn